Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giang Bắc Nữ Phỉ

Chương 85

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thần Niên không dám liều đỡ chiêu thức của ông ta, vội vàng lắc người tránh sang một bên, công phu của nàng vốn dĩ thuộc hạng gà mờ, trước

mặt một cao thủ như Triều Dương Tử lại càng không chịu nổi một đòn, mấy

chiêu sau đó nguy hiểm vô cùng, dọa khiến nàng cuống quýt hét toáng lên: “Lão đạo sĩ đen đúa lấy lớn bắt nạt nhỏ, có biết xấu hổi không hả!”.

Triều Dương Tử nghe vậy càng giận, ông ta vì bản thân lớn lên đen

nhẻm xấu xí, lên cực kỳ ghét những kẻ chuyện lấy da dẻ ra để nói, giờ

Thần Niên không cẩn thận dẫm trúng lên vết sẹo của ông ta, khiến ông ta

không khỏi thẹn quá hóa giận, chưởng phong phát ra càng mạnh, rõ ràng là đã nổi sát tâm, hận không thể xuống tay giết chết Thần Niên ngay lập

tức. Đang trong lúc nguy cấp, thì có hai bóng người một trước một sau từ bên ngoài nhanh nhẹn lướt đến. Người đầu tiên vào liền tiến tới tóm lấy chiếc áo không tay của Thần Niên, nhanh chóng kéo nàng lùi lại, chân

trượt về sau đến hơn một trượng, có thế mới tránh được luồng chưởng

phong nguy hiểm bổ từ trên đầu xuống của Triều Dương Tử, sốt sắng quát

lên: “Sư huynh! Huynh đang làm gì vậy?”.

Lời còn chưa dứt, cả người lẫn đao của Lục Kiêu theo sát phía sau đã

lao tới chém về phía Triều Dương Tử, lập tức ra tay cùng chém giết với

ông ta. Triều Dương Tử nội công thâm hậu, chưởng pháp độc ác tàn nhẫn,

nhưng Lục Kiêu lại thắng ở tuổi trẻ và sức lực cường tráng, đao pháp

dũng mãnh, hai người cũng coi như kẻ tám lạng người nửa cân, thực lực

ngang nhau. Triều Dương Tử ở bên này đã nổi sát tâm, Lục Kiêu ở bên kia

càng không biết thế nào là hạ thủ lưu tình, hai người họ chỉ đánh một

chiêu thôi đã vô cùng nguy hiểm rồi.

Lão Kiều thấy thế cuống lên, đã sợ sư huynh mình bị thiệt, lại sợ làm bị thương đến Lục Kiêu thì không biết phải ăn nói sao với Phong Quân

Dương, đành nhảy vào cuộc chiến. May mà trong ba người võ công của ông

ta cao nhất, nên mới có thể ngăn được đầu này chặn được đầu kia, những

cũng bận đến sứt đầu mẻ trán, miệng không ngừng khuyên can: “Tạm thời

dừng tay đã, có gì thì từ từ thương lượng!”.

Triều Dương Tử bị ông ta cản lại, cáu nói: “Đệ tránh ra, để ta giết con tiểu yêu nữ này!”.

Lục Kiêu ở bên này càng chẳng thèm nói năng gì, chỉ vung thanh đao

cong trên tay lên trêu chọc trên người Triều Dương Tử. Lão Kiều thấy thế lại vội vã thả Triều Dương Tử ra, xoay người chặn Lục Kiêu lại. Thần

Niên kinh hồn chưa kịp trấn tĩnh, thấy ba người cùng đánh nhau, lại sợ

lão Kiều thiên vị khiến Lục Kiêu bị thiệt, vội vàng quát to: “Lão Kiều,

mau chặn đạo trưởng lại, võ công của ông ta cao hơn Lục Kiêu! Ông chặn

ông ta, ta chặn Lục Kiêu.”

Lão Kiều nhất thời cũng thể quan tâm được nhiều chuyện, nghe vậy liền xoay người lại chặn Triều Dương Tử, Thần Niên ở bên này tuy miệng la

lớn như vậy, nhưng lại chẳng hề mảy may ngăn cản Lục Kiêu. Triều Dương

Tử hiểu thấu ý đồ của Thần Niên, liền nhanh chóng lạng người tránh đi bổ cho Lục Kiêu một đao, không quên mắng Thần Niên một câu: “Phì, khá khen cho con tiểu yêu nữ gian trá!”.

