Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lang Vương Sủng Thiếp

Chương 95

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

An ủi Nguyễn Nhược Khê xong, sắc mặt Tây Môn Lãnh Liệt âm trầm trở lại ngự thư phòng.

“Thần tham kiến vương.”Phượng Minh đi vào nói.

“Thế nào? Có phát hiện gì chưa?”Tây Môn Lãnh Liệt hỏi.

“Ngự dược phòng Tôn công công cùng cung nữ Tiểu Hà là đồng hương, cho nên

quan hệ rất thân thiết, cung nữ Tiểu Hà cùng cung nữ Bình Nhi trong Như

phi cung cũng có chút giao tình, sau khi chuyện không may xảy ra, Tiểu

Hà nhảy giếng tự tử, Bình Nhi cũng mất tích, manh mối đến đây liền đứt.

Đương nhiên, thần còn có thể tra được lai lịch hạc đỉnh hồng, nhưng

không cần nữa.”Phượng Minh chắp tay nói.

“Manh mối những người đã chết như vậy, ngươi nghĩ là ai?”Tây Môn Lãnh Liệt cười lạnh, quả nhiên một chút cũng không ra ngoài dự kiến của hắn.

“Thần nghĩ, Như phi cùng Nhu phi đều có thể, chẳng qua cũng có thể là người

khác, nhưng nếu truy đến cùng, sẽ liên lụy rất nhiều người, hay là từ bỏ đi.”Phượng Minh lại nói.

“Nói thử xem.”Tây Môn Lãnh Liệt muốn nghe ý kiến của hắn.

“Nếu hung thủ là Như phi, như vậy cũng thuyết phục, dù sao Bình Nhi cũng là

cung nữ của nàng, nếu là Nhu phi, cũng có thể, bởi vì nàng ta có thể lợi dụng xong Bình Nhi liền giết người giệt khẩu, cho dù chúng ta không thể khẳng định là Như phi gây nên, ít ra cũng hoài nghi Như phi, mục đích

của nàng cũng thành công, nhưng cũng có thể là người khác, chẳng qua

trước mắt, hai nàng đó là đối tượng tình nghi nhất.”Phượng Minh phân tích rõ ràng nói.

“Lá

gan các nàng càng lúc càng lớn, Phượng Minh, ở trong triều ngươi an bài

người thế nào rồi? Có thể nắm chắc, trừ bỏ bọn họ không.”Tây Môn Lãnh Liệt đột nhiên hỏi, đây là lúc nên thu lại quyền lực.

“Vương, nếu kế hoạch của chúng ta chu đáo, thì có thể, chỉ cần trừ bỏ bọn họ,

người phía dưới liền dễ làm, dù sao có rất nhiều người, không muốn theo

bọn họ.”Phượng Minh lại trả lời đáp.

“Được, Phượng Minh, chuyện này liền giao cho ngươi đi.”Khóe môi Tây Môn Lãnh Liệt nhếch lên một vòng cung, hắn rốt cục đợi được ngày này.

“Vâng, vương, thần đi chuẩn bị, tin rằng không bao lâu, có thể ra tay, thần cáo lui trước.”Phượng Minh chắp tay lui đi ra ngoài.

Như phi cung.

“Thần thiếp cung nghênh vương.”Như phi cung kính hành lễ.

“Như phi, đứng lên đi, thân thể nàng còn không chưa bình phục, phải nghỉ ngơi nhiều.”Tây Môn Lãnh Liệt đưa tay nâng nàng dậy.

“Cám ơn vương.”Như phi cười đứng dậy, trong đôi mắt hận ý chợt lóe qua, sau đó tựa vào trên người hắn hỏi:

“Vương, sao lại rảnh đi tới đây? Hẳn là nên đi bồi muội muội mới đúng.”

“Như phi, cũng nghe nói chuyện xảy ra hôm nay sao?”Tây Môn Lãnh Liệt lúc này mới hỏi.

“Chuyện lớn như vậy, sao thần thiếp lại không biết? Huống chi, còn liên quan

tới thần thiếp, vương có phải là cũng hoài nghi thần thiếp muốn hạ độc

hại muội muội không? Dù sao ta cũng là người đáng hoài nghi nhất.”Trong lòng Như phi cười lạnh nói, đây là hắn muốn thử mình sao?

“Như phi, là nàng sao?”Tây Môn Lãnh Liệt thông minh hỏi lại.

“Không phải.”Như phi rất nhanh trả lời, người nàng muốn hại là hắn cơ.

