Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lang Vương Sủng Thiếp

Chương 75

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nguyễn

Nhược Khê cảm thấy thật vui vẻ. Có bạc rồi, ngày mai nàng có thể thuê

một chiếc xe ngựa đưaTây Môn Lãnh Liệt trở lại kinh thành, mà nàng cũng

muốn bắt đầu một cuộc sống mới.

Tâm tình vui vẻ trở lại khách điếm, nàng vừa đẩy cửa phòng ra, liền thấy sắc mặt âm

trầm của hắn đang ngồi trên giường giương mắt lên nhìn nàng.

” Ngươi ngồi đây làm gì?” Nguyễn Nhược Khê hoảng sợ, hắn giống như biết nàng lúc nào trở về vậy, nhưng không biết là đang giận cái gì nữa?

” Ngươi vừa đi đâu về?” Giọng nói của Tây Môn Lãnh Liệt cực lạnh, nếu không phải bản thân đang suy

yếu, hắn khẳng định bóp chết nàng. Thật đáng chết, nói như thế nào thì

nàng cũng là nữ nhân của hắn, cư nhiên dám để cho nam nhân khác nhìn

thấy y phục không chỉnh tề của mình.

” Kiếm bạc về.” Nguyễn Nhược Khê không nóng không lạnh nói, còn có một chút đắc ý, một vạn hai nha, nàng nghĩ cũng chưa dám nghĩ đến.

” Kiếm như thế nào được?” Những lời này hắn dường như là cắn răng hỏi ra.

” Ngươi quan tâm ta kiếm như thế nào sao?” Nguyễn Nhược Khê lườm hắn một cái.

” Ngươi sẽ không thực sự đi bán thân đấy chứ?” Tây Môn Lãnh Liệt châm chọc, lời nói mang theo tức tối, giận dữ.

” Bán thân thì thế nào? Không cần ngươi…………….” Nguyễn Nhược Khê lời còn chưa dứt lời.

“ Ba…” Một tiếng vang lên.

Trên mặt đã

bị một chưởng thật mạnh đánh vào, trong miệng lập tức có vị tanh ngọt

chảy ra, trên mặt nóng bỏng đau rát, kinh ngạc nhìn hắn, hắn cự nhiên

lại đánh nàng.

” Vũ Khuynh Thành, ngươi có biết cái gì gọi là liêm sỉ hay không?” Hắn rốt cục cũng phát tiết những tức giận trong lòng mình.

” Ngươi lấy quyền gì đánh ta?” Nguyễn Nhược Khê đứng ở nơi đó, mặc cho máu tươi từ trong khóe miệng chảy ra,

trên mặt không có một tia biểu tình, càng không có tức giận, chỉ là

giương mắt nhìn thẳng vào hắn.

Nàng cứ như vậy nhìn hắn, đột nhiên làm hắn có chút không thích ứng, chẳng biết phải làm sao, giọng nói vẫn lạnh băng như trước:

” Ngươi vẫn không phục sao?”

” Không, ngươi được lắm.” Nguyễn Nhược Khê đột nhiên bình tĩnh mở miệng. Sau đó liền nói tiếp theo một câu:

” Tây Môn Lãnh Liệt, chúng ta cắt đứt tại đây.” Sau đó bỏ chạy ra khỏi phòng.

Chạy một

mạch thẳng đến trên đường cái, đưa tay vuốt vuốt nhẹ dấu tay đau rát

trên mặt, nàng phải cảm ơn hắn đã đánh nàng một bạt tay này, những ái

náy, hối hận trong lòng nàng đều bị hắn đánh tan không còn chút nào nữa. Từ nay về sau, nàng và hắn cả hai không ai nợ ai, sinh tử của hắn cũng

không còn liên quan tới nàng nữa.

Nhưng nàng

vẫn thuê một chiếc xe ngựa, nói cho phu xe biết khách điếm hắn đang ở,

đưa hắn trở lại phủ thượng thư trong kinh thành, nói hắn là người thân

của phủ thượng thư. Kỳ thật nàng làm vậy cũng không muốn phu xe sinh ra

ác ý, dù sao ai cũng sợ người nhà quan. Nàng đã tận tình tận nghĩa, xem

như báo đáp lại vài lần hắn đã cứu mạng nàng.

