Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lang Vương Sủng Thiếp

Chương 84

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vương phủ.

“Khuynh Thành, nàng mất trí nhớ mà chữ cũng không viết được sao? Đây là chữ gì? Sao ta không biết?”Tây Môn Ngọc đoạt lấy tay nàng, nàng đang viết chữ giản thể, kỳ quái hỏi.

“Ta viết loạn thôi, hắc hắc.”Nguyễn Nhược Khê cười gượng hai tiếng, hắn sao có thể biết được, tuy rằng đây là chữ viết tên hắn đơn giản.

“Khuynh Thành, con người nàng sau khi mất trí nhớ ta hoàn toàn không biết.”Tây Môn Ngọc lắc lắc đầu, cũng rất cưng chiều nói.

“Nếu ngươi biết, sao ta còn có thể mất trí nhớ được, thật ngốc.”Nguyễn Nhược Khê cười đùa, từ sau khi hắn biết mình mất trí nhớ, tuy trong ánh mắt vẫn mang theo sủng ái như trước, nhưng những hành động thân mật lại ít đi rất nhiều, hắn gần như cũng không làm gì, nàng cũng coi hắn là

bằng hữu khi ở chung, như vậy có vẻ hài hòa hơn.

“Vậy cũng đúng.”Tây Môn Ngọc cũng cười, cửa đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, làm cho

bọn họ lập tức im lặng, chợt nghe bên ngoài có nha hoàn hồi bẩm đáo.

“Vương gia, quốc sư đến đây.”

Quốc sư đến đây, bọn họ liếc mắt nhìn nhau, sắc mặt lập tức trở nên nặng trĩu.

“Ngươi tới đó hầu hạ trước đi, ta lập tức đến.”Tây Môn Ngọc phân phó nói.

“Vâng vương gia.”Nha hoàn lên tiếng trả lời rồi lui xuống.

Lúc này Nguyễn Nhược Khê mới nhìn thấy nói:

“Hắn hẳn là tới bắt ta đi.”

“Khuynh Thành, nàng ở trong phòng không cần đi ra ngoài, chuyện bên ngoài đều

đã có ta đi ứng phó, lại nói hắn cũng không nhất định là vì tìm nàng,

cho dù thế nào, không cần lo lắng, tất cả đã có ta, tin tưởng ta.”Sắc mặt Tây Môn Ngọc chân thành nói, lại nhẹ nhàng ôm nàng một chút an ủi nói.

“Ừ, ta biết.”Nguyễn Nhược Khê nói, tâm tình vô cùng phức tạp.

“Vậy nàng nghỉ ngơi một chút, ta đi nhìn xem.”Tây Môn Ngọc nói xong, buông nàng ra, đi tới cửa, lo lắng lại liếc nhìn nàng một cái, cố ý nhắc nhở:

“Không được đi ra ngoài, nhớ kỹ, nếu có chuyện gì, liền trốn đi, bảo vệ sự an toàn của mình là quan trọng nhất biết không?”

“Ta hiểu được.”Nguyễn Nhược Khê gật gật đầu, chỉ sợ đến lúc đó liền thân bất do kỷ.

Đại sảnh.

Tây Môn Ngọc thấy Tây Môn Lãnh Liệt bên trong có chút sửng sốt, không nghĩ tới hắn

cũng đến đây, trong lòng hồi hộp một chút, vội vàng quỳ xuống nói:

“Thần tham kiến vương, không biết vương giá lâm, không thể nghênh đón từ xa.”

“Hoàng thúc đứng lên đi, ta là cải trang đi tuần, không cần hành lễ.”

“Cám ơn vương.”Tây Môn Ngọc lúc này mới đứng dậy, trong lòng cũng âm thầm lo lắng ý đồ đến đây của bọn họ.

“Thần tham kiến Nam vương.”Phượng Minh sau đó hành lễ nói.

“Quốc sư đã lễ rồi.”Tây Môn Ngọc lấy tay nâng hắn dậy, lúc này mới hỏi:

“Không biết vương cùng quốc sư đến vương phủ có chuyện gì quan trọng không?”

“Hoàng thúc, thật ra cũng không có gì quan trọng, chỉ là hôm nay ta đột nhiên

nhận được một phong thư, muốn qua thăm hoàng thúc một chút.”Tây Môn Lãnh Liệt uống trà, làm như tùy ý đưa qua.

“Thư của vương, thần không dám xem qua.”Tây Môn Ngọc lập tức chắp tay nói, trong lòng đột nhiên có một loại dự cảm không tốt.

