Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lang Vương Sủng Thiếp

Chương 132

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

(*_*) Bá Vương Biệt Cơ ( là một vở Kinh Kịch nổi tiếng) chính xác là câu chuyện

có thật kể về Ngu cơ và Hạng Vũ: Ngu Cơ thường xuyên đi cùng Hạng Vũ ra

chiến trận, sát cánh cùng Sở Bá vương trong suốt nhiều năm chinh chiến.

Nhưng rồi một lần thất bại tại Cai Hạ, Ngu Cơ lấy gươm tự vẫn để tránh

làm vướng bận Hạng Vũ. Hạng Vương thấy Ngu Cơ chết, khóc thương nàng.

“Tiểu thư, cung chủ mời người đến dùng cơm tối.”Một nô tỳ đi đến nói.

“Ta không………….”Nguyễn Nhược Khê vừa định cự tuyệt, bỗng nhớ đến lời hắn từng nói, đành phải sửa lời nói:

“Đi thôi.”

“Tiểu thư, mời.”Nô tỳ làm một động tác mời.

Trong phòng ăn.

Nguyễn Nhược Khê thấy Lăng Tiêu lười biếng ngồi ở đó, đồ ăn trên bàn phong phú,

tuyệt đối không kém hơn trong hoàng cung, không khỏi cảm thán trong

lòng, hắn thật là thoải mái, thật biết hưởng thụ, Tây Môn Lãnh Liệt còn

có chuyện vất vả vì nước, hắn lại chỉ hưởng lạc ngày ngày, có lẽ thiên

hạ hoàn toàn không có công bằng đáng nói.

“Bảo bối, đến đây, ngồi đi.”Lăng Tiêu chào hỏi mập mờ.

Nguyễn Nhược Khê nhìn vị trí duy nhất bên cạnh hắn, có chút không tình nguyện ngồi vào cạnh hắn.

“Bảo bối, bây giờ có thèm gì không?”Lăng Tiêu lại tuyệt không để ý đến thái độ lạnh lùng của nàng, trực tiếp ôm eo nàng.

“Không.”Nguyễn Nhược Khê tránh tay hắn, có điều, nhìn cả bàn đồ ăn sắc vị đều đủ, thật đúng là nàng có chút đói bụng.

“Biết nàng không, cho nên ta sai đầu bếp làm nhiều món ăn như vậy, là muốn nàng ngon miệng.”Lăng Tiêu như đã sớm biết nàng sẽ nói như vậy, chỉ vào đồ ăn đầy bàn nói, rồi tự bắt đầu ăn.

Nguyễn Nhược Khê lúc này mới cầm lấy chiếc đũa, nàng chẳng cần phải ngược đãi mình

Đợi nàng thoả mãn đặt đũa xuống, mới phát hiện, Lăng Tiêu đã sớm ăn xong, đang chờ nàng.

“Bảo bối, ăn xong rồi, có phải chúng ta nên bắt đầu không?”Lăng Tiêu giữ chặt tay của nàng, bỗng kéo nàng vào trong ngực mình.

“Lăng Tiêu, ta vừa ăn xong, muốn nghỉ ngơi một lát, chờ ta uống chén trà đã.”Nguyễn Nhược Khê đẩy hắn ra, cho dù muốn nhảy, cũng phải nghỉ ngơi một chút.

“Được.”Lăng Tiêu gật đầu, chỉ cần nàng nhảy là được rồi, lập tức dặn dò nô tỳ một bên nói:

”Chuẩn bị nước trà.”

“Vâng, cung chủ.”Nô tỳ vội vàng lui xuống chuẩn bị.

Nguyễn Nhược Khê thong thả uống trà, cố ý kéo dài thời gian, khóe môi lộ ra vẻ nụ cười đắc ý.

“Bảo bối, nếu như nàng đang cố kéo dài thời gian, ta cam đoan, ta sẽ ăn nàng.”Lăng Tiêu mập mờ uy hiếp bên tai nàng, nàng cho là hắn không có cách sao?

“Ngại quá, ngươi không cơ hội đâu, ta vừa mới uống xong rồi.”Nguyễn Nhược Khê đặt chén xuống một bên, xoay người rời đi.

“Ngươi đang làm gì vậy?”Lăng Tiêu giữ chặt nàng lại.

“Cung chủ đại nhân, tất nhiên là ta đi thay quần áo, ngươi để nhạc sĩ chuẩn bị đi.”Nguyễn Nhược Khê lườm hắn một cái.

“Được, tốt nhất là nàng nhanh lên.”Lăng Tiêu buông nàng ra.

