Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mặt Nạ Của Em

Chương 127

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chu Chính Hiến lười để ý đến anh ta, anh ngồi xuống bên cạnh Lâm Tẫn Nhiễm, giơ tay muốn chạm vào trán của cô, nhưng lại sợ cô đau, đưa tay lên một lát lại để xuống.

"Có phải em ngốc hay không, tự nhiên lại đỡ ly thủy tinh thay cho người khác." Sự đau lòng của Chu Chính Hiến cuối cùng cũng biến thành những lời này.

Lâm Tẫn Nhiễm mấp máy môi, "Không phải em cố tình muốn làm anh hùng, chỉ là không ngờ anh ta đập chuẩn như vậy."

Chu Chính Hiến liếc cô, "Mấy ngày này không cần đi làm đâu, em về nhà nghỉ ngơi đi."

Lâm Tẫn Nhiễm, "Vết thương nhỏ như thế này mà cũng cần về nhà tĩnh dưỡng à?"

"Có nghe lời không hả?" Chu Chính Hiến nhíu mày, "Đừng khiến anh phải lo lắng cho em."

Lâm Tẫn Nhiễm liếc mắt nhìn anh, lẩm bẩm một câu, "Em là bác sĩ, em biết chừng mực mà."

"Cái gì?" Chu Chính Hiến híp mắt, "Em lặp lại lần nữa xem nào."

Lâm Tẫn Nhiễm quay đầu đi, biết điều mà im lặng.

"Ơ, chú Minh à?" Chu Duy Ân một lòng quan tâm đến Lâm Tẫn Nhiễm nên lúc này mới phát hiện trong phòng có thêm một người nữa, "Sao chú Minh lại ở đây vậy?"

Chu Duy Ân vừa hỏi xong liền nhận ra mình đã hỏi một câu quá đần độn, anh ta cân nhắc một lúc rồi nói tiếp, "Chú, chú cũng biết cô ấy... Cô ấy."

Chu Minh thở dài, "Lão phu nhân nói cho chú biết đấy, Tam thiếu, cảm ơn cậu vì vừa nãy đã giúp Nhiên... giúp Tẫn Nhiễm."

"Hả?" Chu Duy Ân dừng một chút, "Không cần cảm ơn cháu đâu..."

Chu Duy Ân nhìn Chu Minh, lại nhìn Lâm Tẫn Nhiễm đang im lặng, trong lòng anh ta hoảng sợ, đều là do anh ta nói trước mặt bà nội rằng mình muốn kết hôn với cô, cuối cùng bà nội lại điều tra về cô, cho nên vì anh ta mà thân phận của cô bại lộ...

Cô ấy sẽ không trách anh ta chứ?

"Em mệt rồi, em muốn nghỉ ngơi." Lâm Tẫn Nhiễm nói thẳng.

Chu Chính Hiến nhìn Chu Minh, sau đó giơ tay giữ tay cô lại, "Chúng ta về nhà thôi."

Lâm Tẫn Nhiễm gật đầu, thật ra cô chỉ muốn trốn tránh.

Lâm Tẫn Nhiễm đứng lên, khi đi qua Chu Duy Ân cô nói câu cảm ơn, lúc đi ngang qua Chu Minh thì bước chân lại không dừng lại.

Chu Chính Hiến gật đầu với Chu Minh, Chu Minh chỉ đáp lại anh bằng ánh mắt "Chăm sóc cho con bé thật tốt", không nói gì.

Chu Chính Hiến và Lâm Tẫn Nhiễm đã đi ra ngoài, Chu Duy Ân nhìn bóng lưng hai người họ, chán nản ngồi xuống giường bệnh.

"Tam thiếu, cậu không trở về Chu gia à?"

Chu Duy Ân rầu rĩ nói, "Chú Minh, tại sao chú lại không tách hai người họ ra, chẳng lẽ chú cũng chấp nhận cho hai người họ ở bên nhau sao?"

Chu Minh dừng lại một chút, thật lâu sau mới nói, "Chú nợ con bé quá nhiều, bây giờ chú... chỉ muốn con bé hạnh phúc thôi."

"Chú Minh, chú đã thay đổi rồi." Chu Duy Ân cười khổ, "Trước kia chú sẽ không vì tình cảm cá nhân mà bỏ qua lợi ích của Chu gia."

Chu Minh trầm mặc.

Chu Duy Ân nhìn ra ngoài cửa sổ, buồn bã nói, "Nhưng mà chú nói đúng, cô ấy hạnh phúc... là điều quan trọng nhất."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/mat-na-cua-em/chuong-127.html.]

