Ngày cưới, cả Hà Nội dường như rực rỡ hơn dưới nắng thu vàng óng. Lễ đường được trang hoàng lộng lẫy với hàng ngàn đóa hồng trắng muốt, thảm đỏ trải dài từ cổng vào đến tận sân khấu. Quan khách đông nghịt, toàn là những gương mặt tai to mặt lớn trong giới kinh doanh, chính trị. Tôi khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi, lộng lẫy như công chúa trong cổ tích, nhưng lòng tôi lại nặng trĩu. Tiếng nhạc du dương vang vọng, nhưng tôi chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng trống n.g.ự.c đập thình thịch.
Duy Khang đứng đó, dưới vòm hoa, đợi tôi. Anh ấy vẫn điềm tĩnh như mọi khi, ánh mắt không hề biểu lộ cảm xúc đặc biệt nào. Khi cha tôi trao tay tôi cho anh, tôi cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Bàn tay anh ấy nắm lấy tay tôi, ấm áp một cách kỳ lạ, nhưng lại vô cùng xa cách.
“Ánh Nguyệt, em đẹp lắm,” anh ấy nói khẽ, giọng trầm ấm. Đó là lời khen đầu tiên anh dành cho tôi. Tôi ngẩng lên nhìn anh, bắt gặp ánh mắt anh lướt qua tôi một cách nhanh chóng, rồi lại hướng về phía cha mẹ hai bên. Một thoáng hụt hẫng len lỏi trong lòng tôi. Có lẽ, đây chỉ là một lời nói xã giao, đúng như trách nhiệm của một người chồng trong ngày cưới.
Sau nghi thức cắt bánh, nâng ly chúc mừng, chúng tôi phải đi chào hỏi từng bàn khách. Duy Khang luôn giữ một nụ cười chuyên nghiệp trên môi, nói những lời xã giao khéo léo. Anh giới thiệu tôi với từng người, gọi tôi là “vợ tôi” một cách tự nhiên. Nhưng trong ánh mắt anh, tôi không tìm thấy sự nồng nhiệt, hay bất kỳ dấu hiệu nào của một người đàn ông vừa mới kết hôn với người phụ nữ mình yêu.
“Cô dâu chú rể đẹp đôi quá!” một người phụ nữ lớn tuổi, có vẻ là họ hàng thân thiết của nhà họ Nguyễn, nói với Duy Khang. “Khang nhà ta từ nay có người chăm sóc rồi nhé!”
Duy Khang chỉ mỉm cười. “Cháu sẽ cố gắng để cô ấy không phải thất vọng ạ.” Lời nói của anh nghe như một lời hứa với người khác, hơn là một lời cam kết với tôi. Tôi đứng cạnh anh, cảm thấy mình như một bức tượng đẹp đẽ, chỉ biết mỉm cười và gật đầu, không chút sức sống.
Đêm tân hôn, căn phòng ngủ rộng lớn trong biệt thự nhà họ Nguyễn chìm trong im lặng. Tôi ngồi trước bàn trang điểm, gỡ từng chiếc kẹp tóc, nhìn hình ảnh mình trong gương. Duy Khang bước vào, trên người là bộ đồ ngủ đơn giản. Anh đi thẳng vào phòng tắm, không nói một lời.
Tôi ngồi đợi, tim đập thình thịch. Tôi đã hình dung về đêm tân hôn rất nhiều, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó sẽ tĩnh lặng đến thế này. Khi Duy Khang bước ra, anh đã mặc sẵn đồ ngủ, mái tóc còn vương hơi nước. Anh nhìn tôi, ánh mắt vẫn điềm tĩnh như không có chuyện gì xảy ra.
“Em cứ nghỉ ngơi đi,” anh nói, giọng nhẹ nhàng. “Anh có chút việc cần xử lý ở bệnh viện. Một ca cấp cứu đột xuất.”
Tôi ngẩn người. “Bây giờ sao ạ? Đêm tân hôn của chúng ta mà?” Giọng tôi không giấu được sự thất vọng. Tôi biết anh là bác sĩ, công việc của anh rất bận rộn, nhưng… ít nhất cũng phải có một lời giải thích tử tế hơn chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/em-khong-can-co-gang/chuong-2.html.]