Đang trong tình cảnh hỗn loạn, thì ở bên ngoài cửa tiểu viện đột

nhiên vang lên một tiếng huýt sáo trong vắt, tiếng huýt này vang lên như sấm dậy, khiến tâm trí người ta trở nên hoảng sợ, một vài người trong

tiểu viện đều nhất loạt giật mình, ba người lão Kiều, Triều Dương Tử và

Lục Kiêu nhất thời ngừng đánh nhau, vận nội lực chống đỡ tiếng huýt sáo, Thần Niên lại càng không chịu nổi vội giơ tay lên bịt lỗ tai mình vào.

Đến khi tiếng huýt sáo kia dừng lại rồi, thì nghe thấy có người lớn tiếng quát: “Tất cả đang làm gì vậy!”.

Mọi người trong viện nghe thế đều quay ra nhìn, thấy ngoài cửa viện

không biết từ lúc nào đã có bảy tám người, thủ lĩnh thị vệ Trịnh Luân

sống lưng thẳng tắp đang đứng ở trước nhất, phía sau hắn không xa chính

là Phong Quân Dương đang đứng khoanh tay, để cho mấy ám vệ áo đen bảo vệ cho mình, khóe môi hơi mím lại nhìn mấy người trong tiểu viện, nhưng

lại không nói tiếng nào.

Trong lòng lão Kiều cả kinh, ông ta đi theo bên cạnh Phong Quân Dương đã hơn mười năm nay, ít nhiều cũng hiểu được tính cách của hắn, chỉ

nhìn qua dáng vẻ của hắn như vậy thôi cũng đủ biết hắn đang tức giận,

bèn vội vàng bước lên hai bước quỳ một gối xuống trước mặt Phong Quân

Dương, xin lỗi: “Thế tử gia thứ tội.”

“Lão Kiều xin hãy đứng dậy đi.” Phong Quân Dương tuy miệng nói như

vậy, nhưng lại không đưa tay ra đỡ giống như lúc trước, chỉ cười mỉm

nói: “Là Thần Niên không hiểu chuyện, lão Kiều và đạo trưởng đừng tính

toán với nàng ấy.”

Lão Kiều nghe hắn nói vậy, trong lòng lại càng cảm thấy chới với,

không những không đứng dậy, mà còn nhận lỗi với Phong Quân Dương thay

Triều Dương Tử. Triều Dương Tử ở bên đó nghe xong liền nóng nảy, cả giận nói: “Kiều Vũ! Đệ đứng lên cho ta, dáng vẻ giống như nô tài cong lưng

quỳ gối của đệ, định đặt thể điện của sư môn ở đâu hả?”.

Những lời này quá mức trần trụi, khiến lão Kiều nghe xong sắc mặt nhất thời trắng bệch, thân thể thoáng dao động.

Phong Quân Dương ở bên này lạnh nhạt ngước mắt lên nhìn khuôn mặt đầy

giận dữ của Triều Dương Tử, chậm rãi nói: “Lửa giận của đạo trưởng lớn

quá.”

Trong số những người này, nội lực của Thần Niên là mỏng yếu nhất, vừa mới chịu tiếng huýt sáo kia khiến cho khí huyết vẫn đang cuồn cuộn

trong lồng ngực, mãi đến giờ mới cảm thấy hơi khá hơn một chút, bèn đẩy

Lục Kiêu đang chắn trước mặt nàng ra, nhìn lão Kiều vẫn đang quỳ trên

đất, lại nhìn đến Phong Quân Dương, tròng mắt đảo quanh rồi bước tới

vươn hai tay đỡ lão Kiều đứng lên, quay người lại nói với Triều Dương

Tử: “Đạo trưởng, vừa nãy là Thần Niên không phải, ta ở đây xin nhận lỗi

với ngài.”

Nàng vừa nói vừa thật sự chỉnh trang lại quần áo hành lễ tạ lỗi với

ông ta, sau đó lại giải thích: “Chỉ là vừa rồi ta không phải tới để quấy rầy đạo trưởng, chẳng qua là ta đi nhầm đến tiểu viện này thôi, vốn dĩ

định xin lỗi đạo trưởng xong sẽ lui ra ngoài, nhưng đạo trưởng không đợi ta nói xong đã lên tiếng quát lớn quở trách, ta giải thích được đôi

lời, ngược lại còn khiến đạo trưởng hung hăng xuống tay, hận không thể

một chưởng giết chết ta luôn, lão Kiều và Lục Kiêu sợ ta bị đạo trưởng

làm bị thương nên mới ra tay tương cứu, nên mới có một màn đánh nhau

này. Đạo trưởng, ta có nói dối câu nào không?”.

