Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mặt Nạ Của Em

Chương 102

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mấy ngày sau, trong thư phòng.

Lúc Lâm Tẫn Nhiễm đẩy cửa đi vào thì thấy một mình Chu Chính Hiến đang xử lý công việc.

"Chu Diễn đâu?" Lâm Tẫn Nhiễm đặt bát thuốc xuống, "Không phải bình thường anh ta luôn ở đây sao?"

"Lát nữa sẽ tới." Nói xong, Chu Chính Hiến ôm lấy eo cô.

Lâm Tẫn Nhiễm không để ý, cô hơi lảo đảo bị anh kéo qua, cứ như thế ngồi lên đùi anh.

Lâm Tẫn Nhiễm: "..."

Chu Chính Hiến rất tự nhiên duỗi hai tay đặt sang hai bên người cô, hoàn toàn bao vây lấy cô. Tiếp theo, anh tựa đầu lên vai cô, nhìn về phía văn kiện trên bàn làm việc.

Tư thế này so với mấy hành vi trước đây của anh cũng không tính là trắng trợn, nhưng Lâm Tẫn Nhiễm vẫn bị kích động nên tai đỏ ửng lên, cô khẽ ho một tiếng, "... Này, uống thuốc trước đã."

Chu Chính Hiến "Ừ" một tiếng, chỉ dùng ngón tay lật sang một trang giấy rồi không có động tĩnh gì khác.

Lâm Tẫn Nhiễm bực mình, đưa tay đè lên tập văn kiện trước mặt, "Bảo anh uống thuốc mà anh cọ qua cọ lại làm gì, anh mấy tuổi rồi hả?"

Thấy vậy Chu Chính Hiến cười khẽ, dứt khoát không xem văn kiện nữa, bỏ tay xuống ôm chặt lấy eo cô, "Không uống cũng không sao, lão Dương cũng tận tụy với công việc quá rồi, chưa quên ngày nào cả."

Lâm Tẫn Nhiễm lên tiếng, "Tuy thuốc này chỉ là thuốc bổ, nhưng anh là Chu đại thiếu gia, không ai dám không để ý đến thân thể anh cả, uống nhanh đi, chỉ đắng một chút thôi."

"Mỗi ngày đắng một chút, cứ liên tục như thế thì cũng không còn là một chút nữa. Bác sĩ Lâm có nghĩ đến việc sáng tạo ra một loại thuốc không đắng cho anh không?" Chu Chính Hiến nghiêng người nhìn cô, đôi mắt sau gọng kính màu vàng chứa đựng ý cười dịu dàng.

Chỉ biết than thở trước mặt cô thôi, cô từng nghe Chu Diễn nói, từ trước đến nay không ai biết Chu Chính Hiến lại còn có chứng sợ thuốc đắng. Nghĩ như vậy, Lâm Tẫn Nhiễm nhướng mày nói, "Có thể."

"Thật sự có thể sao?"

Lâm Tẫn Nhiễm, "Anh uống một ngụm em sẽ nói cho anh."

Chu Chính Hiến nhìn cô, bật cười, "Muốn dùng biện pháp này dụ dỗ anh uống thuốc đúng không?"

Lâm Tẫn Nhiễm không thèm để ý đến ánh mắt của người nào đó, ra vẻ tin hay không tùy anh.

Chu Chính Hiến cuối cùng cũng thuận theo ý cô, anh vươn tay cầm lấy bát thuốc uống một ngụm.

"Uống rồi, bây giờ có thể nói chưa..."

Chưa kịp nói xong, cô gái trong lòng bất ngờ lại gần, cô nhẹ nhàng áp môi mình lên môi anh, vươn đầu lưỡi phác họa khóe môi anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/mat-na-cua-em/chuong-102.html.]

Chu Chính Hiến cứng đờ, bàn tay ôm eo cô ngày càng chặt.

"Em không thể tạo ra loại thuốc không đắng, nhưng em có biện pháp khác." Lâm Tẫn Nhiễm cong môi, từ người cô toát ra sự quyến rũ khó tả, "Anh nói xem, mánh khóe này của em với mứt hoa quả, cái nào ngọt hơn?"

Hô hấp của anh chậm lại, vuốt vuốt tóc cô, ép cô vào sát người mình, "Đương nhiên là... em ngọt hơn."

