Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lời Tiên Tri Phượng Mệnh

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tối nay còn một nhiệm vụ quan trọng nhất.

Hai chân ta run rẩy, nuốt nước bọt, cố tỏ ra bình tĩnh nói: "Đến biệt viện mà Lục hoàng tử đã tặng ta."

Nhờ màn đêm che chở, ta và Liên Hoài đã đến biệt viện an toàn.

Ở đó chỉ có một quản gia già và hai nữ tỳ võ nghệ cao cường.

Ta bảo nữ tỳ chuẩn bị nước nóng để ta tắm rửa thay y phục.

Liên Hoài vừa giúp ta trang điểm vừa không hiểu: "Tiểu thư, đã muộn thế này rồi, còn trang điểm làm gì?"

Ta nhìn mình trong gương, thầm khóc trong lòng. Cái gì mà mệnh mẫu nghi thiên hạ, không phải bị Minh Võ Đế ra lệnh đi quyến rũ Nguỵ Thành, thì cũng bị muội muội sai đến hi sinh sắc đẹp để dụ dỗ Nguỵ Lang.

Mẫu nghi thiên hạ cái con khỉ khô!

Mắng thì mắng, nhưng việc vẫn phải làm.

Ta còn đang phân vân không biết có nên đổi chiếc váy sa mỏng màu đỏ thẫm trên người thành một chiếc váy mỏng hơn nữa hay không thì Ngụy Lang đã đến.

Hắn đến nhanh hơn ta dự kiến.

Hắn "phịch" một tiếng nhảy từ cửa sổ vào, giọng điệu cà lơ phất phất: "Nàng có vẻ hứng thú lắm, còn có tâm trạng trang điểm."

Ta giật mình, ôm n.g.ự.c trừng mắt nhìn hắn: "Ngụy Lang ngươi bị bệnh sao, ở trong viện của mình mà cũng không đi cửa chính!"

Ngụy Lang lúc này mới nghiêm túc nhìn ta, chỉ nhìn một cái rồi dời ánh mắt đi, hai má hơi ửng đỏ: "Nàng quá bạo dạn rồi, Bùi Ngọc Dao."

Ta cúi đầu nhìn trang phục của mình, sau đó mới chợt nhận ra và cảm thấy ngượng ngùng.

Liên Hoài lặng lẽ lui xuống.

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Trong phòng bao trùm một sự im lặng đầy ngượng nghịu.

"Ai da!" Ta lấy hết dũng khí, đỡ trán, giọng nũng nịu, "Đầu... đầu hơi choáng~"

Ánh mắt Ngụy Lang dần sâu thẳm, quả nhiên như ta đoán, hắn bước tới đỡ lấy ta.

Chỉ là, hướng đỡ của hắn lại là về phía giường.

Đồ háo sắc!

Cùng một giuộc với Ngụy Thành!

Ta cắn răng kìm nén ý muốn đánh hắn, tựa vào n.g.ự.c Ngụy Lang ngồi xuống.

Không ai nói gì, trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng nến đỏ kêu tí tách.

Ta không biết nên nói gì.

Hơi thở của Ngụy Lang dần trở nên nặng nề, lồng n.g.ự.c cũng rung lên dữ dội.

Người này là trâu sao?!

Sao lại thở hổn hển như vậy?!

Ta không hiểu ngẩng đầu nhìn hắn, lúc này mới phát hiện khóe miệng Ngụy Lang đang co giật, vẫn luôn cố nhịn cười, nhịn đến nỗi mặt đỏ bừng.

"Cười cái gì mà cười!" Ta không nhịn được, đ.ấ.m một cú vào cằm hắn.

Ngụy Lang cuối cùng cũng "ha ha ha" cười lớn thành tiếng.

Ta mặt mày đen sạm ngồi sang một bên chờ hắn cười xong.