Mấy lời đơn giản của nàng đã giải thích rõ ràng nguyên nhân sự việc,

tuy rằng đã nhận lỗi với Triều Dương Tử, nhưng phía sau những lời đó lại đổ hết mọi trách nhiệm lên người Triều Dương Tử, lại còn không có câu

nói nói dối nữa chứ, chỉ không mảy may nhắc tới những lời chính bản thân nàng đã mắng ông ta mà thôi. Triều Dương Tử chịu thiệt, nhưng lại biết

mình không thể nói lại nàng, nên dứt khoát ngậm chặt miệng lại, chỉ có

khuôn mặt đen sì là giận dữ nhìn Thần Niên chằm chằm.

Thần Niên nhìn thì dường như đang xin lỗi, nhưng trên thực tế những

chuyện chụp mũ đen lền đầu người khác như thế này nàng đã làm quá quen

khi còn ở trong trại Thanh Phong rồi. Lúc ấy hai người nàng và Diệp Tiểu Thất phối hợp cùng với nhau, có thể nói đen thành trắng. Nói một cách

đơn giản chính là bất kể là chuyện gì trách móc ai, đều do Thần Niên ra

mặt xin lỗi, sắm vai khoan dung nhường nhịn, sau đó Diệp Tiểu Thất ở bên cạnh diễn màn lòng đầy căm phẫn, miệng lưỡi lanh lợi nói hết nguyên do, rửa sạch mọi tội lỗi của Thần Niên.

Nhớ lại lúc đầu ấy, hai người Thần Niên và Diệp Tiểu Thất chỉ dựa vào một chiêu đó, mà hoành hành suốt mười mấy năm trong trại Thanh Phong,

không biết đã có bao nhiều người ở trong trại phải nếm thử mùi vị của

việc khổ mà không nói lên lời này. Chỉ là hiện giờ đứng bên người Thần

Niên là một Lục Kiêu vừa ngây lại vừa ngốc, đừng nói là Thần Niên là

liếc mắt nhìn đến, mà cho dù Thần Niên có nói thẳng trước mặt hắn, hắn

cũng chẳng thể nhìn ra được ý đồ của nàng.

Vì lý do đó, nên Thần Niên nói xong mấy lời kia xong liền không nói

tiếp nữa, ngược lại còn biết đường kéo Lục Kiêu lui lại phía sau lưng

Phong Quân Dương.

Lão Kiều quay đầu lại nhìn Triều Dương Tử đang ngậm chặt miệng không

nói lời nào, đành coi từng câu từng câu Thần Niên nói đều là sự thực,

ông lại quá biết tính tình cổ quái của sư huynh mình rồi, nên lập tức

hoàn toàn tin Triều Dương Tử cư xử cay nghiệt nên mới dẫn tới màn tranh

chấp này, vẻ áy náy trên mặt không khỏi càng đậm hơn.

Ai ngờ vẻ mặt Phong Quân Dương lại hòa hoãn đi đôi chút, nở nụ cười

lãnh đạm, trấn an ông ta: “Nói như vậy nghĩa là toàn bộ chuyện này chỉ

là một sự hiểu lầm thôi, hiện giờ đã nói ra hết rồi, thì xin đạo trưởng

và lão Kiều đừng để ở trong lòng nữa. Đạo trưởng vì ta mà từ xa tới đây, ta còn chưa kịp bày tỏ tấm lòng, chi bằng tối nay mở tiệc khoản đãi,

một là xin lỗi thay cho Thần Niên, hai là cũng coi như đón gió tẩy trẩn

cho đạo trưởng, có được không?”.

Lão Kiều vội vàng từ chối, ở bên đó lửa giận trong bụng Triều Dương

Tử sắp bùng lên, giờ lại bị sư đệ nhà mình lén lút đè xuống, khuôn mặt

đen sạm đi lạnh lùng nói: “Không đi!”.

Ông ta lạnh lùng cứng rắn nói không đi như vậy, khiến lão Kiều ở bên

này sợ Phong Quân Dương mất hết thể diện, nên sau đó không tiện từ chối

nữa, đành đồng ý tới tham gia buổi tiệc. Ngay cả bên Triều Dương Tử, ông ta cũng đồng ý thay luôn, thấy Triều Dương Tử gân cổ lên lại muốn nói

tiếp nữa, sợ ông ta nói ra những điều khác thường, nhất thời hận không

thể điểm luôn huyệt câm của ông ta lại.

Phong Quân Dương không chút để ý mỉm cười, dẫn đám người Thần Niên cáo từ.

Mọi người vừa ra khỏi cửa viện, cuối cùng tính khí Triều Dương Tử

cũng không thể nhẫn nhịn nổi nữa từ dưới đất nhảy dựng lên, nổi cáu nói

với lão Kiều: “Bản thân đệ tình nguyện làm nanh vuốt cho đám quyền quý

đó thì cũng thôi, sao lại còn khúm núm nịnh nọt không biết xấu hổ như

vậy nữa hả? Đệ không sợ bôi nhọ sư môn sao?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 85
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...