Vốn theo quan hệ của hai nhà Tống – Dương, phụ mẫu ta trở về, hai nhà sẽ ngồi ăn một bữa cơm.
Nhưng bá phụ, bá mẫu Dương gia thấy hổ thẹn, chỉ bảo Tần Quyên mang sang chút bổ phẩm bá phụ mang từ Tây Vực về, đưa cho mẫu thân ta.
Hôn sự giữa ta và Bạch Phùng Thu còn đặc biệt mời người xem ngày lành, đầu xuân đã có ngày.
Nhà ta và Bạch gia một bên lo sắm Tết, một bên chuẩn bị hỷ sự.
Trước kia khi định thân, ta đã nói rõ với Bạch lão gia, rằng sau khi thành thân ta sẽ không dọn vào ở Bạch gia, ta vẫn sẽ tiếp tục làm ăn buôn bán của mình.
Vì vậy sau khi thành thân, ta và Bạch Phùng Thu ở riêng trong một tân trạch.
Ngôi nhà chọn lựa đã lâu, nhớ ra căn trạch do Dương gia tặng, Bạch Phùng Thu cũng chẳng để bụng, trái lại còn hiếu kỳ, muốn ta kể cho hắn nghe ta và Dương Thanh Tiêu hồi nhỏ từng chơi gì trong căn trạch này.
Ta kể đến đâu, hắn cho tu sửa đến đó, đợi ta kể xong, căn nhà cũng đã đổi khác hẳn.
Thỉnh thoảng lại thấy Dương Thanh Tiêu lặng lẽ đứng ở góc cổng phủ, chẳng làm gì, chỉ nhìn.
Bạch Phùng Thu đi tới chào hỏi, hắn cũng không đáp nhưng Bạch Phùng Thu vẫn nhiệt tình, miệng gọi một tiếng “đại ca”, còn đích thân mời hắn vào trong xem.
Ta nhìn không nổi, sợ Dương Thanh Tiêu đ.á.n.h hắn, kéo Bạch Phùng Thu đi thì Dương Thanh Tiêu mở miệng:
“Ngươi chắc chắn rồi sao?”
Nụ cười trên mặt Bạch Phùng Thu dần thu lại, híp mắt nhìn hắn.
Ta gật đầu:
“Tất nhiên, lần này không đổi nữa.”
Khóe miệng Bạch Phùng Thu khẽ cong.
Dương Thanh Tiêu sắc mặt lạnh nhạt như thể không nghe lọt bất kỳ lời nào.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta nghĩ ngợi, thấy hắn đứng ở cửa nhà ta giống hệt ôn thần liền muốn đuổi đi, bèn nói với Dương Thanh Tiêu:
“Ngươi không cần so đo với ta nữa, nếu luận ngắn dài, ta cũng rất hâm mộ bá phụ, bá mẫu luôn nuông chiều ngươi, còn phụ mẫu ta quanh năm ở bên ngoài, ta một mình giữ nhà, đối diện với bao lang sói bốn phía.”
Ánh mắt Dương Thanh Tiêu khẽ lay động.
“Ngươi cứ mãi so bì chuyện làm ăn với ta, càng so càng u uất, chi bằng hãy nghĩ xem thiên phú của ngươi ở chỗ nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hon-phu-khong-duoc-thi-doi/12.html.]
“Còn nữa, ta muốn đổi lại một câu trả lời đã từng cho ngươi.”
Hắn lặng lẽ nhìn ta.
Ta tiếp tục nói:
“Ngươi nói ta không hiểu thích là đúng, năm đó ta ấu trĩ ngu ngốc đã cho ngươi câu trả lời sai lầm, ta quả thật không thích ngươi.”
Bên cạnh có người bật cười.
Ta liếc sang, Bạch Phùng Thu im lặng mím môi.
Dương Thanh Tiêu nhắm mắt, như thể trút ra một hơi, thấp giọng nói:
“A Lý, ta ghen tị với ngươi.”
Ta khẽ gật đầu.
Về phần Dương Thanh Tiêu thực lòng nghĩ gì, có thật sự thừa nhận hay không, ta không để ý, chỉ cần hắn đừng xuất hiện chướng mắt nữa là được.
Qua Tết Nguyên Đán, hôn sự càng đến gần.
Hai nhà đều hết lòng chuẩn bị.
Ngày đại hôn, trống chiêng vang dậy, yến tiệc linh đình, cửa hiệu hai nhà Tống – Bạch đều tán phát kẹo mừng.
Cả thành náo nhiệt.
Mà ta, cuối cùng cũng đón được vị hôn phu của mình.
Thu sang, gặp Thu.
- Hoàn văn -
--------------------------------------------------