Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Không Cần Cố Gắng

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kể từ chiều mưa hôm đó, không khí giữa chúng tôi dần thay đổi. Duy Khang vẫn bận rộn với công việc, nhưng anh ấy bắt đầu dành nhiều thời gian hơn cho tôi khi về nhà. Anh không còn vùi đầu vào hồ sơ bệnh án ngay lập tức. Anh chủ động hỏi han tôi về một ngày của tôi diễn ra thế nào, và lắng nghe tôi nói một cách chân thành.

“Hôm nay em đã đọc được một cuốn sách rất hay,” tôi nói với anh trong một bữa tối. “Nó nói về lịch sử Hà Nội xưa. Em thấy rất thú vị.”

Duy Khang nhìn tôi, ánh mắt anh có vẻ tò mò. “Vậy sao? Em có thể kể cho anh nghe một chút được không? Anh cũng thích lịch sử, nhưng không có nhiều thời gian để tìm hiểu.”

Tôi bất ngờ. Anh ấy thực sự muốn nghe tôi nói. Tôi bắt đầu kể cho anh nghe về những điều thú vị mà tôi đã đọc được, về những con phố cổ, những câu chuyện lịch sử. Anh ấy lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại đưa ra một vài câu hỏi thông minh, khiến cuộc trò chuyện trở nên sống động hơn.

“Anh không ngờ em lại có hứng thú với lịch sử đến vậy,” anh nói, nụ cười nhẹ nhàng hiện lên trên môi. “Có vẻ như anh đã bỏ lỡ nhiều điều thú vị về em.”

Tôi nhìn anh, cảm thấy một chút ấm áp trong lòng. Đây là lần đầu tiên chúng tôi có một cuộc trò chuyện thực sự, không phải là những lời xã giao gượng gạo. Tôi bắt đầu nhận ra, Duy Khang không phải là người lạnh lùng, mà anh ấy chỉ không quen thể hiện cảm xúc ra bên ngoài. Hoặc có lẽ, anh ấy đã cố gắng che giấu nó vì một lý do nào đó.

Một buổi tối, khi chúng tôi đang ngồi xem tivi trong phòng khách, Duy Khang đột nhiên nói. “Nguyệt, anh muốn kể cho em nghe một chuyện.”

Tôi quay sang nhìn anh. Anh ấy trông có vẻ nghiêm túc. “Chuyện gì vậy anh?”

“Em còn nhớ bệnh nhân anh phải cấp cứu trong đêm tân hôn của chúng ta không?” anh hỏi. “Đó là một cô bé tên Mai, mười hai tuổi. Cô bé bị bệnh tim bẩm sinh rất nặng. Anh đã phẫu thuật cho cô bé từ khi cô bé còn rất nhỏ.”

Tôi gật đầu. “Em nhớ. Anh nói đó là ca cấp cứu đột xuất.”

Anh ấy thở dài. “Mai là một trường hợp đặc biệt. Gia đình cô bé rất nghèo, không đủ tiền chữa trị. Anh đã nhận điều trị cho cô bé miễn phí, và luôn theo dõi sát sao tình hình của cô bé. Đêm hôm đó, cô bé đột nhiên lên cơn co giật, rất nguy hiểm. Anh không thể bỏ mặc được.”

“Vậy ra là vậy,” tôi nói, giọng có chút bối rối. “Em xin lỗi. Em đã nghĩ anh… anh chỉ ưu tiên công việc.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/em-khong-can-co-gang/chuong-7.html.]

Duy Khang nhìn tôi, ánh mắt anh đầy sự thấu hiểu. “Không sao đâu em. Anh biết em có quyền nghĩ vậy. Nhưng anh muốn em hiểu, anh không phải là người vô tâm. Anh chỉ là không giỏi giải thích. Và anh cũng không muốn em phải lo lắng.”

“Nhưng tại sao anh lại phải che giấu điều đó?” tôi hỏi. “Nếu anh nói ra, em đã không hiểu lầm anh rồi.”

Anh ấy thở dài. “Cha mẹ anh, và cả gia đình Nguyễn, đều rất coi trọng danh tiếng. Việc anh nhận điều trị miễn phí cho Mai, hay bất kỳ bệnh nhân nào khác, là một điều mà họ không muốn công khai. Họ sợ điều đó sẽ bị lợi dụng, hoặc bị coi là một chiêu trò PR. Anh đã phải hứa với họ là sẽ giữ kín chuyện này.”

Tôi sững sờ. Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng và sự bận rộn của anh, là một tấm lòng nhân ái, nhưng lại bị ràng buộc bởi những quy tắc ngầm của gia đình danh giá. Anh ấy đã phải hy sinh rất nhiều để vừa làm tròn trách nhiệm của một bác sĩ, vừa giữ vững hình ảnh của gia đình.

“Vậy ra anh đã phải gồng mình chịu đựng rất nhiều?” tôi hỏi, giọng nghẹn lại. Tôi cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc dâng lên trong lòng. Tôi đã từng nghĩ mình là người cô đơn nhất trong cuộc hôn nhân này, nhưng hóa ra, anh ấy cũng đang phải chiến đấu với những gánh nặng của riêng mình.

Duy Khang khẽ gật đầu. “Đúng vậy. Anh không thể để ai biết anh đang làm gì, bởi vì anh không muốn họ lợi dụng điều đó. Anh muốn giúp đỡ mọi người một cách thầm lặng.”

Anh ấy quay sang nhìn tôi, ánh mắt anh đầy sự tin tưởng. “Anh kể cho em nghe điều này, bởi vì anh tin tưởng em, Nguyệt. Anh muốn em hiểu anh hơn. Anh không muốn giữa chúng ta còn bất kỳ bí mật nào nữa.”

Tim tôi đập mạnh. Anh ấy tin tưởng tôi. Điều đó có ý nghĩa rất lớn đối với tôi. Tôi cảm thấy một sợi dây vô hình đang nối kết giữa chúng tôi, một sợi dây của sự thấu hiểu và tin tưởng.

“Em hiểu rồi,” tôi nói, giọng nhỏ dần. “Em xin lỗi vì đã hiểu lầm anh. Em đã nghĩ anh là người lạnh lùng, vô tâm.”

Duy Khang đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi. “Không sao đâu em. Anh biết anh đã không thể hiện đủ. Nhưng từ giờ trở đi, anh sẽ cố gắng để em không còn phải nghi ngờ anh nữa.”

Chúng tôi ngồi đó, trong im lặng, nhưng không còn là sự im lặng xa cách như trước. Đó là sự im lặng của sự thấu hiểu, của sự đồng cảm. Tôi cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, một cảm giác bình yên mà tôi chưa từng có được trong cuộc hôn nhân này. Tôi nhận ra, Duy Khang không phải là bến đỗ bình yên mà tôi từng mơ ước, anh ấy còn hơn thế nữa. Anh ấy là một người đàn ông sâu sắc, nhân ái, và đang cố gắng hết sức để bảo vệ những người anh yêu thương, dù phải hy sinh chính bản thân mình.

Tôi biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều khó khăn. Nhưng ít nhất, tôi không còn đơn độc nữa. Tôi có anh, người đàn ông đã từng khiến tôi cảm thấy tuyệt vọng, nhưng giờ đây lại đang mang đến cho tôi niềm hy vọng và sự thấu hiểu. Tôi muốn cùng anh đối mặt với mọi thử thách, muốn cùng anh xây dựng một cuộc hôn nhân thực sự, không còn bí mật, không còn hiểu lầm. Tôi muốn trở thành bến đỗ bình yên của anh, cũng như anh đã trở thành của tôi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Không Cần Cố Gắng
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...