“Đương nhiên muốn cho hoàng thúc xem, bởi vì trong này nhắc tới hoàng thúc, hoàng thúc không muốn biết sao lại thế sao?”Đôi mắt Tây Môn Lãnh Liệt tựa tiếu phi tiếu (giống như cười nhưng không phải cười) nhìn hắn.

“Nhắc tới thần………….”Tây Môn Ngọ có chút sửng sốt.

“Vương gia, người nhìn kỹ xem.”Phượng Minh liền từ trong tay áo lấy lá thư ra, đưa cho hắn.

Tây Môn Ngọc nghi hoặc mở thư liền thấy, trên đó chỉ đơn giản có mấy kí tự.

“Vũ Khuynh Thành đang ẩn thân ở Nam vương phủ?”

Lập tức hiểu được, đây là một phong thư mật báo (tố giác), vội vàng quỳ xuống nói:

“Vương, thần oan uổng.”

“Hoàng thúc, mau mời đứng lên, ta tin, hoàng thúc sẽ không tiếp tục phạm sai

lầm như trước, hoàng thúc cũng sẽ không để ý Tây Môn gia cùng dân chúng, chứa chấp hắn, ta cũng tin rằng đây là có người cố ý gây rối chia rẽ

quan hệ của chúng ta.”Tây Môn Lãnh Liệt nhìn hắn, trong giọng nói để lộ tín nhiệm đối với hắn.

“Thần cám ơn vương tín nhiệm.”Tây Môn Ngọc vội vàng chắp tay nói, nhưng sao hắn nghe không hiểu ý tứ của hắn ta.

“Nhưng một khi đã có người hoài nghi tố cáo hoàng thúc, cho nên, để tránh

miệng lưỡi dân chúng, cũng vì chứng minh hoàng thúc trong sạch, ta không thể không đến vương phủ này một chuyến.”Tây Môn Lãnh Liệt đột nhiên chuyển đề tài.

“Vậy thần liền mang vương đi dạo trong Vương phủ.”Tây Môn Ngọc biết hắn là đến điều tra, một khi đã trốn không thoát, chỉ có

thể để mình nói ra trước, hắn cũng tin rằng, phía sau vương phủ cũng đã

có giám thị trong bóng tối, chuyển chỗ của nàng, không khác gì chưa đánh đã khai, bây giờ chỉ có thể dựa vào vẫn may, hy vọng tránh khỏi kiếp

nạn này.

“Một khi hoàng thúc đã nói như vậy, vậy quốc sư liền cùng ta đi dạo vương phủ của hoàng thúc đi.”Tây Môn Lãnh Liệt đứng dậy nói, hắn ta cũng không phải ngốc, lập tức hiểu được ý tứ của mình.

“Đương nhiên được, đã sớm nghe nói vương phủ nam vương xây dựng theo một phong cách mới, nhưng chưa có cơ hội mở mang kiến thức, hôm nay cuối cùng có

thể thấy được..”Phượng Minh mỉm cười phối hợp đáp.

“Vậy mời hoàng thúc dẫn đường.”Tây Môn Lãnh Liệt nói, trong lòng cười lạnh, nhìn xem ngươi giả tạo đến khi nào.

“Vương, mời.”Tây Môn Ngọc cung kính làm một động tác mời.

Trong hoa viên của Vương phủ

“Vương, hoa viên của vương gia bày trí thật khác thường, rất vắng vẻ, ngươi xem chiếc hồ này thật có hồn.”Phượng Minh vừa đi vừa tán dương nói

“Cũng được, nơi này trăm hoa đua nở cảnh tượng cũng có thể sánh với ngự hoa viên, hoàng thúc quả nhiên biết hưởng thụ.”Tây Môn Lãnh Liệt minh là tán thưởng, ám là châm chọc. (bên ngoài thì khen bên trong thì châm chọc)

“Thần không dám, nơi này sao có thể sánh được với ngự hoa viên của hậu cung.”Tây Môn Ngọc vội vàng kinh sợ nói.

“Hoàng thúc làm gì khẩn trương như vậy, ta chỉ muốn đùa một chút thôi.”Tây Môn Lãnh Liệt làm bộ như không thèm để ý nói, trong lòng lại ám phúng

(ngầm châm biếm), chỉ sợ là trong lòng của hắn đang rất giả tạo đi.

“Vương, thần nghe nói, đồ vật trong phòng ngủ của Nam vương cũng không kém, không bằng chúng ta cũng đi nhìn xem?”Phượng Minh ở một bên đột nhiên nói, bây giờ cũng nên nói chính sự đi.

