Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Không Cần Cố Gắng

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi ngồi đối diện với tấm gương lớn trong phòng khách, ngắm nhìn chiếc áo dài lụa màu ngọc bích phẳng phiu trên giá. Chỉ vài giờ nữa thôi, chiếc áo này sẽ khoác lên người tôi, đưa tôi đến buổi gặp mặt định mệnh với người đàn ông mà tôi sẽ gọi là chồng. Duy Khang, trưởng nam nhà họ Nguyễn, cái tên ấy đã trở thành một phần quen thuộc trong những cuộc trò chuyện của gia đình tôi suốt mấy tháng qua. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại nỗi lo lắng đang cồn cào trong lòng.

“Nguyệt, con đã sẵn sàng chưa?” Giọng mẹ tôi vang lên từ phía cửa, chất chứa sự mong đợi và cả chút ưu tư. Mẹ bước vào, vuốt nhẹ lên mái tóc tôi, ánh mắt trìu mến nhưng cũng không giấu được vẻ sốt ruột. “Hôm nay rất quan trọng, con biết đấy.”

Tôi gật đầu, cố nở một nụ cười thật tự nhiên. “Con ổn mà mẹ. Con đã chuẩn bị xong cả rồi.”

Mẹ tôi khẽ thở dài, kéo ghế ngồi xuống cạnh tôi. “Ta biết con không vui. Nhưng đây là điều tốt nhất cho gia đình chúng ta, con ạ. Nhà họ Nguyễn là gia tộc danh giá, lại có Duy Khang là một bác sĩ giỏi giang, đức độ. Con sẽ không phải chịu khổ.”

“Con hiểu mà mẹ,” tôi đáp, giọng nhỏ dần. “Con chấp nhận cuộc hôn nhân này, vì con tin rằng anh ấy sẽ là bến đỗ bình yên của đời con.” Niềm tin đó, dù mong manh, vẫn là thứ duy nhất tôi có thể bám víu vào lúc này. Gia đình tôi từng một thời lẫy lừng ở Hà thành, nhưng biến cố kinh doanh đã khiến chúng tôi đứng trước bờ vực. Cuộc liên hôn này, xét cho cùng, là một lối thoát danh dự.

Buổi gặp mặt diễn ra tại một nhà hàng sang trọng ven Hồ Tây, nơi ánh đèn vàng lấp lánh phản chiếu xuống mặt nước tĩnh lặng. Cha mẹ tôi và cha mẹ anh Khang đã ngồi sẵn. Khi tôi bước vào, ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía tôi, và tôi cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai.

Duy Khang ngồi đối diện tôi. Anh mặc bộ vest xám lịch lãm, mái tóc cắt gọn gàng, toát lên vẻ điềm đạm, trí thức. Anh mỉm cười chào tôi, một nụ cười nhẹ nhàng, đúng mực nhưng không hề thân thiết. “Chào cô Ánh Nguyệt. Rất vui được gặp cô.”

“Chào anh Duy Khang. Tôi cũng vậy,” tôi đáp lại, cố giữ cho giọng mình không run rẩy. Bàn tay tôi siết chặt vạt áo dài, cảm nhận sự xa cách hiện hữu giữa chúng tôi, dù chỉ là lần đầu gặp mặt.

Suốt bữa ăn, cuộc trò chuyện chủ yếu xoay quanh công việc của Duy Khang ở bệnh viện, những dự án kinh doanh của nhà họ Nguyễn, và vài câu chuyện phiếm về tình hình kinh tế. Anh ấy nói ít, chủ yếu lắng nghe và thỉnh thoảng đưa ra những nhận xét ngắn gọn, sắc sảo. Tôi nhận thấy anh có vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại rất tập trung và thấu đáo khi cha mẹ anh kể về những ca bệnh khó mà anh đã cứu chữa thành công.

“Khang nhà tôi từ nhỏ đã rất ham học, lại có tấm lòng bao dung,” mẹ anh mỉm cười nói, đầy tự hào. “Nó chọn nghề y, ngày đêm bận rộn trong bệnh viện, nhưng chưa bao giờ than vãn một lời.”

Cha anh Khang tiếp lời, giọng trầm ấm. “Đó là cái phúc của gia đình. Có thằng con trai như nó, chúng tôi cũng yên tâm phần nào.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/em-khong-can-co-gang/chuong-1.html.]

