Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

GIANG THẮNG HÀN

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hắn hưởng thụ là quá trình thuần phục, thứ hắn muốn là sự phục tùng và sùng bái của ta.

Vì vậy, khi ta từ chối, hắn sẽ cố tình làm nhục ta trước mặt công tử tiểu thư các thế gia.

“Xinh đẹp thì sao? Nhạt nhẽo vô vị, chẳng phải cũng là con ch.ó Tần gia nuôi sao?”

Mỗi lần ta cãi lời, hắn sẽ ôm kỹ nữ vào lòng, cố ý trêu tức ta:

“Học đi, Tần gia nuôi ngươi bao nhiêu năm, ngươi nên học cách lấy lòng ta.”

Mãi đến lần đầu tiên ta đỡ tên cho hắn, thái độ của hắn mới dịu lại đôi chút.

Nói ra thì, lần ấy trong cuộc săn bắn, ta đỡ tên cũng không phải vì tự nguyện.

Chẳng qua hắn hẹn hò với Chu Hi Vi trong rừng, cố tình dẫn ta theo.

Khi mũi tên lạc gần như b.ắ.n trúng Chu Hi Vi, hắn một tay ôm lấy nàng ta, tay kia kéo ta đến che chắn.

Có lẽ trong lòng hắn cũng có chút áy náy.

Sau khi ta từ quỷ môn quan trở về, thái độ của hắn mới dần thay đổi.

Nhưng tại sao ta lại sẵn lòng làm thiếp cho người khác, mà không chịu làm thiếp của hắn?

Chuyện này khó đoán đến thế sao?

“Đương nhiên là vì thân phận Thẩm thế tử cao quý hơn, lại còn đẹp trai hơn ngươi.”

Câu nói còn chưa dứt, sắc mặt Tần Phóng đã đen kịt.

Thấy chưa? Nhất định bắt ta phải nói.

Mà nói ra rồi lại không vui.

Vậy thì cần gì chứ?

Hiển nhiên, Tần Phóng còn tự cao hơn ta tưởng.

Hắn không những không vui, mà còn không tin.

Nhìn chằm chằm mặt ta một lúc, chẳng rõ tưởng tượng điều gì, đột nhiên bật cười lạnh.

“Giang Thắng Hàn, ta biết ngươi vẫn còn giận ta. Giận ta không chịu cưới ngươi bằng lễ chính thê, giận ta đưa ngươi đến thành Nhung Nguyệt rồi mặc kệ không hỏi han.”

“Nhưng thân phận ngươi thấp hèn, cho dù có giận thế nào thì vị trí chính thất của phủ Tấn Viễn hầu cũng tuyệt đối không thể là của ngươi.”

“Nhưng yên tâm, ta và Thẩm thế tử là huynh đệ, đã nói rõ với nhau rồi. Đợi Hi Vi vào cửa nửa năm, ta sẽ đón ngươi trở về.”

Giọng điệu ban phát ấy khiến người ta không nhịn được mà buồn cười.

Nhưng ta còn chưa kịp bật cười, phía sau đã vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

“Tỷ tỷ, tránh ra!”

Là Trân Nương.

Nó nổi giận đùng đùng.

Ta lập tức cảm thấy không ổn, theo bản năng nghiêng người né.

Khoảnh khắc tiếp theo, một chậu nước lạnh từ sau dội tới, dội ướt Tần Phóng không chừa chỗ nào.

“Phì! Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!”

7

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/giang-thang-han-zpxd/4.html.]

Không gian lập tức yên lặng.

Không khí xung quanh như đông cứng lại.

O Mai d.a.o Muoi

Tần Phóng bị dội cả chậu nước lạnh, cùng tên tiểu đồng phía sau hắn đều sững sờ, trợn mắt không dám tin.

Đến khi đầu ngõ có vài người lác đác tụ lại xem trò vui.

Tên tiểu đồng mới như sực tỉnh, vội chạy lên chắn trước mặt chủ nhân, dùng tay áo lau nước trên người Tần Phóng.

Nhưng cả người hắn ướt sũng, lau kiểu gì cũng chẳng sạch được.

Chỉ thấy tóc tai rối loạn, cổ áo lệch lạc, bộ dạng vô cùng chật vật, trừng mắt nhìn Trân Nương vẫn đang cầm chậu sau lưng ta, nghiến răng ken két:

“Ngươi…”

“Ta? Ta làm sao?”

Trân Nương chẳng hề e dè:

“Hừ, ba năm trước ngươi nói đi là đi, đem tỷ tỷ ta ném đến thành Nhung Nguyệt, ngươi có biết đó là nơi nào không? Có biết tỷ lệ ta ở đó sống ra sao, chịu bao nhiêu khổ không?”

“Ngươi chẳng thèm hỏi, liền tùy tiện đem tỷ tỷ ta gả làm thiếp cho người khác, như vậy vẫn chưa đủ à? Giờ còn muốn đón tỷ tỷ ta về? Một nữ nhân bị người ta đẩy tới đẩy lui, người ngoài sẽ nghĩ gì? Ngươi từng nghĩ đến chưa?”

Trân Nương vốn dĩ đã nóng tính.

Hôm nay càng giống như pháo nổ đụng lửa, bùng lên không ngừng.

Còn Tần Phóng từ nhỏ lớn lên giữa sự tâng bốc, thuận lợi tiếp nhận tước vị, chưa từng bị sỉ nhục như thế.

Nghe mỗi một câu, mặt hắn lại đen thêm một phần.

Cuối cùng, n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, giận đến nỗi chẳng buồn giữ thể diện, định nhào lên đánh người.

Đến khi bị ta đẩy ra, hắn mới như bừng tỉnh.

“Giang Thắng Hàn, ngươi dám đẩy ta?”

Hắn trợn mắt, đầy vẻ không thể tin nổi.

Ta đẩy đấy.

Thật ra ban đầu ta định đá hắn một cú.

Nhưng thôi, lười giải thích.

“Làm ầm cái gì?”

Ta tỏ vẻ mất kiên nhẫn:

“Nó nói đúng mà.”

“Đã đem ta cá cược, thì phải chấp nhận thua cuộc.”

“Dây dưa thế này, thật khó coi.”

Nói xong, ta không buồn nhìn mặt hắn nữa.

Lùi lại một bước, “ầm” một tiếng đóng sầm cửa.

Một lúc sau, bên ngoài vang lên tiếng gào giận dữ của Tần Phóng:

“Được! Tốt lắm!”

“Giang Thắng Hàn, ngươi cứ chờ đó! Đừng có mà hối hận!”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
GIANG THẮNG HÀN
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...