Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lang Vương Sủng Thiếp

Chương 123

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tây Môn Lãnh Liệt lo lắng đứng ở một bên, nhìn thái y chẩn bệnh cho nàng.

Cung nữ cùng nô tài bên cạnh cũng không dám lên tiếng.

Rất nhanh, thái y liền đứng dậy, vẻ mặt vui sướng chắp tay nói:

“Thần, chúc mừng vương, chúc mừng vương, nương nương có tin vui, nhưng thân

thể nương nương có chút suy nhược, mới có thể té xỉu, thần kê thuốc bổ

cho nương nương là tốt rồi.”

Cái gì? Có tin vui? Tây Môn Lãnh Liệt khiếp sợ nhìn nàng, cũng không lộ ra thần sắc vui mừng.

“Nô tài chúc mừng vương. Nô tì chúc mừng Vương.”Tất cả cung nữ cùng thái giám đều hành lễ chúc mừng.

“Thái y, ngươi xác định, nương nương có tin vui sao?”Tây Môn Lãnh Liệt lại hỏi một lần.

“Vương, thần xác định.”Thái y khẳng định trả lời, còn nghĩ vương rất cao hưng, không dám tin.

“Ta biết rồi, các ngươi đều đi xuống trước đi.”Sắc mặt Tây Môn Lãnh Liệt trầm trọng phân phó.

“Vâng, thần cáo lui.”Thái y cùng cung nữ thái giám đều lui đi xuống, không rõ vì sao vẻ mặt vương lại như vậy.

Tây Môn Lãnh Liệt lúc này mới đến bên giường, sắc mặt ngưng trọng đích nhìn nàng,

rồi chuyển qua bụng của nàng một chút, nơi đây, chứa đứa nhỏ của bọn họ, nhưng hắn không thể muốn đứa nhỏ này, nhưng hắn cũng không thể lạnh

lùng đối xử với nàng như đối với Như phi, xóa bỏ đứa nhỏ của nàng, bởi

vì trong lòng hắn yêu đứa nhỏ này.

“Ư.”Nguyễn Nhược Khê phát ra một tiếng kêu nhỏ, mới mở to mắt, nhớ mình đột nhiên té xỉu.

“Nhược Khê, nàng tỉnh rồi, cảm giác thế nào?”Tây Môn Lãnh Liệt nâng nàng dậy, giọng nói mang theo quan tâm.

“Tốt lắm, ta sao vậy?”Nguyễn Nhược Khê kỳ quái hỏi, sao nàng lại đột nhiên té xỉu chứ?

“Nhược Khê, nàng mang thai.”Tây Môn Lãnh Liệt nhìn nàng nói, đôi mắt mang theo hào quang phức tạp chợt lóe qua.

“Cái gì? Mang thai?”Nguyễn Nhược Khê khiếp sợ nhìn hắn, trong khoảng thời gian ngắn không thể tiêu hóa tin này.

“Làm sao vậy? Không vui sao?”Tây Môn Lãnh Liệt ngồi cạnh bên người của nàng, trong lòng hắn cũng đang

đấu tranh, đứa nhỏ này không thể lưu, nhưng nếu lưu lại đứa nhỏ này, như vậy có thể thuận lợi lưu lại nàng.

“Để ta nghĩ chút.”Nguyễn Nhược Khê thấy mờ mịt, nằm xuống giường một chút, đứa nhỏ này đến quá

đột ngột, nàng phải làm sao bây giờ? Trong lòng nàng, nàng muốn mang đứa nhỏ của hắn, nhưng nếu sinh hạ đứa nhỏ, nàng còn có thể rời đi sao? Sau khi rời đi, đứa nhỏ làm sao bây giờ? Nhưng nàng thực sự muốn sinh hạ

đứa nhỏ này.

Tây Môn Lãnh Liệt không quấy rầy nàng, trong lòng hắn cũng đang đấu tranh, mặc kệ

quyết định là gì đều thương tổn? Lưu lại đứa nhỏ, nhưng nếu sinh hạ đứa

nhỏ xong nó cũng bị nguyền rủa thì làm sao bây giờ? Hắn không thể chấp

nhận, cũng không thể mang đứa nhỏ đi cược, cho nên chỉ có thể xóa bỏ đứa nhỏ, thế nhưng không có đứa nỏ dùng cách gì để giữ nàng lại.

Trong đầu

đột nhiên lóe lên, hôm nay hắn chỉ có thể làm như vậy? Trên danh nghĩa

yêu thương nàng làm tổn thương nàng, chỉ cần nàng còn sống, dùng cách gì cũng được.