“Vậy được rồi, ta tin tưởng người hạ độc sẽ không phải Như phi nàng.”Khóe môi Tây Môn Lãnh Liệt mỉm cười nhìn nàng.

“Vương tín nhiệm thần thiếp như thế, thần thiếp thật cảm động, chỉ không biết

sao vương lại khẳng định không phải là thần thiếp?”Như phi thấy kì quái.

“Rất đơn giản, Như phi là người thông minh, sao lại phạm sai lầm như vậy,

dùng chính cung nữ của mình, sau đó khiến nàng ta biến mất, đó không

phải là chưa đánh đã khai sao.”Tây Môn Lãnh Liệt nắm tay của nàng trên mặt nhếch một vòng cung.

“Vương tin thần thiếp là tốt rồi.”Như phi cười tựa vào ngực hắn, sắc mặt liền lạnh lùng, nàng cũng không tin, hắn thông minh như vậy, trong lòng sẽ không biết là ai?

“Ta

sao có thể không tin nàng, ngày mốt, ta muốn đi săn, vốn định mang theo

nàng, nhưng lo lắng thân thể của nàng còn chưa hoàn toàn hồi phục, đành

phải thôi, Như phi sẽ không trách ta chứ?”Tây Môn Lãnh Liệt lúc này mới cười nói.

“Thần thiếp không dám, vậy thần thiếp cầu chúc vương, kì khai đắc thắng

(thắng ngay trong trận đầu), có thể săn được nhiều con mồi.”Như phi cũng mỉm cười nói.

“Như phi có thể nói vậy là tốt rồi, vậy nàng nghỉ ngơi cho khỏe, ta đi trước.”Tây Môn Lãnh Liệt lúc này mới đứng dậy nói.

“Thần thiếp cung tiễn vương.”Như phi lập tức hành lễ.

Sắc mặt Tây

Môn Lãnh Liệt trở nên lạnh lùng một chút, hắn không phải kẻ ngốc, Như

phi giả bộ đón ý hùa theo, hắn sao không nhìn ra, hơn nữa, hắn biết nàng hận hắn, nhưng hắn không trách nàng.

Nhu phi cung.

“Thần thiếp tham kiến vương.”Nhu phi dịu dàng mềm mỏng hành lễ nói.

Tây Môn Lãnh Liệt chỉ nhìn chằm chằm nàng, vẫn chưa nói chuyện.

“Vương, thần thiếp có chỗ nào khác lạ sao?”Ánh mắt Nhu phi thoáng cái có chút trốn tránh, bị hắn nhìn chòng chọc có chút chột dạ.

“Nhu phi, có một số việc, ta không nói, cũng không có nghĩa là ta không

biết, ngươi vẫn là may mắn đi, hôm nay người chết là cung nữ, nếu không

ta sẽ không bỏ qua, đừng tưởng rằng ngươi có chỗ dựa, ngươi có thể muốn

làm gì thì làm, ngươi cũng đừng quên, ta mới là vương, hơn nữa trong

hoàng cung, muốn ngươi biến mất, cũng không phải việc khó, quả thực rất

dễ dàng, cùng lắm, ta có thể để bọn họ đưa tới một Nhu phi khác, mà

ngươi, ngươi nghĩ còn có người quan tâm ngươi sao?”Tây Môn Lãnh Liệt lạnh lùng nói.

“Vương, ngươi nói cái gì vậy? Thần thiếp nghe không hiểu?”Sắc mặt Nhu phi lúc xanh lúc trắng, nhưng vẫn giả ngu giả ngốc nói

“Nhu phi, nghe không hiểu không sao, chỉ cần trong lòng ngươi hiểu được là

được, nhớ kỹ, nếu như về sau dám đối ra tay với nàng, thì chớ có trách

ta không khách khí với ngươi, tự lo cho bản thân đi.”Đôi mắt, giọng điệu của Tây Môn Lãnh Liệt đều lạnh như băng, nói xong, phất tay áo rời đi.

Nhu phi đứng ở phía sau, vẻ mặt phẫn nộ, đôi tay trắng noãn nắm lại thành quyền……………..

Tử Uyển.

Tất cả mọi người đều đắm chìm trong không khí bi thương.

“Nương nương, ngươi ít nhiều cũng ăn một chút, người đã một ngày không ăn gì,

thân thể sao chịu nổi, dù sao Thu Hồng cũng đã chết, người hãy nén đau

buồn, bảo trọng thân thể của mình.”Tiểu Ngọc cùng Thu Diệp bưng bữa tối đi vào nói.