Anh cắn môi cô, vừa muốn bắt nạt cô một chút thì bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa.

Tiếng gõ cửa c.h.ế.t tiệt!

Chu Chính Hiến giật mình một lát, trong nháy mắt Lâm Tẫn Nhiễm đã đứng lên rất nhanh. Chu Chính Hiến nghiêng đầu nhìn cô, chỉ thấy khóe miệng cô cong lên, bộ dạng cực kỳ đắc ý.

Chu Chính Hiến nhẫn nhịn, trầm giọng nói, "Vào đi."

Cửa mở ra, ngoài Chu Diễn còn có hai người đàn ông xa lạ đi vào, nhìn qua hình như không phải người Chu gia.

Chu Diễn bước vào, nhìn thấy Lâm Tẫn Nhiễm cũng không cảm thấy bất ngờ, chỉ gật đầu với cô rồi nói với Chu Chính Hiến, "Thiếu gia, bên phía Khương thị có chuyện muốn gặp cậu."

Chu Chính Hiến lạnh lùng "Ừ" một tiếng, "Nói đi."

Chu Diễn hơi sửng sốt, không hiểu vì sao hôm nay tâm trạng Chu Chính Hiến có vẻ không tốt, nhưng anh ta cũng không suy nghĩ sâu xa, quay đầu nói với người đàn ông mặc âu phục màu xám, "Giám đốc Lý, anh nói đi."

Người đàn ông bị gọi là giám đốc Lý gật đầu, bất chợt liếc sang Lâm Tẫn Nhiễm.

Lâm Tẫn Nhiễm chạm phải ánh mắt anh ta, cô hiểu ra, đoán là mấy người kia muốn bàn về công việc, có lẽ là chuyện cơ mật, cô cảm thấy mình không nên ở đây. Lâm Tẫn Nhiễm nhìn về phía Chu Chính Hiến, vừa định nói một lát nữa cô quay lại lấy bát thuốc thì người nào đó đã mở miệng trước.

"Có chuyện gì cứ nói thẳng, cô ấy là người của tôi."

Lâm Tẫn Nhiễm sửng sốt, khuôn mặt nhất thời đỏ ửng. Nhưng cô che dấu rất tốt, ngoại trừ Chu Chính Hiến dường như đang cười ra thì mấy người khác không phát hiện, chắc là bọn họ cho rằng cô là người bên cạnh Chu Chính Hiến.

"Được rồi, Chu tiên sinh." Giám đốc Lý nghe Chu Chính Hiến nói vậy thì lập tức nói thẳng, "Mấy hôm trước quả thật phát hiện công ty Khương thị có vấn đề, tôi làm việc ở Khương thị 5 năm rồi, luôn luôn có mối quan hệ làm ăn thân thiết với Chu gia, nhưng mà... gần đây hình như chủ tịch của chúng tôi có ý tứ khác."

"Hửm?" Chu Chính Hiến cười lạnh, "Khương tổng muốn đ.â.m một d.a.o sau lưng chúng ta phải không?"

Giám đốc Lý suy nghĩ rồi nói, "Hình như Khương tổng muốn nuốt trọn khu mỏ Sơn Tây..." (1)

(1) Sơn Tây là một tỉnh ở phía bắc của Trung Quốc. Giản xưng của Sơn Tây là "Tấn", theo tên của nước Tấn tồn tại trong thời kỳ Tây Chu và Xuân Thu. Tên gọi Sơn Tây có nghĩa là "phía tây núi", ý đề cập đến vị trí của tỉnh ở phía tây của Thái Hành Sơn.

Mọi người nghiêm túc bàn bạc chính sự.

Mà bên cạnh, Lâm Tẫn Nhiễm nhàm chán nhìn chằm chằm vào mặt bàn. Vừa nãy giám đốc Lý coi trọng cô quá rồi, bọn họ nói một loạt chuyện về công việc, cô nghe mà chẳng hiểu lấy một câu.

Lâm Tẫn Nhiễm lặng lẽ móc di động ra nhìn thoáng qua, xem ra bọn họ còn phải bàn bạc rất lâu, chi bằng cô dứt khoát lặng lẽ rời đi là được.

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mặt Nạ Của Em
Chương 102

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 102
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...