Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giảng Viên Lạc, Em Lỡ Tương Tư Cô Rồi

Chương 41

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mặc dù tối muộn, Thẩm Tư Duệ vẫn gội đầu. Nước từ trên xối xuống, cái giá lạnh thấm vào xương cốt khiến cô khẽ rít lên. Thẩm Tư Duệ lau người, mặc bộ đồ ngủ Diêu Vận Lạc đưa, đắm chìm trong hương dầu gội quyến rũ.

Hiếm khi được dùng chung khoảnh khắc với người mình quý mến, cô phải tranh thủ chứ. Chỉ là giờ này gội đầu thì bao giờ tóc mới khô đây? Lạnh quá.

Diêu Vận Lạc ngồi trên giường, tay dọc điện thoại, nghe tiếng động nơi cánh cửa thì ngẩng đầu, ngạc nhiên.

"Sao em lại gội đầu?"

Thẩm Tư Duệ đảo mắt một vòng, chưa nghĩ ra lý do biện hộ đã thấy giảng viên Lạc đứng dậy. Cô ấy mở ngăn tủ gỗ trên cùng, lấy chiếc máy sấy màu đen ra.

Trước khi đưa cô nhóc sấy tóc, Diêu Vận Lạc không quên kéo cửa sổ lại, hành động nhỏ nhưng đầy tinh tế, đảm bảo cô nhóc không bị gió thổi lạnh.

Thẩm Tư Duệ cảm động sâu sắc, nhưng cái trạng thái đó chỉ kéo dài tới lúc trên tay xuất hiện cái máy sấy. Giảng viên Lạc à, cô không có tí lãng mạn nào luôn ấy. Lẽ ra trong tình huống này cô phải giành máy sấy đòi sấy tóc cho em chứ?

Trước giờ Thẩm Tư Duệ rất dễ chiều, là một bé ngoan. Vậy mà lúc này lại muốn tỏ ra giận dỗi. Không trách cô được, là Diêu Vận Lạc không hiểu phong tình.

Thẩm Tư Duệ an phận sấy tóc, Diêu Vận Lạc rời phòng làm đồ ăn tối. Lúc này cô nhóc mới ngờ ngợ điều gì.

Giảng viên Lạc ngồi trong phòng chờ cô tắm?! Nếu là lần trước cô ấy đã sớm vào bếp. Có khi nào... Thẩm Tư Duệ nảy ra một ý nghĩ táo bạo trong đầu.

Tóc khô, cô nhóc xuống bếp, nhìn bóng lưng đứng làm đồ ăn mà lòng đầy ấm áp. Thẩm Tư Duệ kéo ghế ngồi, đôi mắt bâng quơ ngó nghiêng, rồi cố định ở chiếc áo ngủ y hệt mình.

Cái xẻng ma sát với cái chảo, âm thanh vui tai hoà cùng tiếng sôi ùng ục của cơm canh. Hương thơm bốc lên chui vào khoé mũi, Thẩm Tư Duệ nuốt một ngụm nước bọt, cái bụng réo theo, lọt vào tai Diêu Vận Lạc.

"Quả nhiên tôi đoán không sai, em vẫn chưa ăn gì." Cô ấy nhấc cái nồi qua, vui vẻ tiếp lời, "Thật trùng hợp tôi cũng chưa bỏ bụng cái chi."

Thẩm Tư Duệ không đáp, giữa đêm đen lạnh giá lòng cô như có một dòng nước ấm chảy qua. Cô thích cảm giác này, thích luôn cả người mang lại điều ấy. Ánh mắt vô thức dán vào người Diêu Vận Lạc.

Diêu Vận Lạc đã nhìn thấy toàn bộ những biểu cảm kia, chầm chậm ghi nhớ. Dáng vẻ cô nhóc mỗi khi ngơ ngác đáng yêu vô cùng. Cô bỗng nổi lên chút hứng thú ghẹo chọc.

