Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giảng Viên Lạc, Em Lỡ Tương Tư Cô Rồi

Chương 67

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vậy cho nên, những gì bình thường cô ấy âm thầm giữ kín, hôm nay lại cố gắng phơi bày trước mặt Thẩm Tư Duệ, là do sắp tới sẽ phải chia xa sao?

Là cô ấy bất an, hay bản thân cô bất an đây? Thẩm Tư Duệ mím môi, bỗng nhiên đồng cảm với Uyển Đình.

Yêu xa sao? Trước nay cô chưa từng nghĩ tới điều này. Không phải chưa từng nghĩ tới, mà là không dám nghĩ tới.

Từ hai con người xa lạ, giao nhau nhờ vào Evollrig, rồi vô tình gặp nhau tại tiệm đĩa, cùng một môi trường, đến nhà nhau, yêu nhau, quấn quýt sáng tối. Có lẽ cũng được một năm rồi.

Cô nhóc cảm giác cả người run rẩy, những dòng kí ức ùa về, đôi mắt ứa nước lúc nào không hay.

Diêu Vận Lạc nhích tới một bước, dang tay muốn ôm Thẩm Tư Duệ vào lòng. Nhưng còn chưa chạm vào cơ thể người kia, cô ấy đã bị đẩy ra.

Diêu Vận Lạc ngạc nhiên, nhưng với tính cách không cưỡng ép, cô ấy không tiếp tục tiến lại.

Chỉ là, sâu trong lòng, cảm thấy thật nhói.

Cô ấy biết đoạn tình cảm mới chớm thường rất nồng nhiệt, yêu xa là một điều khó chấp nhận. Thế nhưng chuyện chuyển công tác, rõ ràng cô ấy không quyết định được.

Nghĩ là vậy. Nhưng Diêu Vận Lạc không định giải thích. Chẳng phải trong một mối quan hệ, mỗi khi cãi nhau, giải thích càng nhiều bất đồng quan điểm cũng sẽ càng tăng.

Mặc dù cùng quan điểm cũng có, nhưng bé con đang kích động, sẽ chỉ nhìn vào mặt tiêu cực mà thôi.

Có lẽ cô nên để em ấy bình tĩnh.

Mà Thẩm Tư Duệ thấy Diêu Vận Lạc yên lặng giữ khoảng cách. Tim như thắt lại.

Rõ ràng là rất khao khát được ôm, nhưng lại không muốn cô ấy dễ dàng ôm mình như vậy. Thẩm Tư Duệ cảm thấy bản thân rất sai trái, nhưng lại không muốn hạ mình nhận lỗi.

Từ tận đáy lòng cô cảm thấy vô cùng mất mát.

Hai người đứng cạnh nhau, nhưng dường như không thể với tới...

Thời gian chậm chạp trôi qua, bầu không khí hiện tại mang theo chút lúng túng khó xử.

Diêu Vận Lạc vẫn đứng yên tại chỗ, một chút cũng không nhúc nhích. Cô ấy lặng người nhìn bé con. Đợi khi tiếng nấc nhỏ dần, mới tiến đến nắm lấy bàn tay em ấy.

Thẩm Tư Duệ đầu tiên ngẩn ra, bởi vì được quan tâm mà tiếp tục bật khóc. Mặc dù biết rằng mình không nên khóc, cô nhóc vẫn không cách nào kìm được.

Diêu Vận Lạc lộ ra vẻ lúng túng. Cô ấy vụng về kéo bé con vào lòng.

"Ngoan, nói tôi nghe em đang nghĩ gì."

Kể từ lúc nhận được tin phải yêu xa, Duệ Duệ một câu cũng chưa nói. Mà trông thấy người yêu buồn bã, Diêu Vận Lạc đã sớm vứt kỹ năng đoán ý cao thâm ra ngoài biển khơi.

Thẩm Tư Duệ mấp máy môi, nhưng rồi một mực lắc đầu.

Diêu Vận Lạc thở ra, cũng không hỏi nữa, chỉ yên lặng ôm cô nhóc.

Sóng biển vỗ rì rào, chung quanh vắng lặng, chỉ còn tiếng thút thít rất khẽ, cùng tiếng thở hoà quyện vào nhau.

...

Chẳng mấy chốc đã đến cuối năm. Thẩm Tư Duệ ngay cả nhận thưởng cũng nhờ Uyển Đình nhận giúp.

Cô không muốn đến trường, cũng không muốn gặp giảng viên Lạc.

Từ sau hôm ở cảng biển, Thẩm Tư Duệ không ngừng tránh mặt Diêu Vận Lạc. Cô luôn tự thuyết phục bản thân, sắp tới sẽ phải chia xa, cũng chẳng biết bao giờ gặp lại. Cho nên hiện tại hạn chế tiếp xúc chính là cách làm quen tốt nhất.

Mặc dù đã quyết không để bụng, thế nhưng đáy lòng rất không can tâm, cảm giác buồn tủi, cô đơn cùng luyến tiếc cứ đan xen mà tra tấn.

Diêu Vận Lạc thuộc tuýp người quan tâm đến cảm xúc đối phương, cô ấy cho rằng Thẩm Tư Duệ cần sự yên tĩnh để suy nghĩ rõ ràng, vậy nên không đi tìm em ấy.

Thật ăn ý, cả hai đều chọn cách giải quyết không làm phiền nhau.

Cửa phòng vang lên vài tiếng gõ, mẹ Thẩm đem theo ly sữa nóng vào.

"Tiểu Duệ, mẹ bận công việc có mấy tuần con đã sút mấy cân, đã vậy mặt mày còn xanh xao, đến nhận thưởng cũng đi không nổi." Bà đưa ly sữa cho cô, nói tiếp: "Có phải vì thành tích mà vùi đầu học hành đến phát bệnh không?"

Mẹ Thẩm nhìn con gái như vậy không tránh khỏi đau lòng. Ban đầu bà nghĩ do thành tích kì này không tốt cho nên Tiểu Duệ mới buồn rầu bỏ ăn. Thế nhưng khi nhận được kết quả học tập, xuất sắc ngoài mong đợi. Mẹ Thẩm nghĩ thế nào cũng không ra nguyên nhân con gái thường xuyên bỏ bữa. Cuối cùng mặc định là do gắng sức học hành mới dẫn đến tình trạng này.

Điểm số quan trọng thì có quan trọng đó. Nhưng so với sức khoẻ thì nó chẳng là cái gì cả. Mẹ Thẩm nhìn con gái mà xót xa.

Thẩm Tư Duệ nhận lấy ly sữa uống một ngụm, miễn cưỡng cong môi, nhẹ giọng trấn an, "Con không sao, dạo gần đây có hơi mệt chút thôi. Sẽ rất nhanh khỏi, mẹ đừng lo lắng quá."

Cô thật sự mong bản thân ổn như lời vừa nói. Cũng hi vọng mình sáng suốt mà suy nghĩ kỹ chuyện chuyển trường của giảng viên Lạc.

Xét cho cùng quả thật không phải lỗi của cô ấy. Thẩm Tư Duệ thật sự không hiểu mình buồn bực cái gì, cũng không rõ tại sao lại khó chịu đến mức tránh mặt cô ấy gần hai tuần như vậy.

Cô chỉ biết rằng, nếu bản thân còn tiếp tục như vậy nữa, chắc chắn sẽ đánh mất giảng viên Lạc.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Giảng Viên Lạc, Em Lỡ Tương Tư Cô Rồi
Chương 67

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 67
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...