Tôi lặng lẽ quan sát anh. Duy Khang chỉ khẽ gật đầu, không hề tỏ vẻ tự mãn. Anh ấy đúng là một người đàn ông trưởng thành, chín chắn, và có vẻ rất đáng tin cậy. Liệu đây có thực sự là bến đỗ bình yên mà tôi hằng mong đợi không?

Sau bữa ăn, khi cha mẹ hai bên bàn bạc về những chi tiết cuối cùng của hôn lễ, Duy Khang chủ động mời tôi ra ban công hóng gió. Ánh trăng vằng vặc chiếu sáng mặt Hồ Tây, tạo nên một khung cảnh lãng mạn đến nao lòng, nhưng trái tim tôi vẫn đập thình thịch vì sự căng thẳng.

“Cô Ánh Nguyệt có vẻ không thoải mái lắm,” anh ấy nói, giọng điềm tĩnh, không chút phán xét. “Nếu cô có bất kỳ băn khoăn nào về cuộc hôn nhân này, cô có thể nói với tôi.”

Tôi giật mình quay sang nhìn anh. Anh ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt sâu thẳm khó đoán. “Không, không có gì cả,” tôi vội vàng đáp. “Chỉ là… tôi có chút hồi hộp. Đây là một quyết định lớn trong đời.”

Anh ấy khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Sự im lặng giữa chúng tôi kéo dài, nhưng không hề ngượng ngùng, mà lại mang đến một cảm giác lạ lẫm, như một sự chấp nhận ngầm. Tôi cảm thấy anh ấy đang quan sát tôi, đánh giá tôi, nhưng không hề phô trương. Duy Khang không phải là tuýp người nói nhiều, hay thể hiện cảm xúc ra bên ngoài.

“Cha mẹ tôi rất quý cô,” anh ấy bất ngờ phá vỡ sự im lặng. “Họ tin rằng cô sẽ là một người vợ tốt, và một thành viên xứng đáng của gia đình Nguyễn.”

Tim tôi khẽ nhói. Lời nói của anh ấy nghe giống như một lời khẳng định về sự chấp thuận của gia đình, hơn là một lời khen ngợi dành cho tôi. Tôi biết, hôn nhân này không chỉ là chuyện của hai cá nhân, mà là sự liên kết giữa hai gia tộc. Trách nhiệm đè nặng lên vai tôi.

“Tôi sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng mong mỏi của mọi người,” tôi nói, giọng kiên quyết. Tôi ngẩng đầu nhìn anh, cố gắng truyền tải sự chân thành trong lời nói của mình. “Tôi hứa sẽ là một người vợ tốt.”

Duy Khang nhìn tôi, lần này ánh mắt anh có vẻ dịu đi một chút. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Chúng tôi đứng đó, cùng nhìn ra Hồ Tây, mỗi người mang một nỗi niềm riêng. Tôi tự hỏi, liệu người đàn ông điềm tĩnh này có thể thực sự mang lại cho tôi bình yên không, hay chỉ là một sự sắp đặt của số phận mà tôi buộc phải chấp nhận?

Đêm đó, tôi trằn trọc không ngủ. Hình ảnh Duy Khang, người đàn ông lịch lãm nhưng xa cách, cứ hiện lên trong tâm trí tôi. Anh ấy không hào nhoáng, không lãng mạn, nhưng toát lên vẻ tin cậy, vững vàng. Có lẽ, đối với một người con gái đã thấm thía sự phù phiếm của tiền tài như tôi, một bến đỗ bình yên, dù lạnh lẽo, cũng tốt hơn vạn lần một cuộc sống chênh vênh, bão tố. Tôi tự nhủ mình phải chấp nhận, phải tin tưởng vào lựa chọn này. Tôi sẽ là vợ của Duy Khang, và tôi sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành vai trò đó.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên len lỏi qua khung cửa sổ, tôi đã có thể mỉm cười. Tôi đã chấp thuận. Cuộc đời tôi, từ giờ phút này, sẽ gắn liền với Duy Khang và gia tộc Nguyễn. Tôi không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng tôi sẽ đối mặt với nó bằng tất cả sự kiên cường mà tôi có. Chiếc áo dài ngọc bích vẫn nằm đó, chờ đợi tôi. Một chương mới của cuộc đời tôi sắp bắt đầu, với hy vọng về một bến đỗ bình yên, dù chỉ là trong mơ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Không Cần Cố Gắng
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...