Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mặt Nạ Của Em

Chương 138

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Năm ngày trôi đi, anh qua khỏi cơn nguy kịch nhưng vẫn chưa tỉnh.

Lâm Tẫn Nhiễm đã có thể đi vào phòng bệnh thăm anh, vì vậy cô thường xuyên ngồi ở phòng bệnh của anh cả ngày, bất kể có ai đến nói cô đi nghỉ ngơi thì cô vẫn vững như kiềng ba chân, cô thường hay nói một câu: Cô sợ khi anh tỉnh dậy mình không phải là người đầu tiên biết.

Rất nhiều người của Chu gia đến đây thăm Chu Chính Hiến, mà Hoắc lão phu dứt khoát ở lại Tứ Xuyên đợi đến lúc anh tỉnh. Chu Duy Ân thay đổi tính cách ồn ào, anh ta sẽ ngẫu nhiên ngồi trong phòng bệnh không nói một câu, chỉ ở cạnh Lâm Tẫn Nhiễm. Sau khi trải qua chuyện này, anh ta cũng đã thông suốt hoàn toàn, không có người nào có thể thay đổi vị trí của Chu Chính Hiến trong lòng Lâm Tẫn Nhiễm, vĩnh viễn sẽ không thay đổi.

Mà anh ta... Cứ như vậy đi, bây giờ thật sự chỉ cần thấy cô cười, chỉ cần làm cho cô vui vẻ là được rồi.

Hôm nay, Lâm Tẫn Nhiễm vẫn đi vào phòng bệnh của anh.

Anh vẫn yên lặng nằm đó, ngoại trừ gương mặt không còn tái nhợt như trước nhưng vẫn không có gì khác biệt lắm, anh vẫn ở đó, chỉ là đang ngủ mà thôi.

Lâm Tẫn Nhiễm giơ tay nắm c.h.ặ.t t.a.y anh, tựa mặt vào lòng bàn tay anh, "Còn chưa tỉnh nữa à, anh muốn em đợi bao lâu?"

"Chu Chính Hiến, anh không tỉnh lại, em không vui chút nào."

"Anh biết không, hôm qua Triêu Triêu đã đến, nó khóc rất nhiều, nếu hôm nay anh còn chưa tỉnh, đợi lát nữa nó đến không chừng sẽ khóc tiếp đấy."

...

Giữa trưa.

"Tẫn Nhiễm." Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Tô Căng Bắc và Thiệu Tố Oanh đi đến, "Mười hai giờ rồi, chúng ta đi ăn cơm trước đã."

Lâm Tẫn Nhiễm nhìn hai người bọn họ, "Mọi người đi đi, tôi không đói."

Tô Căng Bắc và Thiệu Tố Oánh liếc nhau một cái, "Bác sĩ nói muốn kiểm tra cho anh cả một lần, một mình chị ở đây cũng không có chuyện gì để làm, trước tiên đi ăn cơm đã, chị cũng không thể kiệt sức được."

Sau khi nói vậy thì thật sự là có mấy bác sĩ đi vào, nhìn bộ dạng bọn họ xem ra là muốn đẩy Chu Chính Hiến đi kiểm tra.

Lâm Tẫn Nhiễm cũng đứng lên đi theo, "Tôi đi theo nữa."

Bác sĩ nói, "Người nhà bệnh nhân không cần đi theo, không thể vào phòng kiểm tra."

Lâm Tẫn Nhiễm, "Tôi chờ ở bên ngoài."

"Haizz, chị theo bọn tôi đi ăn cơm trước đã." Tô Căng Bắc bước tới ép cô, "Đợi chúng ta cơm nước xong xuôi thì anh cả cũng trở về rồi."

Tô Căng Bắc và Thiệu Tố Oánh một trái một phải đưa người đi, thật ra hai cô ấy lo lắng cho Lâm Tẫn Nhiễm, nhiều ngày như vậy, dường như cô đang trao đổi linh hồn cho người khác, bộ dạng hồn bay phách lạc như kia, nhìn thế nào cũng thấy đau lòng.

Ba người không đi xa mà ăn trong nhà hàng gần bệnh viện.

"Tôi ăn xong rồi." Lâm Tẫn Nhiễm vội vàng ăn rồi đứng lên, "Tôi đi về trước."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/mat-na-cua-em/chuong-138.html.]