Nguyễn Nhược Khê cũng đang đấu tranh, nàng biết đứa nhỏ cần tình thương của mẹ, nếu

sinh hạ đứa nhỏ, lại không thể cho nó tình yêu, như vậy đành xin lỗi ó,

nàng chỉ có gặp lại đứa nhỏ ở trên thiên đường.

“Ta…………….”

“Ta……………….”Không nghĩ tới hai người đồng thời mở miệng.

“Chàng nói trước đi.”Nguyễn Nhược Khê nhìn hắn nói, trong lòng có quyết định, nhất thời cảm giác dễ chịu rất nhiều.

“Nhược Khê, xóa bỏ đứa nhỏ đi.”Giọng nói của Tây Môn Lãnh Liệt lạnh lùng kiên định.

“Cái gì?”Nguyễn Nhược Khê sửng sốt, nàng muốn xóa bỏ đứa nhỏ, nhưng trăm triệu lần

không nghĩ tới, từ trong miệng hắn nói ra, lại khiến mình đau lòng như

vậy, đây là đứa nhỏ của hắn cơ mà, cắn môi nhìn hắn hỏi:

“Vì sao? Chàng không thích nó sao?”

“Phải, ta không thích đứa nhỏ.”Tây Môn Lãnh Liệt ngoan tâm nói, trong đôi mắt nàng là cảm xúc bi thương, hắn không phải không thấy.

Lúc nghe được hắn nói những lời này, Nguyễn Nhược Khê rất đau lòng nhếch lên một nụ cười nói:

“Giống suy nghĩ của ta, ta cũng không thích đứa nhỏ, cho nên đứa nhỏ này ta cũng không muốn.”

“Vậy xóa bỏ sớm một chút, ta đi phân phó thái y kê dược, nàng nghỉ ngơi một chút đi.”Tây Môn Lãnh Liệt nhàn nhạt nói, rồi xoay người bước đi, trên mặt đau xót,

không để nàng thấy, nhưng hắn biết, nàng làm như vậy là vì mình.

Thấy cánh cửa đóng lại, lệ Nguyễn Nhược Khê cũng nhịn không được, lã chã rơi xuống.

Hắn sao có

thể nhẫn tâm như thế, ngoan tâm xóa bỏ đứa nhỏ của bọn họ, xóa bỏ đứa

nhỏ của Như phi, hắn có thể nói là thân bất do kỷ, như vậy bây giờ thì

sao, hắn còn có lý do gì?

Nàng có thể không cần đứa nhỏ này, nhưng đó là vì hắn, hắn sao có thể không cần?

“Nương nương, người làm sao vậy?”Tiểu Ngọc đi vào, vốn tưởng rằng nàng sẽ vui mừng hoan hỉ, lại không nghĩ tới nàng đang khóc, hoảng sợ, vội vàng đi qua hỏi.

“Không có gì? Cao hứng thôi.”Nguyễn Nhược Khê lau nước mắt nói.

“Hóa ra là như thế này, dọa chết nô tì.”Tiểu Ngọc lúc này mới thở phào, vẻ mặt vui mừng nói:

“Nương nương hẳn nên cao hứng, nếu nương nương sinh hoàng tử, vậy về sau nhất định là thái tử………”Nàng không ngừng nói.

“Tiểu Ngọc, ta khát, lấy cho chén nước mơ ướp lạnh.”Nguyễn Nhược Khê bị nàng làm cho tâm phiền ý loạn (bực dọc), ngắt lời nàng phân phó.

“Được, nương nương muốn uống chua vậy nhất định là tiểu hoàng tử.”Tiểu Ngọc vui vẻ vừa nói vừa lui ra ngoài.

Hoàng tử?

Nguyễn Nhược Khê cười khổ một chút, chẳng qua, bây giờ nghĩ lại, nếu như đây không phải chuyện nàng muốn, mà hắn vẫn không muốn giữ lại hài tử

này, vậy nàng nên làm cái gì bây giờ. Cho nên đây là kết quả tốt nhất,

nàng không nên oán.

Nghĩ như vậy, tâm tình của nàng tốt lên nhiều.

“Nương nương.”Tiểu Ngọc kinh hoảng thất thố chạy vào, nhìn thấy nàng, lại không biết nên nói như thế nào?

“Làm sao vậy? Tiểu Ngọc.”Nguyễn Nhược Khê nhìn nàng hỏi

“Vừa rồi nô tì trên đường đi trù phòng (phòng bếp), nghe được, nghe được…………..”Tiểu Ngọc nhìn nàng, không dám nói, nếu nàng biết vương muốn xóa bỏ đứa nhỏ của nàng, nương nương sẽ chịu đả kích như thế nào.

