Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lang Vương Sủng Thiếp

Chương 110

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tình yêu ngày càng thêm ngọt ngào, thời gian lại trôi qua rất nhanh, loáng cái đêm trăng tròn lại tới.

Nguyễn Nhược Khê rùng mình mở mắt liền thấy chỗ bên cạnh trên giường đã là khoảng

trống, đứng dậy, tìm y phục trắng hắn cấp cho nàng, để Tiểu Ngọc trang

điểm cho mình thật đẹp.

“Nương nương, người thật xinh đẹp.”Tiểu Ngọc kinh ngạc nói.

Nguyễn Nhược Khê cũng vừa lòng nhìn nữ tử giống như tiên nữ trong gương kia, nàng

muốn lưu lại cho hắn khoảng khắc đẹp nhất, khóe môi nhếch lên nụ cười

chua sót, tối nay bọn họ sẽ sinh li tử biệt, ngay cả trong lòng có ngàn

vạn lần không muốn, nhưng lại không thể nào lựa chọn.

“Nương nương, người muốn dùng đồ ăn sáng không?”Tiểu Ngọc hỏi.

“Ừ, được.”Nàng gật gật đầu, dù sao còn có một ngày nữa, nàng phải giữ sức tới đêm.

“Nương nương, đồ ăn sáng đến đây, người có thể dùng.”Tiểu Ngọc đem đồ ăn sáng đặt lên trên bàn.

Nguyễn Nhược Khê ngồi xuống, uống chút tổ yến, ăn điểm tâm, chỉ chốc lát, nàng đột nhiên cảm giác đầu rất choáng váng.

“Tiểu Ngọc………..”Thân thể nàng không chống đỡ được ngã xuống, lại rơi vào trong một vòng tay

ấm áp, khuôn mặt Tây Môn Lãnh Liệt xuất hiện trước mắt, trong lòng lập

tức có dự cảm không tốt, chỉ tay vào hắn,

“Chàng…………..”Người liền hôn mê bất tỉnh.

“Nhược Khê, ngủ ngoan một giấc, chờ nàng tỉnh lại, mọi chuyện đã xong.”Tây Môn Lãnh Liệt đem nàng đặt lên giường, nhìn nàng, hôm nay nàng rất đẹp, nhưng hắn không muốn nó trở thành vĩnh hằng, hắn muốn nàng mãi ở bên

mình.

“Tiểu Ngọc, hầu hạ nương nương cho tốt, biết không?”Hắn lúc này mới quay đầu phân phó nói.

“Vâng, Vương.”Tiểu Ngọc vội vàng đáp, tuy nàng không biết nương nương vì sao lại đột nhiên hôn mê, nhưng nhìn vương giống như biết lí do, không giống có ác ý,

chuyện này khiến nàng an tâm.

Tây Môn Lãnh Liệt lại nhìn Nguyễn Nhược Khê nằm ở đó, mới xoay người rời đi, chờ lúc nàng tỉnh lại, tất cả đã xong.

Lông mày Nguyễn Nhược Khê khẽ nhăm lại một chút, mở to mắt, nhớ lại tất cả, lập tức đứng dậy đi ra ngoài.

“Nương nương, người đi đâu vậy?”Tiểu Ngọc ở một bên đột nhiên bị bừng tỉnh, lập tức đuổi theo.

Nguyễn Nhược Khê một chút cũng không thèm nhìn nàng, chạy thẳng ra khỏi phòng, nhìn

chân trời đã có dấu hiệu bừng sáng, mới đứng sững ở nơi đó, nàng biết

bây giờ hắn đã biến trở về hình người, đã muộn rồi, nàng đã bỏ qua cơ

hội, hắn là cố ý.

“Nương nương, người làm sao vậy? Mau vào phòng đi, giầy người cũng chưa mang.”Tiểu Ngọc đưa tay đỡ lấy nàng?

Nàng lại đột nhiên đẩy Tiểu Ngọc ra, bước nhanh hướng tẩm cung vương.

“Nương nương.”Tiểu Lí Tử vừa muốn hành lễ, liền thấy vẻ mặt nàng âm trầm, bị dọa không nói được tiếng nào.

Nguyễn Nhược Khê lập tức đẩy cửa, liền thấy Tây Môn Lãnh Liệt đang ngồi ở bên giường ngồi, trên đầu thượng đều là mồ hôi.

Nghe được tiếng động mới mở to mắt, giọng nói có chút mỏi mệt, sắc mặt khó coi mang theo vẻ tươi cười nói: “Nhược Khê, nàng đã đến rồi.”

