Kể từ cái đêm Duy Khang vội vã chạy đến bệnh viện vì một bệnh nhân cũ, tôi đã ngừng mọi nỗ lực. Tôi không còn cố gắng nấu những món ăn anh thích, không còn đợi anh về để hỏi chuyện công việc. Tôi cũng không đến bệnh viện thăm anh nữa. Tôi học cách sống một mình trong ngôi biệt thự rộng lớn này, như một cái bóng lặng lẽ.
“Dạo này con có vẻ ít nói hơn,” mẹ chồng tôi nhận xét trong một bữa ăn trưa. Bà nhìn tôi với ánh mắt lo lắng. “Có phải con không quen với cuộc sống ở đây không?”
Tôi lắc đầu, cố nở một nụ cười gượng gạo. “Không có gì đâu ạ. Con chỉ hơi mệt một chút. Dạo này con hay đọc sách, đọc nhiều nên ít nói hơn thôi ạ.” Tôi không muốn bà phải lo lắng, cũng không muốn bà biết rằng cuộc hôn nhân của chúng tôi đang lạnh lẽo đến nhường nào.
Bà thở phào nhẹ nhõm. “Vậy thì tốt rồi. Có gì cứ nói với mẹ nhé. Con dâu của mẹ, mẹ luôn yêu thương.” Tôi biết bà nói thật, nhưng tình yêu thương đó không thể lấp đầy khoảng trống trong trái tim tôi.
Duy Khang vẫn vậy. Anh ấy vẫn bận rộn với công việc, vẫn về nhà muộn, vẫn lịch thiệp và tử tế. Nhưng sự tử tế đó, đối với tôi, giờ đây chỉ là một lớp vỏ bọc. Tôi không còn nhìn thấy hy vọng hay sự đặc biệt nào trong ánh mắt anh. Anh ấy đối xử với tôi như một người bạn, một người thân trong gia đình, nhưng không phải là một người vợ mà anh yêu thương.
“Em có muốn đi mua sắm không, Nguyệt?” một lần, anh hỏi tôi khi thấy tôi đang ngồi thẫn thờ trong phòng khách. “Anh có thể nhờ tài xế đưa em đi. Hoặc nếu em muốn, anh có thể sắp xếp thời gian đưa em đi cùng.”
Tôi nhìn anh, ánh mắt trống rỗng. “Không cần đâu anh. Em không có gì muốn mua cả. Anh cứ đi làm đi.” Tôi đáp lời anh một cách thờ ơ, không chút cảm xúc. Tôi không muốn anh phải cố gắng vì tôi, bởi vì tôi biết, những cố gắng đó chỉ là trách nhiệm, không phải là tình cảm.
Anh ấy nhìn tôi một lát, rồi khẽ gật đầu. “Vậy được. Em cứ nghỉ ngơi đi nhé.” Rồi anh quay lưng bước đi, để lại tôi một mình trong không gian rộng lớn. Tôi cảm thấy một sự cay đắng dâng lên trong cổ họng. Tôi đã từng mong chờ những lời đề nghị như thế này, nhưng giờ đây, nó chỉ khiến tôi thêm mệt mỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/em-khong-can-co-gang/chuong-4.html.]
Tôi bắt đầu dành nhiều thời gian hơn cho bản thân. Tôi đọc sách, học cắm hoa, thêu thùa, những thứ mà trước đây tôi chưa từng có thời gian để làm. Tôi cố gắng lấp đầy khoảng trống trong cuộc sống bằng những thú vui cá nhân, để không phải nghĩ đến cuộc hôn nhân vô vị này. Tôi chấp nhận sự thật rằng tôi đã chọn một cuộc sống bình yên, nhưng nó lại là một bình yên lạnh lẽo, không có hơi ấm của tình yêu.
Có những đêm, tôi nằm trằn trọc không ngủ được. Tôi nghe tiếng Duy Khang về nhà, tiếng anh bước nhẹ nhàng vào phòng tắm, rồi tiếng anh nằm xuống giường bên cạnh. Anh ấy không bao giờ chủ động chạm vào tôi, cũng không bao giờ nói những lời ngọt ngào. Anh ấy chỉ nằm đó, tĩnh lặng như một pho tượng. Tôi cũng vậy, quay lưng về phía anh, giả vờ ngủ. Khoảng cách giữa chúng tôi không chỉ là về mặt thể xác, mà còn là một vực sâu không đáy trong tâm hồn.
“Hôm nay em có đi đâu không?” anh hỏi tôi một buổi sáng, khi chúng tôi đang ăn sáng. Đó là một trong số ít những lần anh chủ động bắt chuyện với tôi.
Tôi lắc đầu. “Không ạ. Em ở nhà đọc sách.”
“Vậy à,” anh ấy nói. “Nếu em thấy buồn chán, em có thể tìm một công việc gì đó nhẹ nhàng. Hoặc đi học thêm một khóa học nào đó. Em có nhiều thời gian rảnh mà.”
Tôi nhìn anh, và tôi thấy sự quan tâm trong lời nói của anh. Nhưng đó lại là sự quan tâm của một người anh trai dành cho em gái, hoặc một người chủ dành cho người làm công, chứ không phải của một người chồng dành cho vợ. Anh ấy đang cố gắng giúp tôi lấp đầy thời gian, chứ không phải lấp đầy trái tim tôi.
“Em không cần đâu anh,” tôi nói, giọng lạnh nhạt. “Em ổn mà. Em thích cuộc sống hiện tại.” Tôi không muốn anh phải bận tâm về tôi nữa. Tôi đã tự mình khép chặt trái tim, chấp nhận số phận của mình. Cuộc hôn nhân này đã trở thành một hợp đồng, một trách nhiệm, không hơn không kém.
Tôi không còn mong đợi gì từ Duy Khang nữa. Tôi không mong anh ấy sẽ nói yêu tôi, không mong anh ấy sẽ dành thời gian cho tôi, cũng không mong anh ấy sẽ trở thành bến đỗ bình yên mà tôi từng mơ ước. Tôi chỉ mong cuộc sống cứ thế trôi đi, lặng lẽ và yên bình, không có sóng gió, không có đau khổ. Tôi đã từ bỏ quyền được yêu thương, quyền được là người đặc biệt của anh. Tôi đã chấp nhận một cuộc sống hôn nhân lạnh lẽo như sương sớm Hồ Tây, nơi mọi cảm xúc đều bị đóng băng, và trái tim tôi cũng vậy.
Tôi đã tin rằng đây là con đường duy nhất để tôi có thể tồn tại một cách danh dự. Tôi đã tự nhủ rằng sự bình yên này, dù thiếu vắng tình yêu, vẫn tốt hơn vạn lần một cuộc sống đầy biến động và đau khổ. Tôi đã học cách tự an ủi mình, tự xoa dịu những vết thương lòng, và tự mình đi trên con đường của riêng mình, trong chính ngôi nhà của mình. Tôi trở thành một cái bóng, sống lặng lẽ bên cạnh một người chồng chỉ có trách nhiệm mà không có tình yêu. Đó là lựa chọn của tôi, và tôi sẽ không hối hận. Hay ít nhất, tôi đã tự lừa dối mình như vậy.
--------------------------------------------------