"Duệ Duệ..." Âm thanh đầy ám muội.

Thẩm Tư Duệ như bị điện giật, sống lưng bỗng thẳng tắp. Giảng viên Lạc uống bao nhiêu rượu rồi? Rượu, rượu, rượu, làm nghề nhà giáo cũng được uống sao? Trong suy nghĩ hùng hổ bao nhiêu thì bên ngoài thỏ con bấy nhiêu, cô mở môi, khẽ đáp.

"V-vâng ạ?"

Diêu Vận Lạc cảm nhận được mình vừa nuốt nước bọt, hô hấp có chút khác thường, nhưng rất nhanh đã khắc chế. Cũng may năng lực khống chế bản thân của cô mạnh, cho dù men say xâm lấn cũng không vấn đề gì.

"Tôi nghĩ sai mất rồi, ánh mắt của em phải chăm chăm vào đồ ăn chứ. Đã đói bụng, mà cứ nhìn tôi là sao?"

Diêu Vận Lạc nghĩ Thẩm Tư Duệ chỉ là thỏ con, bị chọc ghẹo sẽ đỏ mặt né tránh, nói vài câu ấp úng cho qua. Thế nhưng bé con hôm nay đột nhiên lại đầy khí thế đáp lại.

"Vậy chứng tỏ em muốn ăn cô...?"

"..." Khụ khụ, Diêu Vận Lạc ho hai tiếng, xoay lưng về phía Thẩm Tư Duệ. Bé con có hiểu mình đang nói gì không?

Thẩm Tư Duệ nào hiểu mình đang nói cái gì chứ. Cô chỉ nghĩ đơn giản hôm nay Diêu Vận Lạc uống rượu, đầu óc không tỉnh táo như bình thường, đùa lại một chút chắc cô ấy không tính toán đâu.

Trở lại trạng thái bình thường, Diêu Vận Lạc yên phận ngồi xuống, dừng trò đùa nghịch lại. Hôm nay cô bị ma men bắt, tạm thời không hơn thua với em ấy.

Thẩm Tư Duệ đợi giảng viên của mình động đũa rồi mới bắt đầu ăn, chốc chốc gấp chút đồ ăn cho cô ấy.

Thật có cảm giác bữa cơm gia đình, đầy ấm cúng.

Giữa dòng đời hối hả ngoài kia, sống chậm lại một chút cũng là cách khiến ta hạnh phúc hơn.

Ăn cơm xong, Thẩm Tư Duệ giành rửa chén, với cái lý do hợp tình hợp lý. "Cô đang say rượu, lúc rửa không cẩn thận bị đứt tay thì sao?"

Nếu là người bình thường, sẽ cho rằng Thẩm Tư Duệ không tin tưởng ma men có thể rửa chén. Nhưng đây là Diêu Vận Lạc, rõ ràng cô ấy không quá say, chẳng phải cả bàn ăn lúc nãy đều do cô ấy nấu sao? Chưa tính đến việc bé con dùng từ "đứt tay" thay vì "đánh rơi chén đĩa", phân tích từ góc độ tâm lý học, Diêu Vận Lạc cho rằng em ấy đang lo lắng, quan tâm mình. Cho nên vui vẻ nhận lấy tấm lòng kia.

Kì thật Diêu Vận Lạc không uống nhiều, đầu óc chỉ hơi khó chịu tí. Chút men này căn bản không đủ làm gì cô ấy, nhưng gặp chất xúc tác Thẩm Tư Duệ giúp cho quá trình phản ứng diễn ra nhanh hơn. Diễn ra nhanh đồng nghĩa kết thúc cũng lẹ, trạng thái hiện tại của cô ấy vô cùng tỉnh táo.

Cô ấy mở một bản nhạc cổ điển, vẫn là bài Thẩm Tư Duệ chưa nghe bao giờ. Sau đó ngả người vào ghế sô pha, mắt khép hờ hưởng thụ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 41
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...