Duy Khang bước lại gần tôi, đặt tay lên vai tôi. “Anh xin lỗi. Đây là trường hợp khẩn cấp, không thể trì hoãn. Em hiểu cho anh, được không?” Anh nhìn tôi, ánh mắt có chút mệt mỏi nhưng vẫn đầy sự kiên quyết. “Công việc của anh là cứu người.”
Tôi gật đầu, cố gắng nuốt xuống sự tủi thân. “Vâng, em hiểu mà. Anh cứ đi đi.” Dù nói vậy, nhưng lòng tôi vẫn quặn thắt. Anh ấy ưu tiên công việc hơn cả đêm tân hôn của chính mình. Điều đó cho thấy tôi thực sự không có vị trí đặc biệt nào trong lòng anh.
Anh ấy khẽ siết nhẹ vai tôi, rồi quay người bước đi. Tôi nghe tiếng cửa đóng lại, rồi tiếng xe lăn bánh khỏi sân. Căn phòng lại chìm vào im lặng. Tôi nằm xuống giường, tấm ga trải giường vẫn còn thơm mùi vải mới, nhưng tôi lại cảm thấy lạnh lẽo vô cùng. Nước mắt lăn dài trên má. Cuộc hôn nhân này, ngay từ đêm đầu tiên, đã mang một màu sắc ảm đạm.
Những ngày sau đó, cuộc sống hôn nhân của chúng tôi diễn ra đều đặn, nhưng không hề có sự gắn kết. Duy Khang đi làm từ sáng sớm, về nhà rất muộn, đôi khi anh còn trực đêm ở bệnh viện. Khi về đến nhà, anh thường rất mệt mỏi, chỉ kịp ăn vội bữa tối rồi lại vùi đầu vào đống tài liệu y khoa.
“Anh có vẻ rất bận rộn,” tôi nói một lần, khi thấy anh đang lật giở những cuốn sách y học dày cộp. Tôi đã cố gắng nấu những món anh thích, sắp xếp lại tủ sách của anh, nhưng dường như anh không hề để ý.
Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn lơ đãng. “Ừ, công việc ở bệnh viện luôn vậy mà em. Có những ca khó, những bệnh nhân cần theo dõi sát sao. Anh không thể lơ là được.”
“Vậy anh có thời gian nghỉ ngơi không?” tôi hỏi, giọng có chút lo lắng thực sự. Tôi thấy anh ấy gầy đi trông thấy.
Anh khẽ lắc đầu. “Thời gian là thứ xa xỉ với một bác sĩ phẫu thuật. Nhưng anh ổn mà. Em đừng lo.” Anh ấy mỉm cười với tôi, một nụ cười trấn an, nhưng cũng lại là nụ cười của một người xa lạ.
Tôi cảm thấy mình lạc lõng trong chính ngôi nhà của mình. Ngôi biệt thự rộng lớn, lộng lẫy, nhưng lại thiếu đi hơi ấm của một gia đình. Tôi cố gắng làm quen với nếp sống của nhà chồng, học cách quản lý gia đình lớn, nhưng mọi thứ đều diễn ra một cách máy móc. Duy Khang, người chồng của tôi, luôn giữ một khoảng cách nhất định. Anh ấy tử tế, lịch thiệp, nhưng không hề gần gũi. Sự dịu dàng của anh, tôi nhận ra, là sự dịu dàng của một bác sĩ dành cho mọi người, chứ không phải sự dịu dàng đặc biệt dành cho vợ mình.
Tôi bắt đầu tự hỏi, liệu mình có thực sự là bến đỗ bình yên của anh, hay chỉ là một phần trong kế hoạch hoàn hảo của gia đình anh? Và còn tôi, liệu tôi có thể tìm thấy bình yên trong cuộc hôn nhân này, khi trái tim tôi ngày càng cảm thấy lạnh lẽo và trống rỗng?
--------------------------------------------------