Nguyễn Nhược Khê đứng trước gương đồng, rất đẹp, chỉ là không phải nhảy cho người

yêu mến, không sao cả, dù sao bây giờ hắn cũng không quan tâm đến mình.

“Chuyện cũ không nên nhắc lại, đời người nhiều sóng gió, dù lau trí nhớ cũng không hết yêu và hận trong lòng….”Nguyễn Nhược Khê vừa hát bài chủ đề Bá vương biệt cơ, vừa lắc lư múa ra.

Mang theo

điệu nhảy bi ai, mang theo ánh mắt bi thương, mang theo bài ca bi

thương, nàng diễn dịch lại còn thê mỹ hơn câu chuyện tình yêu của thần

thoại công chúa.

Lăng Tiêu

bị chấn động, từ một khắc nàng đi ra, ánh mắt vẫn một mực dán vào nàng,

nhìn mỗi một động tác, từng cái xoay người của nàng…

Tất cả ánh mắt của mọi người, đều tập trung trên người nàng, theo điệu múa của nàng, không ngừng chuyển động.

Bọn họ hoàn toàn bị vẻ đẹp điệu muá của nàng hấp dẫn.

Khi tiếng ca dừng lại, khi thân thể từ từ ngã ra sau, Nguyễn Nhược Khê đã sớm rơi lệ đầy mặt.

Tất cả mọi người đắm chìm trong đó, bốn phía lẳng lặng không một giọng nói, đều nhìn bóng hình màu đỏ trong đại sảnh kia.

Nguyễn Nhược Khê ngã xuống ở đó, nàng không muốn cử động, trái tim nàng đau quá, Ngu Cơ và công chúa là vì yêu mà chết, còn nàng?

“Bảo bối, nàng khiến ta quá rung động, quả nhiên ta không nhìn lầm, ta càng không ngờ, nàng lại có tiếng ca tuyệt vời đến thế.”Lăng Tiêu ôm lấy nàng, trở về trên ghế dựa, nhìn nàng rơi lệ đầy mặt, dịu dàng lau đi giúp nàng.

“Nữ tử chết vì yêu có phải rất ngốc không?”Nguyễn Nhược Khê bỗng nhìn hắn hỏi.

“Đúng, rất ngốc, không có ai quan trọng hơn là tính mạng của mình cả.”Lăng Tiêu gật đầu, tỏ vẻ đồng ý, ít nhất, hắn còn chưa gặp được người có thể khiến hắn từ bỏ tính mạng của mình.

“Lăng Tiêu, ngươi có yêu ai không?”Nguyễn Nhược Khê lại hỏi, nếu như có yêu, hắn nhất định sẽ không nói như vậy.

“Yêu? Chẳng ai đáng để ta yêu cả.”Lăng Tiêu nói rồi, dán mắt vào nàng, cười yêu mị nói:

“Nếu như là nàng, ta sẽ nguyện ý thử xem.”

Nguyễn Nhược Khê liếc hắn một cái, đúng là điên rồi, sao nàng lại hỏi hắn vấn đề này, bỗng đứng dậy từ trong ngực hắn nói:

“Lăng Tiêu, múa ta nhảy xong rồi, ngươi có thể cho ta đi rồi chứ.”

“Đưa nàng trở vê hoàng cung à?”Lăng Tiêu lấy tay chống lên người mình hỏi.

Nguyễn Nhược Khê lại thoáng đông cứng lại, trở về hoàng cung? Nàng phải về sao?

Không, nàng không muốn về, nhưng nàng nên đi đâu?

“Không muốn về? Vậy ở lại chỗ ta đi.”Lăng Tiêu như nhìn thấu tâm tư nàng.

“Ta cũng không muốn sống ở chỗ của ngươi, để ta đi.”Nguyễn Nhược Khê nhìn hắn yêu cầu nói.

“Để nàng đi, đi đâu?”Lăng Tiêu híp mắt hỏi.

“Thiên hạ lớn như vậy, còn không có chỗ để ta đi ư? Lại nói, ta đi đâu? Cần báo lại cho ngươi sao?”Nguyễn Nhược Khê lạnh lùng nhìn hắn.

“Đã như vậy, vậy sống ở đây, ta cam đoan, sẽ không kém hơn hoàng cung.”Lăng Tiêu như không có ý để nàng đi.

“Ta chỉ muốn đi.”Hắn cho rằng nàng lưu luyến cuộc sống hoàng cung kia sao?

“Nhưng ta không muốn để nàng đi.”Lăng Tiêu nhìn nàng nói.