"Này này này, chờ bọn tôi một chút!" Thiệu Tố Oánh và Tô Căng Bắc vội vàng đứng lên, Thiệu Tố Oánh đi thanh toán, Tô Căng Bắc thì đuổi theo Lâm Tẫn Nhiễm, thật ra trong lòng bọn họ Lâm Tẫn Nhiễm cũng là người bị bệnh, cô cần phải được quan sát từng giờ từng phút một.

Bởi vì thời gian bọn họ dùng cơm vô cùng ngắn, hơn nữa phòng kiểm tra lại tương đối gần cho nên nên Lâm Tẫn Nhiễm đi đến phòng kiểm tra trước chứ không phải phòng bệnh.

"Bác sĩ, Chu Chính Hiến còn ở bên trong không?" Lâm Tẫn Nhiễm hỏi bác sĩ vừa đi ra từ phòng kiểm tra.

"Cô nói Chu tiên sinh à?" Bác sĩ cười cười, "Không, anh ấy tỉnh rồi, bây giờ đang ở phòng bệnh, cô không biết sao?"

"Cái gì..." Lâm Tẫn Nhiễm sững sờ, tiếp theo là mừng rỡ, mà Tô Căng Bắc và Thiệu Tố Oánh phía sau cô yên lặng liếc nhau một cái, fuck, rốt cuộc hôm nay bọn họ đã gây ra nghiệp chướng gì vậy?

"Lâm..."

Lời nói còn chưa dứt, hai người đã thấy Lâm Tẫn Nhiễm chạy đến phòng bệnh, cô rất sốt ruột, cơ thể lảo đảo suýt nữa đã ngã xuống.

"Chờ gì nữa? Đi thôi!" Tô Căng Bắc nói.

Thiệu Tố Oánh, "À!"

Lâm Tẫn Nhiễm chạy một mạch không ngừng, lúc cô thật sự đã bước đến phòng bệnh thì bước chân cứng đờ, cô nhắm mắt lại, tay run rẩy, cuối cùng cũng đẩy cửa phòng ra.

Trong phòng bệnh đã có người, Hoắc lão phu nhân, Chu Thời Uẩn, Chu Diễn... rất nhiều người ở bên trong.

Lâm Tẫn Nhiễm chậm chạp bước vào, mà lúc cô đến, căn phòng đang có tiếng nói chuyện bỗng yên tĩnh trở lại.

Tô Căng Bắc và Thiệu Tố Oánh đi đến với Lâm Tẫn Nhiễm, Chu Thời Uẩn thấy Tô Căng Bắc liền kéo cô đến bên cạnh mình, "Đi đâu thế?"

Tô Căng Bắc hơi xấu hổ, "Vốn muốn đưa Tẫn Nhiễm ra ngoài ăn một bữa, sau đó đi đi lại lại, không ngờ lại bỏ lỡ thời khắc anh cả tỉnh lại, ừm... Chị ấy đợi nhiều ngày như vậy, bề ngoài như thể sắp kiệt sức."

Chu Thời Uẩn cười khẽ, trong mắt lộ vẻ cưng chiều, "Ngốc."

Tô Căng Bắc liếc anh ta, nhưng lúc này cũng lười nói thêm, trong lòng tràn đầy hi vọng nhìn vào đôi nam nữ làm người khác lo lắng.

Lâm Tẫn Nhiễm chậm rãi tới gần, cô há hốc mồm muốn nói nhưng không nói nên lời, cơ thể cô giống như bị người khác giữ lại, rõ ràng cô muốn chạy tới ôm anh nhưng không hiểu sao hơi sợ hãi.

Đây là sự thật sao?

Giờ phút này anh ngồi trên giường, sắc mặt mặc dù vẫn hơi tái nhợt nhưng cuối cùng cũng có sức sống, dịu dàng nho nhã, là bộ dạng mà cô rất quen thuộc.

Lúc Lâm Tẫn Nhiễm sững sờ nhìn Chu Chính Hiến, anh cũng ngước mắt nhìn về phía cô. Đôi mắt của anh hơi đảo, giống như hồ sâu đen thẳm trực tiếp hút cô vào.

Trong đôi mắt lăn tăn gợn sống, cuối cùng lại biến thành ánh sáng nhẹ nhàng.

Tất cả đều trở nên yên tĩnh, bỗng nhiên anh cong môi cười, chậm rãi đưa tay ra với cô.

"Nhiễm Nhiễm, qua đây cho anh ôm một cái nào."

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mặt Nạ Của Em
Chương 138

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 138
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...