Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giang Bắc Nữ Phỉ

Chương 86

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lão Kiều nhập môn muộn hơn một chút so với Triều Dương Tử, nhưng tuổi tác lại lớn hơn ông ta đến hơn mười năm, từ trước tới nay rất được sư

phụ coi trọng, nên ngày thường Triều Dương Tử cũng có thể coi như rất

tôn kính vị sư đệ này, giờ ông ta giận quá, nên mới nói ra những lời tùy tiện như thế. Khuôn mặt lão Kiều từ đỏ chuyển sang trắng, sau đó lại từ từ biến thành tái xanh, hồi lâu sau mới tức giận chất vấn lại ông ta:

“Sư huynh, nếu không phải huynh bất chấp thân phận tranh cãi với một

tiểu cô nương mới có mười mấy tuổi đầu, thì đệ có cần phải cong lưng quỳ gối với người ta như thế không?”.

Những lời chen ngang này khiến Triều Dương Tử sững người, sau đó lại

càng tức giận hơn, hét lên: “Ai bảo đệ tới làm hộ vệ cho cái tên thế tử

cứt chó đó làm gì? Còn nhất định mời ta tới chữa trị vết thương cho hắn

nữa, ta chữa cho cái đít hắn thì có! Loại người môn phiệt thế gia bọn

hắn chẳng phải thứ gì tốt đẹp, bên ngoài thì quân tử khiêm tốn nho nhã,

bên trong lại độc ác thâm hiểm, đều là tai họa! Nếu không phải do đám

người bọn hắn tranh quyền đoạt thế, thì thiên hạ có loạn đến thành thế

này không? Thiên tai khắp nơi, dịch bệnh hoành hành, bách tính chết thảm không biết là hàng trăm hay hàng vạn! Đệ thử nhìn bọn hắn đi, kẻ nào kẻ nấy đắm chìm trong ca múa tửu sắc chơi bời tiêu khiển, ăn ngon mặc đẹp! Bảo ta chữa bệnh cho bọn hắn ư? Ta nhổ vào! Mơ đi nhé! Đám người đó

chết hết đi thì thiên hạ mới được thái bình!”.

Lão Kiều biết tính tình Triều Dương Tử là người ghét cái ác như kẻ

thù, nghe hết những lời này của ông ta xong, trong lòng ngược lại còn

thấy dễ chịu đi đôi chút, trầm mặc hồi lâu mới nói: “Thế tử gia không

giống với người khác.”

“Hắn ta có cái gì không giống? Ta thấy hắn ta và mấy tên công tử môn

phiệt kia chả khác gì nhau!” Hai mắt Triều Dương Tử trợn trừng, kêu la

giận dỗi như một đứa trẻ con: “Ta không chữa trị cho hắn, cứ không chữa

trị cho hắn đấy!”.

Lão Kiều nghe vậy trong lòng liền chấn động, tâm tư xoay chuyển một

hồi, thấp giọng hỏi Triều Dương Tử: “Sư huynh, huynh nói thật với ta đi, bệnh của thế tử gia không phải là không có cách chữa đúng không?”.

Triều Dương Tử quay đầu đi chỗ khác không chịu trả lời, lão Kiều thấy ông ta như vậy, càng khẳng định được suy đoán của mình, suy nghĩ thêm

một lúc nữa, lại hỏi Triều Dương Tử: “Huynh có biết tại sao đệ lại tới

phủ Vân Tây vương làm hộ vệ không?”.

Hai mươi năm trước lão Kiều đã thành danh, lúc tên tuổi đang thịnh

thì đột nhiên đang từ giới võ lâm mai danh ẩn tích, bí mật gia nhập phủ

Vân Tây vương làm một hộ vệ, trước giờ Triều Dương Tử cũng không sao

hiểu được chuyện này, giờ nghe sư đệ mình nhắc đến, không nhịn được hỏi: “Ta vẫn luôn không hiểu chuyện này là sao, đang yên đang lành vì sao đệ lại đi làm hộ vệ cho Thế tử gia?”.

Lão Kiều nghĩ ngợi một lúc, lại hỏi: “Sư phụ lão nhân gia người lúc còn tại thế không nói gì với huynh sao?”.