Thấy bộ dáng của hắn, Nguyễn Nhược Khê vừa yêu thương, vừa hận, muốn chất vấn, lại biết hắn làm tất cả đều vì nàng.

“Nằm xuống nghỉ ngơi một chút.”Rốt cục vẫn không đành lòng, lấy khăn tay lau mồ hôi.

“Nhược Khê, theo giúp ta.”Tây Môn Lãnh Liệt kéo tay nàng xuống.

“Được, ta ngồi cạnh chàng.”Nguyễn Nhược Khê ngồi một bên, nàng không đành lòng chất vấn hắn.

Hắn lúc này

mới nhắm mắt lại, mỗi một lần sẽ giày vò khiến hắn thống khổ, nằm trên

giường, thân thể suy yếu không ngừng đổ mồ hôi, sắc mặt cũng tái nhợt

khó coi.

Không, nàng

không thể để hắn tiếp tục chịu thống khổ như vậy, nàng không thể, nhưng

nàng có biện pháp gì khiến hắn đồng ý chứ, trong lòng đột nhiên đưa ra

một quyết định, như vậy khiến hắn không thể không đồng ý.

Sau khi ngủ một giấc, Tây Môn Lãnh Liệt rốt cục mở mắt, tinh thần cũng khôi phục không ít.

“Chàng không nên làm như vậy?”Nguyễn Nhược Khê lúc này mới nhìn hắn.

“Nàng đang nói cái gì vậy?”Hắn cố ý giả vờ hồ đồ hỏi.

“Vì sao khiến ta hôn mê? Vì sao không cho ta giải trừ lời nguyền cho chàng?”Hắn đã giả bộ như vậy nàng liền nói thẳng ra.

“Nhược Khê, nàng xem ta không phải rất tốt sao? Một khi đã rất tốt, vì sao phải hy sinh nàng?”Hắn làm bộ như thoải mái nói.

“Phải rất tốt.”Nguyễn Nhược Khê đột nhiên cười, nhưng nụ cười kia mang theo quỷ dị.

“Nhược Khê, nàng muốn làm gì?”Tây Môn Lãnh Liệt cảm giác không tốt, nhưng đã chậm.

Liền thấy

nàng đột nhiên rút ra một thanh chủy thủ từ trong lòng, hung hăng rạch

trên cánh tay, ngay tức khắc, máu tươi chảy xuống, nhanh chóng nhiễm đỏ y phục trắng của nàng.

“Nhược Khê, nàng làm gì vậy? Nàng điên rồi, người đâu, truyền thái y.”Tây Môn Lãnh Liệt chấn động, cuống quít điểm huyệt đạo trên cánh tay nàng.

“Ta

không điên, người điên là chàng, Tây Môn Lãnh Liệt chàng có thể ngăn cản ta giải trừ lời nguyền thay chàng, nhưng chàng không thể ngăn ta làm

tổn thương chính mình, một nhát này là để ta nói cho chàng, nếu chàng

tiếp tục khiến ta hôn mê, như vậy ta sẽ chết trước mặt của chàng.”Sắc mặt Nguyễn Nhược Khê bình tĩnh không thể bình tĩnh hơn, nhưng lời nói mang theo uy hiếp.

“Nhược Khê, nàng ép ta sao.”Đôi mắt Tây Môn Lãnh Liệt mang theo thống khổ, vì sao nàng không thể thông cảm cho tâm của hắn?

“Là chàng ép ta.”Trên mặt Nguyễn Nhược Khê không có một chút biểu cảm gì, nhưng tâm lại ứa

máu, tâm hắn sao nàng lại không rõ, nhưng vì vậy nàng mới phải làm thế.

“Nguyễn Nhược Khê.”Tây Môn Lãnh Liệt có chút tức giận nhìn chằm chằm nàng.

“Không cần gọi tên ta, chàng cũng nên biết ta nói được là làm được.”Nàng không hề trốn tránh mà đối diện với hắn.

Tây Môn Lãnh Liệt nhìn ánh mắt nàng kiên quyết như thế, trong lòng không biết nên

cảm động, hay nên thương tâm, nhìn màu đỏ chói mắt trên y phục trắng của nàng, vì mình, nàng không tiếc lấy cái chết uy hiếp, hắn rất muốn nói

cho nàng, hắn yêu nàng bao nhiêu, nhưng bởi vì yêu nàng, khiến hắn không thể mất đi nàng.

Nguyễn Nhược Khê cũng nhìn hắn, nàng biết hắn yêu nàng bao nhiêu, càng biết mình yêu hắn bao nhiêu, cho nên, nàng nhất định giải trừ lời nguyền cho hắn.