Trong lòng đột nhiên cảm thấy thật nhẹ nhàng, nhìn lên bầu trời đêm, nàng rốt cục có thể sống vì chính mình rồi.

Đối diện đột nhiên có hai người đi tới, một người đang ra sức mắng nhiếc không thôi:

“Cái tên thầy thuốc của y quán đằng thật sự là không làm việc đàng hoàng, cư nhiên không mở cửa.”

Quên đi, ngươi cũng không phải không biết, y thuật của hắn tuy rằng cũng không tệ lắm, nhưng lại là một tên háo sắc như mệnh, phỏng chừng giờ

này đang ở một nơi nào đó nghỉ ngơi với một nữ tử dịu dàng nào rồi.” Một nam nhân khác nói.

” Háo sắc cũng phải có bạc mới được chứ, hắn không khám bệnh làm sao có bạc?” Giọng nói của nam tử tức giận không thôi.

Gần đây hắn hình như vừa mới phát tài, ta là nghe được tiểu nhị nói. Hôm trước có người cho hắn một thỏi vàng, chỉ cần nói dối, lừa người ta nói mạng mình sống không được bao lâu nữa, một thỏi vàng nha, có thể làm

cho hắn sung sướng trong một tháng, hắn còn mở cửa khám bệnh làm gì nữa

chứ.” Một giọng nói trầm thấp khác vang lên.

Không còn

sống được bao lâu nữa? Thỏi vàng? Nguyễn Nhược Khê nhất thời tức giận

nghiến răng, không cần nghĩ nàng cũng biết được, người bình thường ai

lại có thể ra tay hào phóng như vậy chứ, Tây Môn Lãnh Liệt, không nghĩ

tới hắn lại đê tiện như vậy, ngang nhiên lừa gạt nàng, tức giận muốn

quay trở về tìm hắn tranh luận. Nhưng lập tức dừng bước lại, vì sao nàng phải tức giận chứ? Một khi đã biết hắn đang lừa nàng, vậy nàng càng

phải nhanh chóng tận dụng thời gian bỏ trốn mới là biện pháp tốt nhất.

Nhưng phải

trốn bằng cách nào đây? Cưỡi ngựa nàng không biết? Thuê một cỗ xe ngựa

thì quá rõ ràng rồi, khẳng định trốn không thoát.

Đang lúc do

dự không quyết định được, vào lúc này không biết nên làm thế nào cho

phải, thì cảm giác được sau lưng bị đánh một cái, cả người nàng mềm

nhũn, liền hôn mê bất tỉnh, trước khi ngất đi còn cảm giác được có người ôm lấy mình.

Vào lúc Tây

Môn Lãnh Liệt đuổi tới liền thấy có một thân ảnh ôm lấy nàng, nhanh

chóng chạy đi, khinh công thuộc vào hàng cao thủ số một số hai. Hắn thật sự rất muốn thi triển khinh công đuổi theo, nhưng vừa nháy mắt đã không nhìn thấy bóng dáng kia đâu nữa.

Nội tâm trở

nên quýnh quáng, khẩn cấp, cảm giác được vết thương trở nên đau nhói,

tuy hắn biết sinh mạng của mình không có gì nguy hiểm, nhưng việc bị

thương là thật sự.

Bình tĩnh,

hắn phải bình tĩnh, nàng không có gây thù chuốc oán với ai hết, nên

không phải là kẻ thù. Tuy không biết vì nguyên nhân gì bị người khác bắt đi, nhưng ít nhất hắn cũng biết được tính mạng nàng không gặp nguy

hiểm, như vậy hắn còn có cơ hội tìm được nàng.

Xem ra, hắn phải đi tìm thiên hạ đệ nhất mật thám trên giang hồ Phi Ưng, rất nhanh hắn có thể tra ra được.