Triều Dương Tử lắc đầu: “Ta đã từng hỏi sư phụ, nhưng lão nhân gia người lại không chịu nói, càng không cho ta đi hỏi đệ.”

Lão Kiều nghe xong bất giác lại thấy do dự, không biết có nên nói sự

thật cho Triều Dương Tử biết không. Nói, thì sợ phạm phải di mệnh của sư phụ, càng sợ một khi chuyện này bị tiết lộ ra ngoài sẽ dẫn đến hậu quả

khôn lường. Nhưng nếu không nói, Triều Dương Tử hiển nhiên không chịu

cứu tính mạng Phong Quân Dương, ông ta cân nhắc hồi lâu, cuối cùng quyết định nói hết sự thật với Triều Dương Tử, bèn lên tiếng: “Đệ đến phủ Vân Tây vương là phụng lệnh của sư phụ.”

Triều Dương Tử sững người, ngạc nhiên nói: “Lệnh của sư phụ?”.

Lão Kiều là người cực kỳ cẩn trọng, hiện giờ trong viện tuy rằng

không có người ngoài, nhưng ông ta vẫn kéo Triều Dương Tử vào trong

phòng. Hai người vừa vào trong phòng không lâu, thì ở bên trong lùm hoa

bên ngoài bức tường có một bóng người màu xám lặng lẽ chui ra, ăn vận

giống y hệt những người hầu trong phủ, tướng mạo cũng bình thường không

có gì đặc biệt, rất nhanh đã biến mất phía cuối con đường mòn.

Hết thảy mọi việc xảy ra thần không biết quỷ không hay, nào ngờ đã

sớm rơi vào trong mắt một người để tâm, tin tức rất nhanh đã được gửi

đến tai Thuận Bình. Thuận Bình liếc nhìn người này một cái, thấp giọng

nói: “Nhìn có chính xác không? Chắc chắn là người trong tiểu viện của

biểu tiểu thư chứ?”.

Người đó gật đầu nói: “Chính xác, lần trước biểu tiểu thư để lại nha hoàn trong phủ, hình như tên là Lục Diệp.”

Thuận Bình trầm ngâm một lúc, dặn dò: “Trước tiên cứ cẩn thận để mắt đến nàng ta, đừng đánh rắn động cỏ.”

Người nọ vâng lệnh rời đi, Thuận Bình quay đầu nhìn cánh cửa thư

phòng đóng chặt của Phong Quân Dương, lại đứng trên hành lang thêm một

lúc nữa, rồi mới nhẹ tay nhẹ chân đi tới bên ngoài cửa, dè dặt hỏi: “Thế tử gia.” Trong phòng không một tiếng động, trong lúc Thuận Bình chần

chừ không biết có nên gọi nữa hay không, thì giọng nói từ bên trong

phòng của Phong Quân Dương vang lên: “Vào đi.”

Thuận Bình đẩy cửa cúi đầu bước vào trong phòng, bước nhanh đến bên

cạnh Phong Quân Dương, thì thầm bẩm báo tin tức vừa nhận được cho Phong

Quân Dương nghe.

Phong Quân Dương nghe xong khẽ cười khẩy một tiếng, nói: “Không ngờ bên cạnh Vân Sinh lại có người có tài như vậy.”

Thuận Bình chần chừ hỏi Phong Quân Dương: “Vậy biểu tiểu thư……”

“Không phải Vân Sinh,” Phong Quân Dương nói, hắn dừng lại một lúc,

sau một thoáng suy nghĩ lại nói: “Người này có lẽ là do Hạ Thập nhị giấu lại, e là ngay cả bản thân Vân Sinh cũng không biết, ngươi nghĩ cách xử lý đi là được, đừng để Vân Sinh biết sự thật.”

Hắn chỉ dặn dò đơn giản một câu như vậy, còn về xử lý cụ thể ra sao,

Thuận Bình sẽ tự mình nghĩ cách, không cần hắn phải lãng phí tâm tư.

