Tôi nhìn Duy Khang, nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi. Sự ngạc nhiên, bối rối và cả một chút hy vọng đang lẫn lộn trong lòng tôi. Anh ấy vẫn nắm tay tôi, ánh mắt không rời khỏi tôi. Sự hiện diện của anh, lần đầu tiên, trở nên thật gần gũi, thật chân thực.
“Vậy những điều anh không thể nói là gì?” tôi hỏi, giọng khàn đặc. “Tại sao anh lại để em phải chịu đựng một mình lâu đến thế?”
Duy Khang thở dài, bàn tay anh siết chặt lấy tay tôi hơn. “Anh xin lỗi, Nguyệt. Anh biết anh đã khiến em phải đau khổ. Anh biết em đã nghĩ anh vô tâm, thờ ơ. Nhưng mọi chuyện không đơn giản như em nghĩ.” Anh ấy nhìn tôi, ánh mắt đầy phức tạp. “Anh không thể giải thích mọi thứ một cách dễ dàng. Có những gánh nặng, những trách nhiệm mà anh phải mang vác, không thể chia sẻ với bất cứ ai, kể cả em.”
“Gánh nặng gì?” tôi thắc mắc. “Chẳng lẽ công việc bác sĩ của anh lại khiến anh phải lạnh nhạt với vợ mình sao?”
Anh ấy lắc đầu. “Không chỉ là công việc. Nó còn là trách nhiệm của một người con trưởng trong gia đình Nguyễn. Em biết đấy, gia tộc chúng ta có rất nhiều mối quan hệ, rất nhiều kỳ vọng. Anh phải giữ vững hình ảnh, phải đảm bảo mọi thứ đi đúng quỹ đạo. Và quan trọng hơn cả, anh phải bảo vệ em.”
“Bảo vệ em?” tôi ngạc nhiên. “Anh bảo vệ em khỏi điều gì?” Tôi cảm thấy như mình đang lạc vào một mê cung, và Duy Khang đang nắm giữ chìa khóa.
Anh ấy nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa vẫn đang trút xuống. “Gia đình chúng ta, đặc biệt là nhà họ Nguyễn, luôn là tâm điểm của sự chú ý. Có những người ngưỡng mộ, nhưng cũng có những kẻ ghen ghét, đố kỵ. Anh không muốn em phải vướng vào những rắc rối đó. Anh muốn em được sống một cuộc sống bình yên, không bị ảnh hưởng bởi những áp lực từ bên ngoài.”
“Nhưng anh lại để em sống một cuộc sống cô đơn,” tôi nói, giọng đầy chua chát. “Bình yên đó có ích gì khi trái tim em đóng băng?”
Duy Khang quay lại nhìn tôi, ánh mắt anh đầy hối lỗi. “Anh biết. Đó là sai lầm của anh. Anh đã nghĩ rằng việc giữ khoảng cách sẽ giúp em an toàn hơn, sẽ khiến em không bị cuốn vào những rắc rối của gia đình. Anh đã nghĩ rằng em sẽ ổn thôi, rằng em sẽ quen dần với cuộc sống này. Anh đã sai, Nguyệt.”
“Vậy còn chuyện anh luôn dành sự dịu dàng cho mọi người, nhưng lại không dành cho em?” tôi hỏi, giọng có chút trách móc. “Anh luôn ân cần với bệnh nhân, với người ngoài, nhưng với em thì chỉ là sự lịch thiệp, đúng mực.”
Anh ấy thở dài. “Anh là bác sĩ, Nguyệt. Trách nhiệm của anh là phải ân cần với tất cả bệnh nhân của mình. Họ đang đau đớn, họ đang cần sự giúp đỡ. Anh không thể phân biệt đối xử. Nhưng điều đó không có nghĩa là anh không dành tình cảm đặc biệt cho em.” Anh ấy siết c.h.ặ.t t.a.y tôi hơn. “Chỉ là anh… anh không quen thể hiện ra ngoài. Anh đã quen với việc giữ mọi thứ trong lòng. Và anh sợ, sợ rằng nếu anh thể hiện quá nhiều, em sẽ bị tổn thương.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/em-khong-can-co-gang/chuong-6.html.]
