Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mặt Nạ Của Em

Chương 117

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong xe, Lâm Tẫn Nhiễm nhìn ra ngoài cửa sổ, hình ảnh đám người đó vừa giận vừa sợ ban nãy cứ quanh quẩn mãi trong đầu.

Sự tức giận của Hoắc lão phu nhân dĩ nhiên không cần phải nói đến rồi, gương mặt của Từ Tử Thiên cũng trắng bệch, lúc đó cô thấy trong ánh mắt của cô ta tràn ngập vẻ khó tin. Còn Chu Duy Ân, cuối cùng anh ta chỉ nhìn Chu Chính Hiến dẫn cô đi, ánh sáng trong mắt cũng dần dần lụi tàn.

Nghĩ đến đây, Lâm Tẫn Nhiễm khẽ thở dài một hơi.

"Làm sao vậy?" Chu Chính Hiến đang ngồi bên cạnh lái xe chợt quay sang nhìn cô, "Không vui à?"

Lâm Tẫn Nhiễm lắc đầu, "Không có gì, đúng rồi, tại sao anh lại trở về vậy, không phải anh nói ngày mai mới về à?"

"Đáng lẽ là ngày mai, nhưng có người báo cho anh biết trong nhà xảy ra chuyện, anh nghĩ, nếu anh không trở về thì có lẽ không còn vợ nữa."

Lâm Tẫn Nhiễm cười nhạo, "Nói quá rồi!"

"Không nói quá." Chu Chính Hiến dịu dàng, "Em đó, không thể làm anh bớt lo chút nào, chỉ cần không để ý một tí là em lại có thể biến anh thành con thiêu thân."

"Này, cái đó do em trai anh gây ra mà." Lâm Tẫn Nhiễm dừng lại một chút mới nói, "Duy Ân đã biết rõ chuyện của em rồi, lần trước Chu Diễn đưa đồ ăn cho em, cậu ấy nghe thấy bọn em nói chuyện."

Lông mày Chu Chính Hiến nhíu lại, "Anh biết, nhưng mà chắc chắn nó sẽ không nói lung tung."

"Ừm." Lâm Tẫn Nhiễm nói, "Nhưng mà Hoắc lão phu nhân thì làm sao đây, vừa rồi anh trực tiếp kéo em ra ngoài, anh không sợ lúc về sẽ bị trách mắng sao?"

"Đương nhiên là anh sẽ giải thích cho bà, vốn muốn đợi sau khi Từ Tử Thiên và chú Từ rời đi thì sẽ nói chuyện của chúng ta, nhưng anh không đợi được nữa." Chu Chính Hiến đưa tay ra véo mặt cô, "Yên tâm đi, tuy rằng bà nội thích Từ Tử Thiên, nhưng mà anh không phải cháu trai duy nhất của bà."

"Nhưng mà Nhiễm Nhiễm, bà nội nhất định sẽ đi điều tra, chuyện trước kia..."

"Em biết chuyện này không giấu giếm được." Lâm Tẫn Nhiễm cười nhạt một tiếng, "Em luôn muốn trốn tránh chuyện đó, rất vô lý khi muốn anh giúp em giấu giếm tất cả mọi người, nếu quả thật đã bị vạch trần rồi, em đành đối mặt với nó vậy."

"Anh luôn ở đây, em không cần phải lo lắng."

"Vâng."

Đã lái xe đến trường học, Lâm Tẫn Nhiễm xuống xe, chuẩn bị đi đến văn phòng của Bao Thuần Bân.

"Mất khoảng bao lâu? Anh sