Sự thấu hiểu giữa tôi và Duy Khang ngày càng sâu sắc. Tôi bắt đầu nhìn anh bằng một ánh mắt khác, không còn là người chồng xa lạ mà là một người đàn ông đầy nội tâm, với những gánh nặng và trách nhiệm thầm lặng. Tôi chủ động tìm hiểu về công việc của anh, về những ca bệnh khó mà anh đang theo dõi. Anh ấy cũng cởi mở hơn, chia sẻ với tôi những áp lực anh phải đối mặt trong bệnh viện và cả trong gia đình.
“Dạo này em có vẻ vui vẻ hơn nhiều,” mẹ chồng tôi nói trong một bữa sáng, ánh mắt bà đầy mãn nguyện. “Thấy con hạnh phúc, mẹ cũng yên lòng.”
Tôi mỉm cười nhìn Duy Khang. Anh ấy cũng khẽ mỉm cười đáp lại, ánh mắt chúng tôi giao nhau, chứa đựng một sự thấu hiểu ngầm. Chúng tôi không cần nói nhiều, chỉ cần một ánh mắt cũng đủ để biết đối phương đang nghĩ gì.
Nhưng bình yên không kéo dài được bao lâu. Một buổi chiều, khi tôi đang ở nhà, cha chồng tôi gọi Duy Khang vào phòng làm việc. Tôi nghe loáng thoáng tiếng ông nói chuyện với giọng điệu căng thẳng, và Duy Khang thì đáp lại một cách kiên quyết.
“Có chuyện gì vậy anh?” tôi hỏi khi Duy Khang bước ra khỏi phòng làm việc, nét mặt anh ấy trầm trọng. “Em thấy cha có vẻ không vui.”
Duy Khang thở dài. “Chuyện làm ăn của gia đình. Có một đối tác lớn đang muốn rút vốn. Họ muốn gây sức ép lên chúng ta.”
“Tại sao lại như vậy?” tôi hỏi, tim tôi đập nhanh. Tôi biết gia tộc Nguyễn là một đế chế vững mạnh, nhưng vẫn không tránh khỏi những sóng gió trong thương trường.
Anh ấy nhìn tôi, ánh mắt đầy lo lắng. “Đối tác đó là ông Trần Gia Bảo. Ông ta là một người rất tham vọng và thủ đoạn. Ông ta muốn thâu tóm một số dự án của chúng ta, nhưng cha không đồng ý.”
“Vậy thì có liên quan gì đến anh?” tôi thắc mắc. “Anh là bác sĩ mà.”
Duy Khang khẽ lắc đầu. “Ông ta muốn gây áp lực lên gia đình bằng cách nhắm vào anh. Ông ta biết anh là người đứng đầu thế hệ trẻ của gia tộc. Ông ta muốn dùng một vụ bê bối nào đó để hạ bệ uy tín của anh, từ đó gây ảnh hưởng đến cha và toàn bộ gia tộc.”
Tôi sững sờ. “Bê bối gì chứ? Anh là một bác sĩ mẫu mực mà!”
Anh ấy thở dài. “Ông ta đang tìm cách đào bới lại chuyện anh đã điều trị miễn phí cho Mai. Ông ta muốn biến nó thành một câu chuyện về sự thiếu minh bạch, về việc anh lợi dụng chức vụ để làm những việc ngoài quy định của bệnh viện. Ông ta muốn hủy hoại danh tiếng của anh.”
Tim tôi thắt lại. Tôi nhớ lại lời anh đã nói, rằng anh phải giữ kín chuyện giúp đỡ Mai để bảo vệ gia đình. Giờ đây, chính điều đó lại bị lợi dụng để chống lại anh. “Nhưng đó là việc làm tốt mà!” tôi nói, giọng đầy phẫn nộ. “Anh đang cứu người mà!”
“Ông ta sẽ bóp méo sự thật,” Duy Khang nói, giọng anh trầm xuống. “Ông ta sẽ biến nó thành một vụ lùm xùm, gây tổn hại nghiêm trọng đến danh tiếng của gia tộc Nguyễn. Cha đang rất lo lắng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/em-khong-can-co-gang/chuong-8.html.]
