Một buổi chiều Hà Nội đổ cơn mưa tầm tã. Mưa như trút nước, xối xả lên mái ngói, ào ào trên những tán cây. Tôi ngồi lặng thinh bên khung cửa sổ phòng khách, nhìn ra khu vườn ngập trong màn nước trắng xóa. Tiếng mưa rơi lộp bộp, hòa cùng tiếng gió rít, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã. Lòng tôi cũng nặng trĩu như bầu trời xám xịt ngoài kia.
Tôi đã ngồi đây, nhìn mưa rơi, từ rất lâu rồi. Cảm giác cô đơn, trống rỗng bủa vây lấy tôi. Mọi thứ trong căn nhà này đều quá rộng lớn, quá xa hoa, nhưng lại không có lấy một chút hơi ấm. Duy Khang vẫn chưa về. Anh ấy có lẽ đang bận rộn trong bệnh viện, hay đang trên đường về, nhưng dù thế nào đi nữa, anh ấy cũng sẽ về muộn, như mọi khi.
Tôi thầm than thở về số phận nghiệt ngã của bản thân. Một cuộc hôn nhân không tình yêu, một người chồng xa cách, một cuộc sống đầy đủ vật chất nhưng lại nghèo nàn cảm xúc. Tôi đã cố gắng chấp nhận, cố gắng khép chặt trái tim mình, nhưng đôi khi, những cảm xúc bị kìm nén lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nước mắt tôi lăn dài trên má, hòa cùng tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ.
Tôi không khóc thành tiếng, chỉ để nước mắt tự do chảy. Tôi không muốn bất cứ ai nhìn thấy sự yếu đuối này của mình. Tôi đã quá mệt mỏi với việc phải gồng mình mạnh mẽ, phải tỏ ra ổn thỏa trước mặt mọi người. Tôi chỉ muốn được yếu đuối một lần, được khóc thật to, được giải tỏa hết những uất ức trong lòng.
Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên. Tôi giật mình, vội vàng lau vội những giọt nước mắt còn vương trên khóe mi. Chắc là Duy Khang đã về. Tôi cố gắng hít thở sâu, lấy lại vẻ mặt bình thản thường ngày. Tôi không muốn anh ấy nhìn thấy tôi trong bộ dạng này.
Tiếng bước chân anh vọng lại từ sảnh chính, rồi dần tiến về phía phòng khách. Tôi không quay đầu lại, vẫn giả vờ như đang say sưa ngắm mưa. Tôi nghe tiếng anh cởi áo khoác, đặt ô xuống. Rồi tiếng bước chân anh dừng lại ngay phía sau lưng tôi.
“Nguyệt?” Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng gọi tên tôi. Một sự bất ngờ. Anh ấy hiếm khi gọi tên tôi một cách thân mật như vậy, thường chỉ là “em” hoặc “cô Ánh Nguyệt”.
Tôi khẽ giật mình, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. “Anh về rồi sao?” Tôi hỏi, giọng có chút khàn khàn vì đã khóc.
Anh không nói gì, chỉ đứng đó. Tôi cảm nhận được ánh mắt anh đang nhìn chằm chằm vào tôi. Một sự im lặng kéo dài, nặng nề, khiến tôi cảm thấy khó thở. Tôi không dám quay lại, sợ anh sẽ nhìn thấy đôi mắt sưng húp của tôi.
Rồi, Duy Khang bất ngờ bước lại gần hơn. Anh quỳ xuống bên cạnh tôi, ngang tầm mắt tôi, khiến tôi phải quay đầu lại đối mặt với anh. Ánh mắt anh sâu thẳm, nhìn thẳng vào tôi, như muốn xuyên thấu tận tâm can. Tôi cảm thấy toàn thân mình đông cứng lại dưới cái nhìn đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/em-khong-can-co-gang/chuong-5.html.]
“Em không cần phải cố gắng đến thế, Ánh Nguyệt,” anh ấy nói, giọng anh trầm ấm, chứa đựng sự thấu hiểu lạ lùng. “Mọi thứ trong em, anh đều hiểu rõ.”