Một nới rộng rãi, trang nhã, giống như đang ở trong hoàng cung, một nam nhân dung

mạo tuyệt mỹ tựa như một yêu nghiệt với gương mặt lạnh lùng, tàn khốc,

bên ngoài khoác y phục trắng ngồi tựa trên ghế, nhìn về phía các vũ nữ

đang biểu diễn phía dưới, trên người chỉ vài mảnh vải che khuất vài phần quan trọng của cơ thể, trong tay cầm chén rượu, chậm rãi nhấp từng ngụm từng ngụm, bên cạnh có một nha hoàn nửa quỳ, đem quả nho lột vỏ bỏ vào

trong miệng hắn.

Vào lúc này

một nam nhân mang mặt nạ trên vai khiêng một người, không một tiếng động dừng lại trước mặt hắn, cung kính quỳ xuống đất nói:

Cung chủ, thuộc hạ đã mang người đến, nàng chính là nữ nhân đã làm cho

tất cả nam nhân ở Mộng Duyên đêm nay trở nên điên cuồng.”

” Được, lui ra đi.”Nam tử Yêu nghiệt lãnh khốc lập tức trở nên hưng phấn, vung tay phân phó.

” Vâng, thuộc hạ cáo lui.” Tiếng nói vừa dứt, người đã lặng yên biến mất.

Namnhân yêu

nghiệt lãnh khốc ôm lấy Nguyễn Nhược Khê đặt ở trên ghế tựa, ngón tay so với nữ nhân còn thon dài, xinh đẹp hơn, chậm rãi vuốt ve nhè nhẹ qua

lại trên mặt nàng, nàng rất đẹp, nhưng nữ nhân xinh đẹp hắn đã từng thấy rất nhiều. Cái hắn tò mò chính là vũ đạo của nàng thuộc dạng gì? Đã làm cho tất cả nam nhân trở nên điên cuồng, xuýt chút nữa huỷ đi Mộng Duyên.

” Nhột quá.” Trong mơ mơ màng màng, Nguyễn Nhược Khê chỉ cảm giác có một cái gì đó di

chuyển qua lại trên mặt mình, cố gắng mở to mắt ra, liền thấy trước mắt

có một gương mặt tà mị lãnh khốc đang nhìn nàng chằm chằm.

” Ngươi là ai?” Nàng lập tức đứng dậy khẩn trương hỏi, lúc này mới nhìn rõ ràng trong này,

gặp nhìn nữ tử này, im lặng không hiểu sao lại ở nơi này? Tâm không khỏi trở nên khẩn trương hơn.

” Ta là ai? Ngươi không cần biết, chỉ cần nói cho ta ngươi là ai?”Nam nhân ngã người ra phía sau tựa vào thành ghế, bàn tay nhẹ nhàng nâng cằm của nàng lên.

” Ta vì sao phải nói cho ngươi biết? Tránh xa ta môt chút.” Nguyễn Nhược Khê lập tức lui về phía sau vài bước, cách li hắn một khoảng cách.

” Ta hỏi một lần nữa, ngươi là ai?”Nam nhân trên mặt cười tà mị, giọng nói trở nên lạnh lùng, ánh mắt loé ra vài tia sát khí.

Nguyễn Nhược Khê bị doạ đến nỗi toàn thân run run. Ánh mắt này nàng rất quen thuộc,

bởi vì Tây Môn Lãnh Liệt vẫn thường thường nhìn nàng như thế, nhưng nam

nhân trước mắt này càng đáng sợ hơn, không muốn chết không được minh

bạch đành phải trả lời hắn:

“Nguyễn Nhược Khê.”

” Nguyễn Nhược Khê.” Yêu nghiệt lãnh khốc nam nhân lặp lại một lần, cầm lấy chén rượu trên bàn đưa cho nàng ra lệnh:

“Uống rượu.”

” Không.” Nguyễn Nhược Khê lập tức lắc đầu, trong lòng càng lo lắng, bên trong rượu có bỏ cái gì hay không đây?