“Vậy chúng ta phải làm gì?” tôi hỏi, cảm thấy bất lực. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ phải đối mặt với những chuyện phức tạp như thế này.
Duy Khang nhìn tôi, ánh mắt anh đầy kiên quyết. “Anh sẽ đối mặt với ông ta. Anh sẽ không để ông ta đạt được mục đích. Nhưng điều anh lo lắng nhất là em.”
“Em sao?” tôi ngạc nhiên.
“Ông ta biết em là vợ anh,” anh ấy nói. “Và ông ta có thể sẽ nhắm vào em để gây áp lực lên anh. Anh không muốn em phải chịu đựng bất cứ điều gì.”
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y anh. “Không, anh Khang. Anh không cần phải lo cho em. Em không sợ. Em sẽ ở bên anh, cùng anh đối mặt với mọi chuyện. Em là vợ anh mà.”
Duy Khang nhìn tôi, ánh mắt anh đầy xúc động. Anh ấy không nói gì, chỉ ôm chặt lấy tôi. Cái ôm của anh thật mạnh mẽ, vững chãi, như thể anh muốn bảo vệ tôi khỏi mọi sóng gió. Tôi cảm thấy một sự gắn kết sâu sắc giữa chúng tôi, một sự gắn kết mà tôi chưa từng nghĩ đến trong cuộc hôn nhân sắp đặt này.
Những ngày sau đó, căng thẳng bao trùm cả gia tộc Nguyễn. Ông Trần Gia Bảo liên tục tung ra những tin đồn thất thiệt trên các trang báo lá cải, ám chỉ Duy Khang có những hành động mờ ám trong công việc. Cha chồng tôi phải bận rộn đối phó với báo chí và các đối tác. Duy Khang thì vẫn điềm tĩnh, nhưng tôi biết anh ấy đang phải chịu áp lực rất lớn.
“Anh Khang, anh có cần em giúp gì không?” tôi hỏi anh một buổi tối, khi thấy anh đang ngồi đọc những bài báo bôi nhọ mình. Nét mặt anh ấy mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn kiên định.
Anh ấy ngẩng đầu lên, nhìn tôi. “Em không cần phải bận tâm đâu, Nguyệt. Anh sẽ tự giải quyết mọi chuyện.”
“Không được!” tôi nói, giọng kiên quyết. “Anh đã nói chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với mọi thứ mà. Em là vợ anh, em không thể đứng nhìn anh một mình chịu đựng được.” Tôi ngồi xuống cạnh anh, nắm lấy tay anh. “Hãy cho em biết em có thể làm gì. Em muốn giúp anh.”
Duy Khang nhìn tôi, ánh mắt anh ấy đầy sự trân trọng. “Em… em thực sự muốn giúp anh sao?”
Tôi gật đầu. “Tất nhiên rồi. Em không muốn anh phải gánh vác mọi thứ một mình nữa. Em muốn chúng ta là một đội.”
Anh ấy khẽ siết c.h.ặ.t t.a.y tôi. “Cảm ơn em, Nguyệt. Có em ở bên, anh cảm thấy mạnh mẽ hơn nhiều.” Anh ấy mỉm cười, một nụ cười thật lòng, không còn chút xa cách nào. “Có lẽ, em có thể giúp anh tìm kiếm những bằng chứng về sự minh bạch trong việc điều trị cho Mai. Anh đã giữ lại tất cả hồ sơ bệnh án, nhưng anh cần một người tỉ mỉ để sắp xếp và đối chiếu.”
Tôi gật đầu. “Được thôi. Anh cứ giao cho em. Em sẽ làm thật tốt.” Tôi cảm thấy một sự quyết tâm dâng lên trong lòng. Đây không chỉ là việc giúp chồng, mà còn là việc bảo vệ gia đình, bảo vệ danh dự của người đàn ông mà tôi đã bắt đầu yêu thương. Bão tố đang ập đến, nhưng tôi không còn sợ hãi nữa. Bởi vì lần này, tôi không còn đơn độc.
--------------------------------------------------