“Thần, tham kiến Vương, tham kiến nương nương.”Một thái y cuống quít đi tới, quỳ trên mặt đất.

“Đứng lên đi, băng bó giúp nương nương.”Tây Môn Lãnh Liệt phân phó.

“Vâng, Vương.”Thái y không dám chậm trễ, lấy sa bố (băng gạt), dược phấn (thuốc bột) liền cẩn thận bó lại giúp nàng, xong mới nói:

“Vương, đã xong rồi.”

“Ừ, lui ra đi.”Tây Môn Lãnh Liệt phân phó.

“Vâng, thần cáo lui.”Thái y lui xuống.

Tây Môn Lãnh Liệt lúc này mới đau lòng cầm lấy cánh tay của nàng, hỏi:

“Đau không?”Không nghĩ tới nàng cũng dám xuống tay.

“Đương nhiên đau, không tin, chàng thử xem?”Nguyễn Nhược Khê lúc này mới làm nũng nói.

“Biết đau, lần sau còn làm như vậy không?”Tây Môn Lãnh Liệt nhẹ nhàng đem nàng ôm vào trong lòng.

“Còn, nếu chàng còn làm như vậy, ta sẽ chết trước mặt chàng.”Nguyễn Nhược Khê nghiêm túc nói lại một lần nữa.

“Nhược Khê, không cần tàn nhẫn với ta như vậy?”Tây Môn Lãnh Liệt nhìn nàng.

“Lãnh Liệt, là chàng tàn nhẫn với ta, chàng có từng nghĩ đến cảm nhận của ta

không, mỗi lần thấy chàng bị tra tấn như thế, ta hận không thể chịu thay chàng, chàng biết không? Đối với ta đó là một loại tra tấn, ta không

cần loại tra tấn này, ta muốn chàng vui vẻ, ta muốn chàng hạnh phúc, ta

muốn chàng nhớ rõ ta, từng có một nữ tử tên Nguyễn Nhược Khê yêu chàng

sâu đậm như vậy.”Đôi mắt Nguyễn Nhược Khê dịu đi một chút, nhìn hắn nói.

“Nhược Khê, nhưng nàng biết không? Cho tới bây giờ ta chưa từng để ý một ai

như vậy, ta không biết không có nàng, còn sống còn ý nghĩa gì không?”Tây Môn Lãnh Liệt nắm chặt nắm tay, hắn không thể tưởng tượng ngày mất đi nàng.

“Có, đương nhiên có, chàng nên sống vì ta, sống cho tốt, đây là lý do.”Nguyễn Nhược Khê nhìn hắn nói.

“Nhược Khê…………”Hắn vừa muốn nói chuyện, đã bị tay nàng bịt lại.

“Chúng ta không cần tiếp tục nói mấy chuyện này, một khi chúng ta lại có thời gian một tháng, vậy hưởng thụ trọn vẹn đi.”

“Trước tiên cởi y phục ra, đợi ta gọi Tiểu Ngọc mang y phục sạch sẽ cho nàng.”Hắn nói xong, đưa tay cởi y phục của nàng.

“Ta tự mình cởi.”Nguyễn Nhược Khê theo bản năng trốn tránh một chút.

“Trốn cái gì?”Tây Môn Lãnh Liệt sửng sốt, sau đó ái muội cười nói:

“Yên tâm, bây giờ nàng có cởi hết y phục của ta, ta cũng tâm có thừa mà lực không đủ.”

“Vậy ta liền cởi y phục của chàng.”Nguyễn Nhược Khê cũng trêu đùa hắn.

“Được, ta cũng muốn xem mình có phải Liễu Hạ Huệ không.”Tây Môn Lãnh Liệt cũng cười. ( Liễu Hạ Huệ một hôm dừng chân nghỉ qua đêm

trước cổng thành, có một phụ nữ cũng đến trú chân. Trời lạnh người phụ

nữ này bị cảm lạnh rét cóng, Liễu Hạ Huệ liền cởi áo mình ra khoác lên

người cô ta rồi ôm vào lòng để cô ta hết lạnh, mà trong lòng không hề có một chút tà tâm. Lại có lần Liễu Hạ Huệ ngồi xe ngựa với đàn bà, đi cả

quãng đường dài mà mắt ông chỉ nhìn thẳng chứ không hề liếc ngang lần

nào.)

“Vậy cắt đi giống Tiểu Lí Tử được không.”Nàng cười trộm nói.

“Vậy nàng làm sao bây giờ?”

“Ta sao? Hồng hạnh xuất tường được không?”

“Nàng dám không?”

“Đến lúc đó nói.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 110
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...