Thuận Bình nhận lệnh của hắn xong, lại vội vàng cẩn thận lui ra ngoài,

lúc sắp ra đến cửa mới dám liếc trộm vào trong một cái, thấy Thần Niên

đang quay lưng đứng trước giá sách, trong tay cầm một quyển sách, giống

như vẫn luôn chú tâm đọc sách. Thuận Bình không dám nhiều chuyện dừng

lại lâu, vội khom người lui ra khỏi phòng, còn thuận tay khép cửa phòng

lại.

Mãi cho đến khi nghe tiếng cửa đóng lại, Thần Niên với đôi mắt vẫn

còn hơi ửng đỏ mới quay người lại, nhìn Phong Quân Dương đang ngồi im

lặng không nói năng gì bên thư án, cắn cắn cánh môi chần chừ một lúc,

mới nói: “Nếu chàng có tức thì cứ giáo huấn mắng mỏ ta đi, cứ phớt lờ

người ta đi như vậy nghĩa là làm sao?”.

Khóe miệng Phong Quân Dương hơi căng lên, nhưng vẫn rũ mi mắt trầm mặc.

Thần Niên nhất thời tủi thân đến phát khóc, nhưng cố gắng nhịn lại,

chỉ nói: “Cho dù là quan phủ xử án cũng phải hỏi rõ tình tiết vụ án, để

bản thân phạm nhân được giải thích rồi mới định tội cho người ta chứ……”

“Được,” Phong Quân Dương đột nhiên mở miệng cắt ngang lời Thần Niên,

lãnh đạm nói: “Vậy nàng nói xem tại sao lại đi tìm Triều Dương Tử?”.

Thần Niên đáp: “Ta đâu có đi tìm Triều Dương Tử, ta không cẩn thận đi nhầm đường nên mới tới tiểu viện của ông ta đấy chứ.”

Phong Quân Dương ngước mắt lên nhìn nàng, hỏi: “Nàng ở trong phủ cũng được một thời gian rồi, tại sao trước đây chưa từng thấy nhầm đường?”.

Thần Niên bị hắn hỏi khó, hơi nhếch miệng nhưng lại không nói lên

lời. Tại sao lúc đó nàng lại đi nhầm đường, lẽ nào không phải vì trong

tiềm thức của nàng vẫn còn sót lại một tia hy vọng, hy vọng Triều Dương

Tử có thể chữa trị Phong Quân Dương đấy ư? Nếu không, tại sao nàng lại

đi nhầm đường? Hồi lâu, Thần Niên mới suy sụp cúi đầu xuống, thấp giọng

nói: “A Sách, ta sai rồi.”

Nàng đi tới ngồi xổm xuống bên cạnh Phong Quân Dương, tay phủ lên đầu gối hắn, ngẩng đầu lên nhìn hắn, giải thích: “Ta thật sự không cố ý đến tìm Triều Dương Tử gây chuyện, là tại ông ta nói năng quá khó nghe, ta

nhất thời tức giận nên mới cãi lại ông ta mấy câu.”

Nhưng hàng mày của Phong Quân Dương vẫn không hề giãn ra, hắn lạnh

lùng nhìn nàng, hỏi: “Nàng có biết nàng gây náo loạn như vậy, sẽ có hậu

quả gì không? Nàng có biết nếu như chuyện ta không thể sống được quá ba

năm nữa truyền ra ngoài, kết thúc của ta sẽ như thế nào không?”.

Khuôn mặt hắn như được phủ một tầng ý lạnh, trong giọng nói càng

không có chút cảm xúc nào, dường như Thần Niên có chút không nhận ra

được Phong Quân Dương trước mắt, sững sờ nhìn hắn, “A Sách……”

“Vân Tây không cần một thế tử đoản mệnh không sống nổi được đến ba

năm, phụ vương của ta sẽ lập tức bắt tay vào chuẩn bị thay người thừa kế khác, quyền lợi trong tay ta sẽ bị thu hồi, mà một thế tử bị phế không

có quyền thế và tương lai rất nhanh sẽ bị mọi người vứt bỏ, sẽ không có

ai tiếp tục nguyện trung thành với ta nữa, sẽ không có ai chịu bán mạng

cho ta nữa, và những kẻ thù trước đây ta đã đắc tội sẽ không tha cho ta, bọn chúng sẽ đổ xô tới, bọn chúng sẽ……”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 86
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...