“Hả, phải không? Vậy mau tới đó xem.”Tây Môn Lãnh Liệt chờ mong nói, bước chân cũng đã rời đi.

Lo lắng chợt lóe qua đôi mắt Tây Môn Ngọc, từng bước đuổi theo tiếp tục nói:

“Vương, phòng ngủ của thần rất bình thường, hay là thỉnh vương cùng quốc sư dừng bước, để tránh cho các người chê cười.”

“Hoàng thúc nói vậy là sao, chẳng qua, hoàng thúc càng nói như vậy, ta lại

càng tò mò, chẳng lẽ trong phòng ngủ của hoàng thúc cất giấu bảo bối

cùng mỹ nữ gì sao?”Tây Môn Lãnh Liệt vui đùa hỏi.

“Vương chê cười, vậy mời đi.”Tây Môn Ngọc biết mình không ngăn cản hắn được, hiện tại chỉ có thể vừa đi vừa tính.

Nguyễn Nhược Khê không yên bất an chờ ở trong phòng, nàng có một dự cảm mãnh liệt,

Phượng Minh tuyệt đối đến tìm nàng, làm sao bây giờ? Nàng hoàn toàn

không thể ở trong này chờ chết, nếu bị tìm được, có thể liên lụy Tây Môn Ngọc hay không? Nhưng nàng cũng không thể đi ra ngoài, nếu không lập

tức bị phát hiện, chẳng phải là loạn càng thêm loạn sao, lúc đang không

biết làm sao, cửa đột nhiên truyền đến thanh âm, làm nàng khiếp sợ lập

tức ngẩn ra sững sờ đứng ở nơi đó.

“Vương, đây là phòng ngủ của thần.”Ngay trước khi cách phòng ngủ không xa, Tây Môn Ngọc nói, thực tế là nhắc nhở nàng đang tránh ở trong phòng.

“Vậy mời hoàng thúc mở cửa, để chúng ta đi vào.”Tây Môn Lãnh Liệt nói, bản thân sao lại không biết hắn đang ám chỉ cái gì? Vũ Khuynh Thành hẳn là đang tránh ở bên trong.

Hắn cư nhiên đến đây? Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Nguyễn Nhược Khê lo lắng đi

qua đi lại, tìm chung quanh, đến kịp nghĩ nhiều, chỉ có thể nấp ở dưới

gầm giường, lập tức chui vào, vừa mới trốn xuống, cửa đã bị đẩy ra.

Tây Môn Ngọc thấy trong phòng trống rỗng, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, sau đó mới nói:

“Vương, mời vào.”

Đôi mắt Tây

Môn Lãnh Liệt đảo qua dưới gầm giường một chút, thấy lộ góc áo ra bên

ngoài, trong mắt mang theo một nụ cười lạnh, Vũ Khuynh Thành, ta đến

nhìn xem ngươi muốn trốn tới khi nào?

Đôi mắt lập tức dừng ở bức họa trên tường.

Tây Môn Ngọc theo ánh nhìn của hắn, lập tức quỳ xuống nói:

“Xin vương tha tội.”

“Hoàng thúc có tội gì?”Tây Môn Lãnh Liệt cố ý giả vờ hồ đồ.

“Vũ

Khuynh Thành đã là hoàng phi, thần còn một mình cất giấu bức họa của

nàng, thật đúng là bất kính có tội, xin vương giáng tội.”Tây Môn Ngọc xin được trị tội nói.

“Vương, vương gia thật sự là nam tử chung tình, chuyện này cũng không khó trách vì sao có người nói vương gia giấu mỹ nhân ở trong vương phủ.”Phượng Minh ở một bên nói.

“Vương minh giám, thần không có giấu Vũ Khuynh Thành.”Tây Môn Ngọc vội vàng giải thích nói.

“Hoàng thúc không cần khẩn trương, ta tin nàng rất nhanh sẽ trở về, bởi vì ta

đã làm cho người dán bố cáo, buổi tối hôm nay nếu không thấy nàng trở

về, Thu Hồng trong Tử Uyển sẽ không toàn mệnh, bây giờ còn một canh giờ, chúng ta sẽ chờ xem.”Tây Môn Lãnh Liệt cố ý nói cho Vũ Khuynh

Thành đang tránh ở gầm giường nghe, hắn biết nàng sẽ không để Thu Hồng

vì nàng mà mất mạng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 84
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...