Ta mất vài ngày dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, rồi lại vội vã đến tiệm gạo tính sổ sách.
Tết Trung thu vừa qua, vài nhà hàng đều đặt thêm gạo.
Mấy ngày nay ta tính sổ xong, để đại lang đi thanh toán, nếu không trì hoãn vài ngày nữa là phải về quê thu mua thóc rồi.
Nhà họ Ninh tuy kinh doanh hai tiệm gạo, nhưng tiền tích trữ không dồi dào. Sổ sách không còn nhiều tiền mặt.
Đặc biệt là mấy năm nay không yên bình, phía bắc chiến tranh liên miên.
Ung Châu tuy không bị ảnh hưởng, nhưng dân thường nào mà không phải thắt lưng buộc bụng sống qua ngày?
Nếu không thu được tiền của mấy nhà hàng, lấy đâu ra tiền để thu mua thóc tốt?
Ta đang tính toán nửa chừng, hai giọng nói ồn ào đi vào tiệm.
"Tam lang, không phải thiếp nói chàng, chàng quá thờ ơ với chuyện trong nhà rồi.
Hai tiệm gạo đều để đại lang nắm giữ, chàng dù sao cũng là nam nhi trong nhà, lẽ nào cứ thế nhìn sao?"
"Nga Nương, đại ca kinh doanh tiệm gạo là ý của phụ mẫu.
Ta cũng chẳng hiểu gì về việc buôn bán, đợi đến lúc chia tiền chẳng phải là tốt rồi sao? Dù sao đại ca cũng sẽ không bạc đãi ta."
Hoa Nga nói lớn tiếng hơn:
"Chàng hiểu gì chứ! Cho chàng bốn phần thì gọi là không bạc đãi sao?
Đây còn chỉ là tiền trên sổ sách, ai biết họ có lén lút chiếm đoạt tiền bạc không. Hôm nay thiếp đến xem-"
Tấm rèm bị người ta vén lên. Một ngón tay ta vẫn đang gảy hạt tính, liền mặt đối mặt với Hoa Nga và Ninh Vân Chí.
Mấy ngày không gặp, sắc mặt hai người này đều không tốt lắm.
Ta cũng không ngạc nhiên - Tiểu Mãn mỗi ngày đi học về đều đến chỗ ta chơi một lúc.
Ta cũng nghe ngóng được chuyện xảy ra ở nhà họ Ninh mấy ngày nay.
Đầu tiên là Anh Nương biết Hoa Nga đã xô ngã Tiểu Mãn, nổi giận đùng đùng đến tận nhà mắng nàng ta một trận.
Nhưng Hoa Nga cũng không phải người hiền lành, lập tức cãi nhau với Anh Nương.
May mà đại lang và Ninh Vân Chí đều có mặt, tách hai người nữ tử ra, mỗi người an ủi một bên.
Tiếp theo, Hoa Nga lại trước mặt bá mẫu nói bóng nói gió rằng bà bất công, đều là nam nhi, đại lang tiếp quản hai tiệm gạo, còn Ninh Vân Chí thì chẳng có gì.
Bá mẫu tức giận vô cùng, nhưng không tiện nói gì với Hoa Nga - người còn chưa gả vào nhà.
Bà liền gọi Ninh Vân Chí đến mắng cho một trận -
"Khi phụ thân con mất, con mới sáu tuổi, vì học hành không tốt mà bị thầy giáo bắt ở lại, chính là đại ca đã đến đón con!
Huynh trưởng như phụ thân, giờ con cứng cáp rồi, lại muốn phân nhà với đại ca sao!"
Tiểu Mãn bắt chước giọng của nội tổ mẫu nó, học rất giống, khiến ta nhất thời không biết nên khóc hay nên cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoa-anh-tri-ky/8.html.]
Ký ức ngắn ngủi nhanh chóng bị giọng nói của Hoa Nga cắt ngang.
"Sao ngươi lại ở đây?!"
Nàng ta giật lấy sổ sách trong tay ta:
"Tiệm gạo nhà họ Ninh, ngươi là người ngoài, can dự vào làm gì?!"
Trong tiệm còn có khách, ta không muốn gây chuyện, liền ôn tồn giải thích.
"Tỷ tỷ Anh Nương có thai, ta giúp tỷ ấy trông nom sổ sách. Hai người cứ coi ta là thủ quỹ là được."
"Thủ quỹ cái gì? Ta thấy ngươi chính là lòng dạ vẫn chưa chết!
Hôm đó tam lang nói ngươi đã đồng ý hủy hôn, ta còn tưởng ngươi là người dứt khoát.
Không ngờ lại bày trò 'muốn bắt phải thả' đê tiện như vậy!"
Hoa Nga liên tục cười lạnh.
"Bị ta đuổi ra khỏi nhà họ Ninh, lại đợi ở tiệm gạo sao? Đúng là tâm cơ tinh xảo!"
Hoa Nga mặc kệ tất cả, người làm đã bị thu hút tới, vén rèm nhìn vào.
Xa hơn nữa, vài vị khách và cả người đi đường trên phố cũng thò đầu vào xem.
Ninh Vân Chí cũng nhận ra:
"Nga Nương, đây dù sao cũng là trong tiệm..."
Hoa Nga nhướn mày, cười lạnh:
"Ninh tam lang, chàng bênh vực nàng ta à?"
Ninh Vân Chí vội vàng nói:
"Không có, ta chỉ sợ ảnh hưởng đến việc kinh doanh của gia đình."
Hắn quay sang ta, vẻ mặt mệt mỏi không che giấu được:
"Chu nữ lang, là đại tẩu nhờ cô giúp trông nom sổ sách sao? Sau này không cần làm phiền cô nữa. Hoa Nga cũng biết xem sổ sách. Bên đại tẩu ta sẽ nói."
Hoa Nga nói có một điểm không sai, Ninh Vân Chí cũng là người nhà họ Ninh, tiệm gạo cũng có phần của hắn. Vì hắn đã nói vậy, ta không còn khăng khăng nữa, chỉ dặn dò:
"Hai ngày nữa là phải đi thu mua thóc rồi. Ngày mai phải tính toán xong để đi đòi tiền mấy cửa tiêmh, nếu không sẽ làm lỡ ngày xuống quê."
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ninh Vân Chí khẽ giật mình, gật đầu với ta: "Đa tạ."
Ta quay lưng rời đi. Phía sau lại truyền đến tiếng chất vấn giận dữ của Hoa Nga.
"Chàng cảm ơn nàng ta làm gì? Ai cho phép chàng nhìn nàng ta?
Ninh Vân Chí, chàng đừng quên ban đầu là ai đã không rời nửa bước chăm sóc chàng..."
--------------------------------------------------