Ta kinh ngạc nhìn về phía tổ mẫu.
"Mẫu thân hà tất phải lo lắng, Ngọc Dao vào cung, sau này chính là thái hậu, cho dù chỉ là hư danh, người khác cũng phải nể mặt Bùi gia chúng ta."
Bà dường như thấy có lý, gật đầu: "Haiz, dù sao cũng chỉ là nữ nhi, không có tác dụng lớn, chỉ có thể hy vọng sau này có thể giúp Ngọc An nhiều hơn trên con đường làm quan."
Hai người nhìn nhau, vui vẻ chấp nhận kết quả này, thậm chí còn bắt đầu mơ tưởng về tương lai tươi sáng của Bùi gia.
Ta cúi mắt, lạnh giọng nói: "Con không muốn gả."
Phụ thân rất thiếu kiên nhẫn: "Con càng ngày càng ngông cuồng rồi, dám nói ra những lời đại nghịch bất đạo như vậy, nếu truyền ra ngoài có thể sẽ bị c.h.ặ.t đ.ầ.u đấy."
Cả gia đình này của ta truyền từ đời này sang đời khác, đều là những kẻ thiếu não. Vừa rồi hai người họ nói chuyện phiếm về đương kim thánh thượng còn không sợ, ta chỉ nói không muốn gả mà lại lo bị chặt đầu.
Bà lão cũng xanh mặt mắng ta: "Con có được phúc khí này đều nhờ tổ tiên Bùi gia phù hộ, giờ không biết quý trọng còn muốn chống lại thánh chỉ sao?"
Có thể chống lại thánh chỉ không?
Đương nhiên là không thể.
Ta bất lực siết chặt lòng bàn tay.
Trong những ngày chuẩn bị vào cung, Ngụy Lang lại liên tiếp gửi rất nhiều thư tín đến.
Ta đều trả lại từng cái một.
Một ngày trước khi vào cung, Ngụy Lang đã mạo muội lẻn vào phủ.
Ta đang ngồi xổm trong thùng tắm, vùi mình dưới mặt nước, vừa bực vừa giận.
Ngụy Lang quay lưng lại, tai đỏ bừng, giọng nói lơ lửng: "Ta không biết nàng đang tắm..."
Ta tức giận: "Ngươi không biết mà lại có thể tìm chính xác phòng tắm như vậy!"
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Ngụy Lang: "..."
Đợi ta tự quấn mình kín mít rồi bước ra khỏi phòng tắm, vẻ mặt của Ngụy Lang đã trở lại bình tĩnh.
Nhưng ánh mắt lẩn tránh của hắn vẫn bán đứng hắn.
Càng như vậy, ta càng không có thiện cảm.
"Ngươi đến làm gì?"
Ngụy Lang vuốt lại tay áo, hạ thấp tư thế: "Nàng không chịu nhận thư của ta, ta đành phải đích thân đến."
"Đến rồi thì sao?"
"Đến đưa nàng bỏ trốn, thế nào?"
Giọng Ngụy Lang ba phần nghiêm túc, ba phần đùa cợt, có lẽ còn bốn phần thăm dò.
Ta lườm hắn một cái, đung đưa chân nói: "Lục hoàng tử yên tâm, giờ này ngày mai, ta chính là mẫu hậu của ngươi rồi."
Ngụy Lang "chậc" một tiếng, bực bội nói: "Bùi Ngọc Dao, nàng thật không thông suốt."
Nói rồi, hắn nhảy ra khỏi cửa sổ rồi rời đi.
Ngoài cửa sổ, trăng sáng vằng vặc, gió đêm hiu hiu.
Ta vuốt n.g.ự.c mình, không hiểu sao, lại cảm thấy một chút mất mát mơ hồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/loi-tien-tri-phuong-menh/chuong-7.html.]
Lúc vào cung, cả phủ nhà họ Bùi đều đến tiễn ta, tổ mẫu và phụ thân hớn hở đứng ở cửa nhận lời chúc mừng.
Bùi Ngọc An thì thầm: "Cuối cùng cô ta cũng đi rồi, sau này Bùi phủ đều là của ta!"
Ta liếc xéo hắn một cái.
Lần trước dọa hắn đến mức sốt cao mấy ngày liền, vậy mà vẫn không chừa.
Tổ mẫu vội vàng bịt miệng hắn lại, vẻ mặt lúng túng đến nói lời từ biệt với ta, bộ dạng lưu luyến: "Ngọc Dao..."
Không đợi bà nói tiếp, ta giơ tay để Liên Hoài đỡ ta lên xe ngựa.
Lời của tổ mẫu nghẹn lại trong cổ họng.
Ta vén rèm, nhìn cánh cổng Bùi phủ lần cuối cùng.
Đây là nơi ta đã sống mười mấy năm.
Đến khoảnh khắc chia ly này, ta không hề cảm thấy chút buồn bã hay lưu luyến nào.
Chẳng qua là từ một nơi không thích, đi đến một nơi khác cũng không thích mà thôi.
Bánh xe ngựa lộc cộc lộc cộc lăn về phía hoàng cung.
Vì Giang hậu vừa qua đời không lâu, lễ lập tân hậu đều được làm đơn giản.
Ta cứ như vậy, được một chiếc kiệu đưa thẳng vào Trung cung.
Ngụy Lang từng kể với ta, khi chàng chinh chiến bên ngoài đã thấy một tục lệ của bộ lạc thảo nguyên, lễ thành thân được tổ chức trên lưng ngựa.
Ta tỏ ra rất tò mò: "Người của bộ lạc họ đều biết cưỡi ngựa sao? Người không biết cưỡi ngựa thì thành thân thế nào?"
Ngụy Lang cười ta: "Nếu nàng thích, chờ ta dạy nàng cưỡi ngựa, đến lúc đó chúng ta cũng tổ chức một lễ."
Nói xong, hắn lại bổ sung thêm một câu: "Nàng thích cái gì, chúng ta đều làm hết một lượt."
Dường như làm như vậy mới có thể thể hiện sự hào sảng rộng lượng của hắn.
Ta thấy điều đó thật ngốc nghếch, và kiên quyết cho rằng một chuyện mệt mỏi như kết hôn thì càng giản lược càng tốt.
Giờ đây, sự giản lược mà ta chán ghét lại thật sự xảy ra.
Ma ma trong cung nói rằng hoàng thượng nhớ thương cố hậu, hạ lệnh bất cứ ai cũng không được tự ý thay đổi bày biện trong Trung cung, nên ngay cả nến cưới cũng không thắp.
Không thắp cũng tốt.
Để khỏi phải lúc nào cũng nhắc nhở ta đã gả cho một ông già.
Chờ ma ma ra ngoài, Liên Hoài lại gần xoa bóp vai cho ta: "Chắc Tiểu thư mệt lắm rồi."
Ta cười nói: "Chỉ ngồi kiệu nửa canh giờ thôi mà, sao lại mệt được?"
Liên Hoài ngập ngừng, muốn nói lại thôi, dùng ánh mắt ám chỉ ta mau hỏi nàng.
"Có chuyện thì nói đi."
"Hôm nay thái tử điện hạ và lục hoàng tử vẫn cưỡi ngựa đi theo sau chúng ta, nhưng thái tử điện hạ đến nửa đường đã bị hoàng thượng sai người đuổi về rồi, còn lục hoàng tử thì đi theo suốt."
"Ồ."
"Đức công công hỏi lục hoàng tử có mục đích gì, lục hoàng tử nói kính ngưỡng tân hậu, tự nguyện hộ tống tân hậu vào cung."
"..."
--------------------------------------------------