Ta há hốc miệng, ngây người nói: "Vậy... ngay cả phụ hoàng của mình mà ngươi cũng dám hạ độc, ngươi đúng là một đứa con hiếu thảo."
Ngụy Lang u uất lườm ta một cái, im lặng rất lâu, rồi từ từ nói: "Đêm Giang hậu trúng độc, triệu chứng giống hệt với mẫu phi của ta năm xưa."
"Đêm nàng vào cung, thuốc độc mà hắn phát hiện ra chẳng qua chỉ là nghi binh, thuốc độc thật sự đã ngấm sâu vào xương tủy của hắn."
Ta nghẹn lời.
Ngụy Lang nghe Liên Hoài nói ta đã nằm trên giường hai ngày, nhất quyết kéo ta dậy đi dạo.
Tiểu Hoa đang định ra ngoài, thấy Ngụy Lang liền sững sờ, từ trong tay áo lấy ra một phong thư, cung kính đưa cho Ngụy Lang: "Điện hạ, đây là tình hình sinh hoạt ăn uống của phu nhân ngày hôm qua, người có muốn xem ngay bây giờ không?"
Mắt ta trợn tròn, không thể tin được nhìn hai người, đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân nói: "Các ngươi! Các ngươi là lũ lừa gạt!"
Ngụy Lang một tay giữ chặt ta: "Khóc cái gì, ta vốn định đợi mọi việc trong triều ổn định rồi mới đến tìm nàng, không ngờ nàng lại giấu ta mang một bất ngờ lớn."
Tiểu Hoa mặt không đỏ tim không đập giải thích: "Phu nhân, nô tỳ không lừa người, chỉ là trước khi đi có nhận lời ủy thác của điện hạ, người cũng không nói là không được báo cáo hành tung của người cho điện hạ."
"..."
Thôi vậy, mặc kệ nàng ta.
Ngụy Lang dẫn ta đi dạo trong sân, đi chưa được hai bước, ta đã bắt đầu tìm chỗ lười biếng.
Hắn đành chịu, chỉ có thể chiều ý ta mà đẩy xích đu.
"Haiz." Ta rầu rĩ thở dài.
Ngụy Lang: "Phụ nữ mang thai đều đa sầu đa cảm như nàng sao?"
Ta tự mình lo lắng: "Ngươi nói xem Nguỵ Thành làm hoàng đế, hắn có ra tay với ngươi không?"
Ngụy Lang: "... Ba mươi vạn đại quân sau lưng ta không phải để ăn chay."
Ta vò tay thở dài: "Không ngờ ta làm hoàng hậu chỉ có vẻn vẹn một tháng."
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Ngụy Lang: "... Nếu nàng chưa làm đã nghiện, ta sẽ đoạt lại cho nàng."
Khi bụng ta bắt đầu lộ rõ, quý phi trong cung đã sinh nở.
Nghe nói là do Bùi gia đã tặng quà cho quý phi, khiến quý phi cảm thấy khó chịu.
Nguỵ Thành vừa mừng vừa giận, đã tịch thu toàn bộ gia sản của Bùi gia, lại bắt chước tiên đế phong quý phi xuất thân thường dân kia làm hoàng hậu.
"Tổ mẫu không thể trông cậy vào người, liền muốn bám víu vào nhị tiểu thư rồi." Liên Hoài vừa quạt cho ta vừa giận dỗi nói.
Cả nhà không có ai tỉnh táo, lúc này không nghĩ đến việc tránh xa mà cứ thích tiến lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/loi-tien-tri-phuong-menh/chuong-12.html.]
Ta lắc đầu.
Mấy ngày trước Ngụy Lang nói có việc phải về kinh một chuyến.
Không biết khi nào mới có thể trở về.
"Trong lòng hắn không có ta, nếu trong lòng có ta thì sao lại bỏ lại hai mẹ con cô nhi quả phụ chúng ta ở đây, huhu~"
Liên Hoài: "..."
"Oa oa oa"
Liên Hoài: "Được rồi, người cũng đừng chỉ sấm không mưa nữa, ồn ào đến nỗi nô tỳ đau đầu."
Phản rồi, phản rồi.
Ta hung hăng trừng mắt nhìn nàng.
Liên Hoài không hề nao núng: "Tiểu thư, người có biết tân khoa trạng nguyên năm nay không?"
Ta tiếp tục hung hăng trừng mắt nhìn nàng.
"Nghe nói tướng mạo tuấn tú, phong thái ngời ngời."
"... Có ảnh không?"
Liên Hoài khinh bỉ bỏ qua câu hỏi của ta: "Tân khoa trạng nguyên hình như cũng là người Giang Nam, được trọng dụng trên triều, còn vì để lấy lòng tân hoàng mà thu thập rất nhiều đồ vật nhỏ ở Giang Nam gửi vào hậu cung đấy."
Chuyện này, nghe có vẻ rất "cắm sừng" đấy.
Nhưng Nguỵ Thành lòng dạ rộng lớn, có lẽ không nghĩ nhiều như vậy.
Vì giai đoạn đầu thai kỳ luôn đi lại trên đường, thai không ổn định, nên Ngụy Lang không cho phép ta ra khỏi sân, mọi tin đồn đều do Liên Hoài sáng ra ngoài mua rau và trò chuyện với các ông bà lớn tuổi để dò la được.
Ngụy Lang người chưa về, nhưng thư thì đến thường xuyên.
Ta rảnh rỗi buồn chán, thư mắng hắn gửi đi còn thường xuyên hơn.
Bụng càng lớn, ta đi lại càng bất tiện, nhiều nhất cũng chỉ ngồi trong vườn hoa.
Nghe nói hoàng tử trong cung sinh ra sức khỏe không tốt, tiệc đầy tháng đã phải lùi lại ba tháng mới tổ chức, sau đó chính thức được phong làm thái tử.
"Tiểu thư, người bị ướt quần rồi" Liên Hoài chỉ vào phía dưới người ta nói.
Nghe vậy, ta muốn cúi đầu xem, chỉ thấy một cái bụng tròn vo.
Nhưng ta cảm thấy phía dưới ướt sũng.
--------------------------------------------------