“Tổn thương vì điều gì?” tôi hỏi, cảm thấy những bí mật của anh đang dần được hé lộ.
Anh ấy nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm. “Gia đình Nguyễn có rất nhiều đối thủ trong kinh doanh. Đã có những lần họ cố gắng lợi dụng những người thân của chúng tôi để gây áp lực. Anh sợ rằng nếu anh thể hiện quá nhiều tình cảm với em, em sẽ trở thành mục tiêu của họ. Anh muốn bảo vệ em bằng cách giữ em trong một vùng an toàn, dù điều đó có nghĩa là anh phải tự chịu đựng sự xa cách.”
Tim tôi nhói lên. Hóa ra, sự lạnh lùng của anh không phải là sự thờ ơ, mà là một cách bảo vệ. Anh ấy đã tự mình gánh vác mọi thứ, tự mình chịu đựng sự hiểu lầm, chỉ để giữ cho tôi được an toàn. Tôi cảm thấy một sự hổ thẹn dâng lên trong lòng. Tôi đã trách móc anh, đã nghĩ anh vô tâm, nhưng anh lại đang âm thầm bảo vệ tôi.
“Vậy tại sao bây giờ anh lại nói ra?” tôi hỏi, giọng run run. “Tại sao không tiếp tục giữ bí mật?”
Duy Khang nhìn tôi, ánh mắt đầy chân thành. “Bởi vì anh không thể chịu đựng được nữa khi nhìn thấy em đau khổ. Anh biết em đã khóc. Anh biết em đã cảm thấy tuyệt vọng. Anh không thể để em phải chịu đựng một mình nữa. Anh thà đối mặt với mọi nguy hiểm, còn hơn là nhìn thấy em chìm trong cô đơn.”
Anh ấy nắm tay tôi, đưa lên môi hôn nhẹ. Một nụ hôn nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo sức nặng của bao nhiêu cảm xúc bị kìm nén. Tim tôi đập loạn xạ. Đây là lần đầu tiên anh ấy thể hiện tình cảm một cách rõ ràng như vậy. Tôi cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể.
“Nguyệt, anh biết anh đã làm tổn thương em. Anh xin lỗi,” anh ấy nói, giọng anh trầm xuống. “Nhưng anh hứa, từ giờ trở đi, anh sẽ không để em phải một mình nữa. Anh sẽ cố gắng để em hiểu anh hơn, để em biết rằng em quan trọng với anh đến nhường nào.”
Tôi nhìn anh, nước mắt lại trào ra, nhưng lần này là nước mắt của sự xúc động, của niềm hạnh phúc. Tôi không biết liệu anh ấy có đang nói thật lòng hay không, liệu những lời giải thích của anh có phải là sự thật hay không. Nhưng khoảnh khắc này, tôi muốn tin anh. Tôi muốn tin rằng người đàn ông này, người đã từng khiến tôi cảm thấy lạnh lẽo, lại có thể mang đến cho tôi một tia hy vọng mới.
“Anh… anh có chắc không?” tôi hỏi, giọng vẫn còn run rẩy. “Anh có chắc là anh có thể bảo vệ em mà không cần phải xa cách em nữa không?”
Duy Khang mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết. “Anh sẽ cố gắng hết sức. Anh sẽ không để em phải chịu đựng một mình nữa. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với mọi thứ, Nguyệt. Em tin anh chứ?”
Tôi gật đầu, không chút do dự. Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này quá lâu rồi. Dù cho những lời giải thích của anh có phần mơ hồ, dù cho tôi vẫn còn rất nhiều câu hỏi, nhưng cái nắm tay ấm áp của anh, ánh mắt chân thành của anh, đã đủ để lay động trái tim tôi. Tôi muốn tin vào anh, muốn cho cuộc hôn nhân này một cơ hội thứ hai. Hoặc có lẽ, đây mới là cơ hội đầu tiên thực sự của chúng tôi.
--------------------------------------------------