Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Phán Quyết

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Và rồi vài tháng sau đó, bi kịch đã diễn ra.

Ngô Chí Quân bị hại, hai mắt bị khoét. Ngô Văn Cường cũng vậy, bị khoét cả hai mắt.

Trương Lệ nói, đây là hình phạt cổ xưa được truyền lại trong thôn họ. Đó là phương pháp dùng để trừng phạt những kẻ tội ác tày trời.

"Thân mang trọng tội mà vẫn nói dối liên tục, đáng bị khoét mắt, vĩnh viễn không được bước vào luân hồi."

Cô ấy bình thản nói ra những lời này, mà sau khi nói cô ấy cũng không hề căng thẳng.

Chúng tôi thì nghe mà sởn gai ốc, Triệu Tuấn, người đầy nhiệt huyết, thậm chí còn chất vấn cô ấy:

"Tại sao khi đó cô không báo cảnh sát? Cô làm như vậy thì có khác gì kẻ xấu xa tội ác tày trời đâu?"

Trương Lệ hoàn toàn không muốn trả lời, cô ấy chỉ im lặng, ôn hòa nhìn chúng tôi.

Tôi hiểu, bởi vì cô ấy đã trả lời rồi.

Dù có báo cảnh sát đi chăng nữa, chúng tôi có lẽ cũng chẳng làm gì được lũ súc sinh nhỏ tuổi đó, đúng không?

Cô ấy đã chất vấn chúng tôi rồi, mà chúng tôi lại không có câu trả lời.

Mà lúc này, tôi cũng phát hiện ra một vấn đề vô cùng nghiêm trọng:

"Nếu Ngô Tuệ Tuệ sớm đã không còn trên đời nữa, vậy chồng cô, Ngô Đức Long, anh ta đang ở đâu?"

Vì thái độ thành khẩn của Trương Lệ, tôi vô thức cho rằng Ngô Đức Long chỉ là đã bỏ trốn rồi.

Nhưng tôi không ngờ rằng sự việc lại diễn biến theo một chiều hướng cực đoan khác.

Bởi vì khi tôi hỏi, Trương Lệ ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo trên tường. Sau đó cô ấy nở một nụ cười mãn nguyện.

Nụ cười ấy khiến tôi lạnh sống lưng.

Thời gian đã là một giờ đêm rồi.

Chúng tôi rời thôn quá lâu rồi.

Tôi bỗng có dự cảm chẳng lành.

"Đi, quay về ngay!"

14.

Trên đường quay về, chúng tôi chia làm hai nhóm.

Triệu Tuấn cùng một đồng nghiệp áp giải Trương Lệ về đội hình sự, còn tôi và một đồng nghiệp khác thì vội vã quay về thôn.

Dù Trương Lệ không nói thêm bất kỳ câu nào nữa, nhưng nụ cười của cô ấy vẫn khiến tôi vô cùng bất an.

Chúng tôi nhanh chóng quay về nhà công vụ của ủy ban thôn. Nhưng từ xa thì đã thấy được dù đã hơn hai giờ sáng, nhà công vụ vẫn đèn đóm sáng trưng.

Mà ở cổng nhà công vụ, có một lão già đang ngồi. Ông ta đang hút thuốc.

Là Trưởng thôn Ngô.

Tôi chạy lon ton qua đó, vội vàng hỏi: "Muộn thế này rồi mà trưởng thôn vẫn chưa nghỉ ngơi sao? Bên trong sao vẫn còn bật đèn? Có chuyện gì xảy ra à?"

Trưởng thôn Ngô không ngẩng đầu lên, chỉ rít mạnh một hơi thuốc, thở ra rồi mới mở miệng nói: "Đồng chí, các đồng chí đã điều tra rõ ràng rồi, đúng không?"

Thậm chí giọng điệu của ông ta không có chút nghi vấn nào.

Tôi chợt nhớ ra, việc để ba cặp mẹ con Ngô Hiểu Phàm, Ngô Tân Thắng, Ngô Khải ở cùng nhau là đề nghị của Trưởng thôn Ngô.

"Canh chừng ông ta!"

Tôi ra lệnh cho đồng nghiệp bên cạnh, ngay lập tức đẩy cửa nhà công vụ, ra xông vào.

Trong sân, tôi ngửi thấy một mùi m.á.u tanh nồng nặc không thể xua tan.

Quả nhiên, thật sự có chuyện lớn rồi.

Tôi vào phòng khách, ánh đèn chói lóa bên trong khiến tôi tưởng rằng mình đã nhìn thấy ảo giác.

Cả phòng khách như địa ngục.

Mà người đang ngồi trong vũng m.á.u địa ngục, là một người đàn ông ủ rũ.

Ngô Đức Long.

Anh ta đang đè một người mẹ xuống đất, dùng thứ gì đó để khoét mắt cô ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ke-phan-quyet/chuong-9-full.html.]

Tôi vội vàng rút s.ú.n.g ra, lớn tiếng quát: "Dừng tay! Lập tức bỏ vũ khí xuống!"

Ngô Đức Long quay đầu lại, mặt anh ta đầy m.á.u nhưng lại không có chút cảm xúc nào.

Nhưng anh ta cũng nghe lời vứt hung khí sang một bên.

Đó là một cái thìa bằng sắt.

Anh ta giơ hai tay lên, từ từ đứng dậy, nói với tôi: "Không sao đâu, tôi sẽ không phản kháng, trong mấy tiếng qua, tôi đã làm xong tất cả những gì tôi muốn làm rồi."

Lúc này tôi mới có thời gian đi nhìn kỹ trong phòng, sáu người đều ở đây.