Tim tôi đập mạnh một cách bất thường. Những lời nói ấy như một tia sét đánh thẳng vào trái tim đang đóng băng của tôi. Anh ấy hiểu? Anh ấy hiểu cái gì? Làm sao anh ấy có thể hiểu được khi chúng tôi xa cách đến vậy? Làm sao anh ấy có thể hiểu được khi tôi đã cố gắng che giấu mọi thứ?
Nước mắt tôi lại trào ra, không thể kìm nén được nữa. Tôi nhìn anh, đôi mắt nhòe đi vì nước. “Anh nói gì vậy? Anh hiểu cái gì chứ? Anh làm sao có thể hiểu được khi anh… anh luôn xa cách như vậy?” Giọng tôi nghẹn ngào, lẫn trong tiếng nức nở.
Duy Khang đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má tôi. Bàn tay anh ấm áp, khác hẳn với sự lạnh lẽo mà tôi vẫn luôn cảm nhận từ anh. “Anh biết em đã chịu đựng rất nhiều. Anh biết em cảm thấy cô đơn trong cuộc hôn nhân này. Anh biết em đã cố gắng làm một người vợ tốt, dù anh không thể đáp lại như em mong muốn.”
Tôi lắc đầu nguầy nguậy, không tin vào những gì mình đang nghe. “Không thể nào. Anh luôn bận rộn, luôn đặt công việc lên trên hết. Anh làm sao có thể biết được những gì em nghĩ, những gì em cảm thấy?”
Anh ấy thở dài, ánh mắt chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm mà tôi chưa từng thấy. “Anh không thể không bận rộn, Nguyệt. Công việc của anh, nó đòi hỏi sự hy sinh. Nhưng không có nghĩa là anh không quan tâm đến em.” Anh ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nói đầy chân thành. “Anh luôn quan sát em, từng cử chỉ, từng ánh mắt của em. Anh biết em đã cố gắng đến nhường nào, và anh cảm thấy có lỗi vì đã không thể cho em một cuộc hôn nhân trọn vẹn như em đáng được hưởng.”
Tôi sững sờ. Tất cả những giả định của tôi về anh, về sự thờ ơ của anh, dường như đang sụp đổ. Anh ấy không hề thờ ơ. Anh ấy vẫn luôn quan sát tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không nói ra sớm hơn? Tại sao anh ấy lại để tôi chìm đắm trong sự cô đơn và tuyệt vọng lâu đến vậy?
“Vậy tại sao… tại sao anh lại cứ giữ khoảng cách?” tôi hỏi, giọng run run. “Tại sao anh lại để em nghĩ rằng em không quan trọng với anh?”
Duy Khang không trả lời ngay. Anh ấy nắm lấy tay tôi, bàn tay anh ấm và vững chãi. Anh ấy nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa vẫn đang trắng xóa, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong những giọt mưa rơi. Rồi anh ấy quay lại nhìn tôi, ánh mắt đầy phức tạp, có cả sự mệt mỏi, sự hối lỗi, và cả một điều gì đó mà tôi không thể gọi tên.
“Có những điều… anh không thể nói ra ngay được, Nguyệt,” anh ấy nói khẽ. “Nhưng anh muốn em biết, em không hề đơn độc. Anh ở đây. Và anh… anh sẽ không để em phải chịu đựng một mình nữa.”
Lời nói của anh, cùng với cái nắm tay ấm áp, khiến trái tim tôi tan chảy. Niềm hy vọng đã tắt lịm bấy lâu nay bỗng nhiên bùng cháy trở lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tôi nhìn anh, không nói nên lời. Hóa ra, người đàn ông lạnh lùng, xa cách mà tôi vẫn nghĩ, lại ẩn chứa một tâm hồn sâu sắc đến vậy. Và hóa ra, anh ấy vẫn luôn ở đó, lặng lẽ quan tâm đến tôi, dù tôi không hề hay biết.
--------------------------------------------------