“Lăng Tiêu, ngươi có ý gì?”Nguyễn Nhược Khê có chút giận dữ.

“Không có ý gì? Ngươi cũng không biết đi đâu? Vậy thì ở lại Tiêu Dao cung của

ta, chờ ta xem đủ thần thoại công chúa rồi, lúc nào đó sẽ thả ngươi đi.”Lăng Tiêu có chút vô lại nói.

“Ngươi……….”Nguyễn Nhược Khê không nói ra một câu tức giận, cuối cùng nàng cũng biết cái

gì gọi là người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu,

“Ta mệt rồi, muốn về nghỉ ngơi.”Nói xong, nàng xoay người rời đi.

“Bảo bối, đêm nay nàng thật giống tân nương, có muốn làm tân nương bây giờ của ta không?”Lăng Tiêu vươn cánh tay dài, để nàng ngã vào trong lòng ngực mình.

“Lăng Tiêu, ngươi là kẻ điên, thả ta ra.”Nguyễn Nhược Khê trợn mắt nhìn hắn, muốn giãy dụa, lại phát hiện bị hắn ôm chặt.

Nàng bây

giờ, mày liễu cau lại, miệng anh đào nhỏ hồng hồng, làm cho trong thân

thể hắn không khỏi tuôn ra một loại kích thích, thân bất do kỷ cúi đầu

hôn lên đôi môi nhỏ của nàng.

Nguyễn Nhược Khê thật muốn giận điên lên, hắn rõ ràng hôn nàng, khẽ mở to miệng, lại hung hăng cắn môi hắn.

“A………..”Lăng Tiêu bị đau buông nàng ra, con mắt sáng chăm chú nhìn chằm chằm nàng, mang theo tức giận trên mặt.

“Là ngươi vô lễ với ta, đáng đời.”Nguyễn Nhược Khê cũng nhìn hắn chằm chằm.

“Vô lễ với nàng?”Trên mặt tức giận của Lăng Tiêu bỗng mang theo nụ cười ác độc, dùng đầu lưỡi liếm đi máu tươi trên khóe môi, bỗng ôm chặt người nàng vào lòng mình,

hung hăng nói:

“Ta đây sẽ để nàng biết một chút, cái gì gọi là vô lễ?”

“Ngươi định làm gì?”Trong lòng Nguyễn Nhược Khê có chút sợ hãi, lại không có chỗ để trốn.

“Vô lễ với nàng.”Lăng Tiêu nói xong, ôm lấy nàng đi khỏi phòng.

“Lăng Tiêu, ngươi dám, mau buông ra.”Nguyễn Nhược Khê giãy dụa.

“Nàng xem ta có dám hay không?”Trên đời này không có chuyện mà hắn không dám làm.

Chạm vào, ôm nàng, dùng một tay cố định tay nàng lên đỉnh đầu, tay còn lại đặt lên mặt nàng nói:

“Bảo bối, Tây Môn Lãnh Liệt không biết quý trọng nàng, để ta thương nàng nhé.”

Nguyễn Nhược Khê lại chỉ hung hăng nhìn hắn, dù nàng không hiểu rõ hắn, nhưng nàng

có một cảm giác, hắn chỉ đang dọa mình, không phải thật sự muốn lăng

nhục mình.

Nàng không phản kháng, điều này làm Lăng Tiêu có chút ngoài ý muốn, buông nàng ra nói:

“Bảo bối, nàng cảm thấy ta thế nào?”

“Lăng Tiêu, tuy ngươi đang không kiềm chế được, nhưng ta biết ngươi không

phải tiểu nhân, nếu như ta gặp ngươi trước, có lẽ ta sẽ yêu ngươi thật

lòng.”Nguyễn Nhược Khê nhìn hắn nói.

Lăng Tiêu sững sờ, không ngờ nàng sẽ nói như vậy, cười tà độc nói:

“Bây giờ cũng không muộn.”

“Muộn rồi.”Nguyễn Nhược Khê thống khổ nhắm mắt lại, chỉ là nàng lại yêu người phản bội nàng.

Lần nữa thấy nàng rơi lệ đầy mặt, Lăng Tiêu bỗng có chút đau lòng, cũng có chút ghen ghét với Tây Môn Lãnh Liệt, bỗng xoay người nằm xuống bên cạnh nàng:

“Đừng phải khẳng định như vậy, có lẽ có một ngày nàng sẽ yêu ta.”

“Vậy ngươi đợi đi.”Nguyễn Nhược Khê thở ra trong lòng, cuối cùng hắn cũng buông mình ra.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lang Vương Sủng Thiếp
Chương 132

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 132
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...