“Là Vương phân phó thái y kê ngao dược (thuốc sẩy thai) sao?”Nguyễn Nhược Khê đã đoán được.

“Nương nương, người có biết sao?”Tiểu Ngọc khiếp sợ nhìn nàng, một khi nàng đã biết, sao còn có thể bình tĩnh như thế?

“Ta biết, bởi vì đây là ta yêu cầu.”Nguyễn Nhược Khê gật đầu nói.

“Cái gì?”Tiểu Ngọc không dám tin nhìn nàng,

“Nương nương, vì sao? Người khác cầu còn không được?”Nàng sao có thể vứt đi dễ dàng như thế.

“Tiểu Ngọc, ngươi quên rồi sao, ta trước kia là huyết nô, thân thể không tốt

lắm, cho nên mới có thể té xỉu, ta không muốn đứa nhỏ ta sinh hạ thân

thể đã đau ốm nhiều bệnh, ta muốn đứa nhỏ khỏe mạnh, cho nên, bây giờ ta không cần, chờ ta tĩnh dưỡng thân thể khỏe lại, ngươi xem vương sủng ái ta như vậy, ngươi còn sợ ta không có đứa nhỏ sao?”Nguyễn Nhược Khê thoải mái nói, nàng giải thích cho Tiểu Ngọc, là bởi vì khẳng định

cả hoàng cung đều nghi vấn như nàng, như vậy, có thể ngăn miệng lưỡi

người khác.

“Nương nương, nô tì chỉ cảm thấy thật đáng tiếc.”Tiểu Ngọc không dám nói nương nương làm như vậy không đúng, nếu cho nàng lựa chọn, nàng nhất định sẽ để nương nương sinh hạ đứa nhỏ.

“Không có gì đáng tiếc cả? Nếu sinh ra hoàng tử, lại bởi vì thân thể nhiều bệnh mà chết, như vậy mới có thể khiến ta thống khổ.”Nguyễn Nhược Khê nói, kỳ thật lòng của nàng đang nhỏ từng giọt máu.

Tiểu Ngọc nhìn nàng, nhưng mình chỉ là nô tì, chuyện nương nương quyết định, nàng đương nhiên không dám nói không.

Cửa chi nha một tiếng, bị đẩy ra.

Tây Môn Lãnh Liệt bưng một chén dược màu đen trong tay đang bốc khói đi tới.

“Nô tì tham kiến Vương.”Tiểu Ngọc hành lễ, thức thời lui ra ngoài.

“Sắc xong rồi sao, mang tới đây đi.”Nụ cười của Nguyễn Nhược Khê rất miễn cưỡng, tay nắm chặt trong ống áo.

“Rất nóng, để ta thổi giúp nàng.”Tây Môn Lãnh Liệt không đưa cho nàng, mà dùng miệng từ từ thổi, tâm hắn cũng đau đớn như nàng.

Nhược Khê,

thật xin lỗi, nàng biết không? Ta rất chờ mong, rất hy vọng có thể thấy

đứa nhỏ của chúng ta, nhưng, nhưng ta không thể, nàng biết không?

Cho nên bát

dược này là ta tự mình bưng tới, là vì trừng phạt bản thân mình, ta phải nhớ rằng, là ta tự tay giết chết đứa nhỏ của chính mình, ta muốn mình

cũng đau, đau như nàng vậy.

Nguyễn Nhược Khê nhìn chén thuốc trong tay hắn, dưới tay không ý thức được sờ bụng

mình, hài tử, thực xin lỗi, không phải mụ mụ không cần con, là mụ mụ

không thể muốn con, nhưng con đừng sợ, mụ mụ rất nhanh sẽ đi cùng con.

Dược đã ấm, Tây Môn Lãnh Liệt lại cầm chén thuốc trong tay bón cho nàng.

“Ta tự uống được.”Nguyễn Nhược Khê đi qua, lấy chén thuốc trong tay hắn, hít một hơi thật sâu, liền uống xuống.

“Nhược Khê.”Tây Môn Lãnh Liệt lập tức bắt lấy cánh tay của nàng.

Nguyễn Nhược Khê ngẩng đầu nhìn hắn.

“Chậm một chút.”Tây Môn Lãnh Liệt lại buông nàng ra nói.

Khóe môi Nguyễn Nhược Khê nhếch lên nụ cười chua sót, không do dự một hơi uống xuống.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lang Vương Sủng Thiếp
Chương 123

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 123
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...