“Ta

ăn không nổi, Thu Hồng chết, nhưng ta không thể báo thù giúp nàng ấy, ta cảm thấy rất bất lực, không thể chấp nhận được, cũng rất xin lỗi nàng

ấy.”Nguyễn Nhược Khê lắc lắc đầu, nói.

“Nương nương, người có lòng như vậy, Thu Hồng ở trên trời có linh thiêng cũng

hiểu, thật ra, Thu Hồng vì nương nương mà chết, chuyện này đối với muội

ấy là vinh quanh, nô tì nghe nói, vương thưởng người nhà Thu Hồng một

ngàn lượng bạc, đây là ban ân vô cùng lớn, nương nương, người không nên

thương tâm, dù sao trong hoàng cung, chuyện như vậy xảy ra nhiều lắm,

Thu Hồng còn có nương nương thương tâm vì muội ấy, là cái phúc do muội

ấy tu mấy kiếp, nương nương, bây giờ quan trọng nhất là thân thể của

người, giữ gìn thân thể khỏe mạnh, không cho người có âm mưu được đắc

ý.”Tiểu Ngọc ở một bên đôi mắt chứa đầy lệ nói, nương nương quả nhiên trọng tình trọng nghĩa.

“Đúng vậy, nương nương, Tiểu Ngọc tỷ tỷ nói rất đúng, bọn nô tì phải cảm tạ

trời đất, gặp được người như nương nương, cho dù là chết vì nương nương, cũng là hạnh phúc.”Thu Diệp ở một bên nói.

“Tiểu Ngọc, Thu Diệp, cám ơn các ngươi.”Đôi mắt Nguyễn Nhược Khê tràn ngập nước mắt, có những lời này của các nàng, mình cũng thoải mái hơn.

“Nương nương, vậy ăn nhiều một chút, nào, nô tì bón cho người.”Tiểu Ngọc nhân cơ hội nói.

“Không cần, ta tự mình ăn.”Nguyễn Nhược Khê bắt đầu ăn, quả thực, các nàng nói rất đúng, nàng không thể

chà đạp chính mình, nàng phải sống cho tốt, chờ có một ngày báo thù cho

Thu Hồng.

Thu Diệp

xoay người đột nhiên phát hiện Tây Môn Lãnh Liệt đứng ở cửa, vừa muốn

hành lễ, đã bị hắn ngăn cản, lúc này mới lặng lẽ kéo Tiểu Ngọc, ý bảo

nàng cũng mình rời đi.

Tiểu Ngọc vừa quay người liền thấy vương, lập tức hiểu được, cùng Thu Diệp lặng lẽ rời khỏi phòng.

“Tiểu Ngọc, dọn đi, ta ăn no rồi.”Nguyễn Nhược Khê chỉ ăn vài miếng, thật sự là không vào, liền phân phó nói.

“Sao ăn ít như vậy? Ăn nhiều chút.”Tây Môn Lãnh Liệt đi qua, cầm lấy chén cơm nàng ăn dở.

“Sao chàng lại tới đây?”Nguyễn Nhược Khê ngẩng đầu liền gặp con mắt đen của hắn.

“Ta đến nhìn nàng, xem có ăn được cơm hay không? Quả nhiên không có ăn được.”Tây Môn Lãnh Liệt ngồi bên người của nàng, một miếng rồi một miếng đưa đến bên miệng của nàng.

“Nào, há miệng ra.”

“Không, ta thực sự không muốn ăn.”Nguyễn Nhược Khê lắc lắc đầu, nàng thực sự không ăn nổi nữa.

“Không được, phải ăn, nếu nàng cứ yếu ớt như vậy, sao có thể cùng ta đi săn bắn? Chỉ sợ đi vài bước, đã muốn ngất xỉu.”Tây Môn Lãnh Liệt vừa bón, vừa nói.

Cái gì? Săn bắn sao? Nguyễn Nhược Khê trừng lớn ánh mắt ngạc nhiên nhìn hắn, hắn là muốn cho nàng vui vẻ sao?

“Không cần kinh ngạc như vậy, nếu muốn đi ra ngoài, vậy ăn hết chỗ đồ ăn này đi.”Tây Môn Lãnh Liệt nói, hắn sở dĩ mang nàng đi săn bắn, đương nhiên có dụng ý của hắn.

“Được.”Nguyễn Nhược Khê lập tức cầm bát cơm, nàng đương nhiên muốn rời khỏi hoàng

cung này, một khắc cũng không muốn ở lại, ăn rất nhanh hết bát cơm:

“Khi nào thì đi?”

“Sáng sớm ngày mốt.”Tây Môn Lãnh Liệt đáp.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 95
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...