Sau khi về nhà, Lâm Tẫn Nhiễm không nói gì cả, hơn tám giờ, cô nói đầu hơi choáng nên lên giường chuẩn bị ngủ.

Chu Chính Hiến rót một ly sữa bò mang từ phòng bếp đến cho cô, "Uống đi cho dễ ngủ."

Lâm Tẫn Nhiễm không ngồi dậy, cô nằm nhìn lên trần nhà rồi nói, "Tự nhiên em cảm thấy hôm nay xảy ra chuyện này đúng là rất tốt."

Chu Chính Hiến nhướng mày, "Em nói linh tinh gì vậy?"

Lâm Tẫn Nhiễm khẽ cười một tiếng, "Như vậy em cũng không cần phải ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng với ông ấy, có thể kiếm cớ mình bị thương rồi đi trước."

"Nhiễm Nhiễm..."

"Em biết ông ấy sẽ đến, em tự cho là mình đã chuẩn bị tốt. Nhưng lúc nhìn thấy ông em cũng không biết phải làm sao nữa." Lâm Tẫn Nhiễm ngồi dậy, chậm rãi dựa vào vai Chu Chính Hiến, "Ông ấy luôn miệng nói muốn bù đắp cho em, nhưng em không cần... Em lớn như này rồi, còn muốn bù đắp thế nào nữa."

"Đều tại anh." Chu Chính Hiến ôm cô vào lòng, thấp giọng nói.

Lâm Tẫn Nhiễm khẽ giật mình, trong lòng đột nhiên hơi buồn phiền, "Này, anh đừng nói như vậy."

Chu Chính Hiến không đáp lại, từ khi hai người ở bên nhau, chuyện đó đã lâu chưa xuất hiện lại trong đầu anh. Nhưng dù như thế nào đi chăng nữa, Chu Nhuế c.h.ế.t và những năm gần đây Lâm Tẫn Nhiễm sống rất khổ sở là sự thật, bọn họ cũng không quên được.

"Đã qua rồi." Người phụ nữ trong lòng anh đột nhiên ngẩng đầu, cô mỉm cười nhìn anh, "Bày ra bộ dạng thù sâu hận lớn như vậy làm gì, em không muốn nghĩ đến nữa."

"Được rồi." Chu Chính Hiến cúi đầu hôn lên môi cô, "Chúng ta đều không muốn."

Căn phòng u tối, hai người ngồi một chỗ ôm nhau, hoàn toàn im lặng, không ai nói chuyện với ai.

Một lúc lâu sau...

"Chu Chính Hiến."

"Ừm."

"Anh hôn em đi."

"Hửm?"

Lâm Tẫn Nhiễm ngồi thẳng lên trên người anh, trong lòng cô không hiểu tại sao mình lại buồn bực, cô nhìn thấy anh, giống như muốn tìm người cãi nhau vậy, "Em nói, anh hôn em đi... Làm sao đây?"

Chu Chính Hiến giật mình, người phụ nữ trước mặt anh mang vẻ mặt tái nhợt, ánh mắt của cô hoang vắng và lạnh nhạt, khiến trái tim người nhìn thấy như bị bóp chặt.

Tất nhiên anh muốn chạm vào cô, cho dù cô không yêu cầu, anh cũng rất muốn chạm vào cô.

Nhưng mà...

"Nhiễm Nhiễm, em bị thương." Chu Chính Hiến cố kiềm chế.

Lâm Tẫn Nhiễm cắn môi, giọng nói nhạt dần, "Em mặc kệ, hôm nay vẫn muốn làm một lần với anh."

Đau khổ đã qua, buồn phiền đã qua, ý muốn nản lòng cũng đã qua, trước kia mỗi ngày đều là ác mộng, mỗi ngày cô đều tỉnh giấc với mồ hôi lạnh đầm đìa, cô cho rằng, cô hận cha mình, cô còn có cảm giác mình hận Chu Chính Hiến...

Thế nhưng cuối cùng cô cũng phát hiện ra rằng mình không hận, cô không chỉ không hận anh mà còn rất yêu anh.

Chu Chính Hiến hôn lên môi cô, trong lòng anh hơi vội vàng, nhưng mà động tác tay cũng rất nhẹ nhàng chậm rãi.

Lâm Tẫn Nhiễm bị anh đè trên giường hôn, cô không nhắm mắt mà là mở to mắt nhìn anh, nhìn gương mặt của anh, nhìn bộ dạng dịu dàng động tình của anh.

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mặt Nạ Của Em
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...