” Không có ý gì, không phải là không đồng ý đấy chứ, uống.”Nam nhân yêu nghiệt lãnh khốc không để cho nàng cự tuyệt.

Nguyễn Nhược Khê nhìn thấy chén rượu trước mặt, trái tim đập kịch liệt, uống hay không đều phải chết, vậy thì cứ uống thử đi..

Ah, không có vị cay nhạt giống như tưởng tượng, mà lại rất ngọt ngào, rất giống rượu nho.

” Cảm thấy rượu này thế nào?”Nam nhân yêu nghiệt lãnh khốc hỏi.

” Rất ngon.” Nguyễn Nhược Khê máy móc trả lời.

Khoé môi của nam tử yêu nghiệt lãnh khốc giơ lên một nụ cười quỷ dị.

Nguyễn Nhược Khê thầm kêu một tiếng không xong, liền cảm thấy đầu đột nhiên trở nên

mê muội, trên mặt trở nên nóng hơn, thân mình giống như sắp bay lên vậy.

Một thân

không đứng vững, nàng liền ngã nhào vào trong lòng ngực hắn. Vừa định

giãy dụa đứng lên, thân mình đã bị hắn gắt gao giam cầm lại, thẳng đến

bàn tay hắn đặt tạy hông nàng kéo nhẹ, một tay nâng cầm của nàng lên,

đầu lưỡi di chuyển từng nơi từng nơi trên mặt nàng.

” Không, không cần, ngươi cút ngay.” Nguyễn Nhược Khê có thể cảm giác được lời nói vừa phát ra của nàng có bao nhiêu yếu ớt, bất lực.

” Nữ nhân, quả nhiên dáng vẻ khi say thật sự mê hoặc lòng người. Nào, khiêu

vũ đi, cho ta nhìn thử xem ngươi đã làm gì khiến cho tất cả nam nhân

điên cuồng như thế.” Bên tai đột nhiên truyền đến giọng nói của hắn, sau đó thân mình đã bị hắn dùng sức đẩy một cái, nàng liền nhằm về phía mấy nữ nhân đang khiêu vũ ngã vào.

Miễn cưỡng ổn định lại thân mình, nàng biết mình đã uống rượu nhưng thần trí lại phi thường thanh tỉnh, chỉ có chút say.

” Các ngươi lui sang một bên.”Nam nhân phân phó.

” Dạ, cung chủ.” Mấy nữ tử đang múa lập tức dừng lại, ngoan ngoãn đứng ở hai bên.

” Nguyễn Nhược Khê, ngươi còn thất thần làm gì? Đem điệu múa mà tối hôm nay ngươi đã múa, múa lại một lần nữa cho ta xem.” Giọng nói của nam nhân có chút không kiên nhẫn.

Lúc này

Nguyễn Nhược Khê mới hít thở một hơi, thân thể uốn éo, vặn vẹo………, đại

khái là bởi vì nàng đang say rượu nên mấy động tác này càng trở nên hấp

dẫn, cuốn hút hơn, làm cho người xem trở nên hưng phấn kỳ lạ.

Tuy nhiên

sắc mặt của nam nhân yêu nghiệt lãnh khốc này vẫn không thay đỗi, nhưng

ánh mắt đã trở nên hưng phấn không thôi, đưa tay vẫy gọi hai nữ nhân bên cạnh đi tới, cởi ra váy áo của các nàng, bàn tay hướng nơi mềm mại sâu

kín của các nàng đi tới, không hề báo trước tiến vào các nàng, theo

tiếng rên rỉ của các nàng, điên cuồng di chuyển.

Nguyễn Nhược Khê bị cảnh tượng trước mắt này hù doạ, cho dù hiện đại cũng không biến thái đến như vậy. Cự nhiên ngay ở trong đại sảnh đầy người, dám làm như vậy……. Mà vẻ mặt của mọi người bên cạnh thật lạnh nhạt, giống như đã

thành thói quen rồi. Trời ạ, nàng đã tới nơi quỷ quái nào đây?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lang Vương Sủng Thiếp
Chương 75

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 75
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...