Chờ đến khi ta mất kiên nhẫn, cuối cùng hắn cũng dừng lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/loi-tien-tri-phuong-menh/chuong-10.html.]

"Bùi Ngọc Dao, những chuyện này không hợp với nàng đâu, có chuyện gì nàng cứ nói thẳng thì tốt hơn."

Nụ cười trên mặt Ngụy Lang không giảm, nhưng giọng điệu lại rất chân thành.

Một cách kỳ lạ, ta lại muốn tin tưởng hắn.

"Vậy... vậy tối nay ngươi có thể đừng đi không?" Ta hỏi một cách dứt khoát như đi vào chỗ chết.

Ngụy Lang nắm lấy vai ta, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt đầy áp lực: "Nàng có biết nàng đang nói gì không?"

Ta ngẩng cổ lên gật đầu.

Ngụy Lang bóp lấy cằm ta: "Nàng có biết, tối nay ta đã nhường lại cái gì không?"

Đương nhiên là biết rồi, ngôi vị hoàng đế chứ gì.

"Bùi Ngọc Dao, nàng định lấy cái gì để đổi?"

Ta: "..."

"Vậy... ta tặng ngươi một nương tử, ngươi có muốn không?"

Càng nói, ta càng thiếu tự tin.

Dù sao so với ngôi vị hoàng đế và ta, kẻ ngốc cũng biết phải chọn cái nào.

Lòng bàn tay Ngụy Lang nóng bỏng, ánh mắt như chim ưng nhìn chằm chằm vào ta: "Muốn, nhưng sau đêm nay lỡ nương tử của ta không nhận thì sao?"

Ta cắn răng, liều một phen!

Ta một cước đá Ngụy Lang ngã xuống giường, vén váy lên và đè lên người hắn: "Vậy tối nay chúng ta động phòng trước đã."

Giờ Mão vừa đến, ta đẩy cánh tay của Ngụy Lang ra, nhịn đau nhức toàn thân lén lút xuống giường, rồi lại lén lút ra khỏi phòng.

Liên Hoài đã bị muỗi cắn rất lâu rồi.

Ta nhe răng trợn mắt xoa eo, Liên Hoài nhìn ta mà rơi nước mắt.

Sự việc không thể chậm trễ, chúng ta nhanh chóng chuồn đi.

Muội muội, tỷ làm được đến đây thôi, muội tự cầu phúc đi nhé.

Đi trên con đường cái về phương Nam, cuối cùng ta cũng thở phào nhẹ nhõm.

Chẳng qua hơi thở còn chưa kịp thả lỏng, phía sau bỗng vang lên tiếng xe ngựa phi nước đại.

Trong chốc lát, chiếc xe ngựa đã đến trước mặt chúng ta và dừng lại.

Liên Hoài căng thẳng chọc vào eo ta: "Tiểu thư, người nói là người trong cung hay người trong viện vậy, sao mà đuổi kịp chúng ta nhanh thế?"

Người trên xe ngựa nhảy xuống, là hai nữ tỳ võ nghệ cao cường mà Ngụy Lang đã tặng cho ta.

Tiêu rồi.

"Bùi tiểu thư, người muốn đi đâu, nô tỳ sẽ đi cùng người."

Ta nhìn phía sau lưng họ, nhưng không thấy Ngụy Lang đâu.

Ta cười gượng: "Chủ tử của các ngươi đâu?"

Hai nữ tỳ nhìn nhau, vẻ mặt khó hiểu: "Chủ tử của chúng nô tỳ chính là người mà, vừa thấy tiểu thư muốn ra ngoài, nô tỳ liền đi thắng xe ngựa đuổi theo."

Nữ tỳ lớn tuổi hơn tên Đại Hoa nói: "Từ khi điện hạ ban chúng nô tỳ cho người, chủ tử của chúng nô tỳ chính là người rồi."

Những lời này nói ra, thật hợp ý ta.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lời Tiên Tri Phượng Mệnh
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...