Không, nghiêm túc mà nói, phải là sáu thi thể.

Hầu hết trong số họ đều bị trói lại, không thể cựa quậy, chỉ có thể mặc cho người khác xâu xé.

Ngoài những vệt m.á.u b.ắ.n tung tóe khắp nơi, trên sàn còn có rất nhiều hung khí nằm la liệt.

Chắc hẳn trong mấy tiếng qua, anh ta đã trút hết tất cả căm phẫn của mình rồi?

Đây thật sự là một bi kịch to lớn.

15.

Ngô Đức Long tra tay vào còng tại hiện trường. Tôi gọi điện báo cáo tình hình xong, lập tức lại xông ra khỏi phòng, ra khỏi nhà công vụ.

Trưởng thôn Ngô vẫn đang hút thuốc.

Ánh đèn mờ ảo ở cổng dường như khiến gương mặt ông ta già đi rất nhiều.

Tôi hiểu vì sao vợ chồng Ngô Đức Long không báo cảnh sát khi đó. Bởi vì rất có khả năng, Trưởng thôn Ngô cũng đã tham gia vào chuyện này.

Chính ông ta không cho phép báo cảnh sát, chính ông ta đã đứng đằng sau chỉ đạo kế hoạch báo thù này.

Tôi tức đến mức túm ông ta từ dưới đất lên, hung hăng gầm lên một tiếng với ông ta: "Ông có biết mình đã làm gì không?"

Trưởng thôn Ngô lại vô cùng thờ ơ, ông ta dùng sức hất tay tôi ra, nói: "Đương nhiên là tôi biết, tôi đang thay cái thôn này quét sạch tàn dư tội lỗi."

Tự tay tạo ra một bi kịch thảm khốc như vậy, mà vẫn mang vẻ mặt khí phách ngời ngời, thật sự khiến người ta khó lòng tin nổi.

Khoảnh khắc đó, tôi biết, tôi không thể thuyết phục ông ta.

Giống như việc tôi tuyệt đối không tán thành hành vi tự ý trừng trị này: dù bọn người kia có đáng c.h.ế.t đến đâu, cũng không thể có một người nào đó tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t chúng.

Bên cạnh đó, đặc điểm nổi bật nhất và đáng sợ nhất trên t.h.i t.h.ể đó là —

"Gần đây, t.h.i t.h.ể của Ngô Quốc Hoa vốn không biến mất đúng không?"

Trưởng thôn Ngô gật đầu, trả lời: "Thằng bé đó, tôi chứng kiến nó lớn lên, tôi cũng biết nó có một vài khuyết điểm. Cho nên, khi tôi biết nó gây ra hành vi bạo hành như súc vật đó, tôi, tôi thật sự, chỉ muốn vì nghĩa diệt thân… Nhưng tôi không ngờ rằng… chúng tôi… chúng tôi lại trách nhầm nó! Là tôi… là lỗi của tôi…"

Vừa nói chuyện, đôi mắt ông ta cũng dần ướt đẫm: "Sau khi biết rõ chân tướng sự việc, tôi đã đưa nó vào khu mộ chung của nhà thờ họ rồi, là tôi có lỗi với nó… Cho nên tất cả những điều này, cũng là một cách tôi chuộc tội với nó."

Thật ra ngay từ đầu tôi đã nên biết cái thôn này không hề đơn giản.

Nói cho cùng, việc đánh c.h.ế.t Ngô Quốc Hoa hoàn toàn không kinh động đến cảnh sát đã phải cần một sức mạnh đoàn kết kinh khủng rồi.

Cũng như đêm nay, chắc chắn trong nhà công vụ của ủy ban thôn nhất định sẽ phát ra đủ loại âm thanh thảm thương, nhưng trong thôn lại vẫn không một ai báo cáo.

Tôi biết tôi không thể thuyết phục ông ta, nhưng vẫn bày tỏ quan điểm của mình: "Nhưng mà ông cũng không thể làm như vậy. Dù cho ông không quan tâm đến sự trừng phạt của pháp luật, chẳng lẽ ông có thể thoát khỏi sự lên án của đạo đức sao?"

Trưởng thôn Ngô lại ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt tràn đầy ánh sáng nhìn tôi, nói với tôi bằng giọng điệu kiên quyết: "Ngoài đạo đức và pháp luật, còn có một sự phán xét tối cao là lòng người."

Khoảnh khắc đó, ông ta dường như không hề già đi chút nào.

Ông ta càng giống một chiến binh đang chiến đấu trên chiến trường, mang trong mình niềm tin can đảm, bền gan vững chí.

Tôi câm nín.

Lúc đó, bầu không khí xung quanh chúng tôi vừa kỳ dị, vừa trầm mặc.

Sau một hồi lâu, Trưởng thôn Ngô vừa lắc đầu vừa nghiến răng nghiến lợi tự tin nói: "Trong thôn của tôi, không thể có những thứ như vậy được."

Nói xong câu này, ông ta dường như lập tức trở về trạng thái già nua, từ từ ngồi xuống đất, tiếp tục hút thuốc.

Dù trong lòng trăm mối ngổn ngang, nhưng tôi lại không thể nói thêm lời nào nữa.

Xa xa ngoài kia, một loạt đèn cảnh sát đang nhấp nháy. Lực lượng hỗ trợ đã đến nơi, vụ án này sẽ khép lại lập tức.

Gần đó, ngôi thôn này vẫn yên bình như cũ.

Cũng như trăm ngàn năm qua, trải qua phong ba bão táp, mà vẫn luôn yên bình.

- Hết -

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Phán Quyết
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...