Khoảnh khắc đó, tôi sững sờ. Mẹ của Ngô Tân Thắng và Ngô Hiểu Phàm cũng nối gót mẹ của Ngô Khải, bày tỏ sự bất mãn với tôi:
"Đừng nghĩ con cái của chúng tôi dơ bẩn như vậy. Chúng mới mười mấy tuổi đầu, sao có thể làm ra loại chuyện đó? Anh có nhầm không?"
"Cảnh sát các anh đúng là đồ cục cứt! Chả lẽ các anh không thể làm việc gì ra hồn được à?"
"Xét cho cùng, cho dù con trai chúng tôi thật sự có chơi với con bé thiểu năng đó, cũng là trao đi tình yêu thương, là yêu thương quan tâm cái đồ vô dụng đó!"
"Phải đó, phải đó, trẻ con thì biết gì chứ? Cùng lắm là chỉ đùa giỡn với nó thôi mà..."
...
"Các bà im miệng ngay cho tôi! Trật tự!"
Tôi phản ứng lại, dùng giọng thật lớn quát ba người phụ nữ đang ríu rít.
Bởi vì trọng tâm vấn đề mà tôi nêu ra vốn không phải là để tranh luận tội ác của mấy cậu bé cầm thú kia mà họ đã bắt đầu bao che thái quá rồi.
Phải chăng rất có thể đây chính là lý do khiến mấy cậu bé kia trở thành cầm thú?
“Các bà còn không hiểu sao? Ngô Văn Cường đã c.h.ế.t rồi! Con trai của các bà có làm những chuyện đó hay không hoàn toàn không quan trọng. Điều quan trọng là hung thủ cho rằng chúng có làm thì hung thủ sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t con trai các bà như cách hắn đã g.i.ế.c c.h.ế.t Ngô Văn Cường! Có nghe rõ không?”
Ba người phụ nữ đưa mắt nhìn nhau vài giây.
Mẹ của Ngô Khải là người đầu tiên làm loạn, quay sang chửi tôi một trận thậm tệ: “Anh ăn cứt à mà ngu vậy? Anh mau đi bắt hung thủ đi! Anh không phải cảnh sát à, không phải là nên chu đáo bảo vệ chúng tôi sao?”
Hai người phụ nữ còn lại nghe vậy cũng hùa theo, tôi thực sự không cách nào tiếp tục trao đổi với họ được nữa.
Đúng lúc đó, điện thoại của tôi reo lên.
Tôi bảo Trưởng thôn Ngô tiếp tục giải thích tình hình cho họ nghe, còn mình thì lấy cớ nghe điện thoại để tạm thời rời khỏi văn phòng ủy ban thôn.
7.
Là Triệu Tuấn gọi lại.
Anh ấy đã trở về đội điều tra hình sự, dùng mọi cách để tra ra nơi ở trong giai đoạn hiện tại của gia đình Ngô Tuệ Tuệ. Triệu Tuấn đang chuẩn bị đến đó.
Nhưng qua cuộc điện thoại này, căn bản không phải để báo cáo việc này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ke-phan-quyet/chuong-4.html.]
“Tôi vừa nghe ngóng được một chuyện. Vì nạn nhân cũng là trẻ con và cũng họ Ngô, đặc điểm t.h.i t.h.ể lại có điểm chung, nên tôi hơi để ý…”
Triệu Tuấn tỉ mỉ kể về một vụ án mạng thảm khốc khác: Ngay tháng trước, ở một huyện lân cận, một cậu bé 14 tuổi bị sát hại dã man, và cũng bị khoét mắt.
Triệu Tuấn nghe ngóng được nạn nhân tên là Ngô Chí Quân.
Nhưng vì không phải khu vực quản lý của chúng tôi, cũng không có cơ sở pháp lý để liên hợp xử lý vụ án, nên hoàn toàn không thể lấy được hồ sơ vụ này.
Ngoài ra, vụ án này đã được khép lại rồi.
Hung thủ được xác định là một gã ăn mày lang thang, g.i.ế.c người chỉ để cướp đoạt tài sản của Ngô Chí Quân.
Nhưng vấn đề là một đứa trẻ 14 tuổi thì có bao nhiêu tài sản chứ?
Tôi lập tức hiểu ý của Triệu Tuấn, hỏi ngược lại: “Anh nghi ngờ vụ án đó đã bắt nhầm hung thủ rồi sao? Thực ra hung thủ cũng là người đã g.i.ế.c Ngô Văn Cường?
“Lang thang, ăn mày, nghe là biết thành phần gì rồi, chuyện này đừng nói là bắt nhầm, dù có đánh c.h.ế.t một gã ăn mày như vậy, cũng chẳng ai thèm bận tâm đâu…” Triệu Tuấn thở dài một hơi, rồi tiếp tục nói: ”Nhưng hình như nhà Ngô Chí Quân không lắp đặt điện thoại, tôi không thể liên lạc với họ ngay được, anh xác nhận trước giúp tôi xem Ngô Chí Quân có phải người trong thôn không?”
Tôi vội vàng đồng ý: “Được, tôi sẽ hỏi ngay, anh mau đi tìm gia đình Ngô Tuệ Tuệ đi.”
Cúp điện thoại, tôi thở dài một hơi.
Theo trực giác của tôi thì khả năng cao Ngô Chí Quân này là người trong thôn.
Bởi vì nhóm những cậu bé đã bắt nạt Ngô Tuệ Tuệ và hại Ngô Quốc Hoa bị c.h.ế.t oan có tổng cộng năm đứa.
Ngô Văn Cường đã c.h.ế.t rồi, ba gia đình còn lại vẫn đang sống nhởn nhơ trong thôn.
Rất có thể Ngô Chí Quân là thằng bé đã chuyển đi.
Để nhanh chóng xác nhận, tôi vội vã xông vào phòng.
Trong phòng, Trưởng thôn Ngô vẫn liên tục lắc đầu. Cho dù có các đồng nghiệp của tôi làm việc cùng ông ấy thì có vẻ hoàn toàn không thể thuyết phục được ba người mẹ này.
Nhưng tôi biết nỗi sợ hãi mới là thứ có sức thuyết phục nhất.
Vì vậy, vừa đặt chân vào trong phòng, tôi nâng cao giọng hỏi Trưởng thôn Ngô: “Trưởng thôn, cho hỏi Ngô Chí Quân có phải là người dân trong thôn không?”
Trưởng thôn Ngô giật mình, vô thức gật đầu.
Ba người mẹ vẫn còn muốn nói gì đó.
--------------------------------------------------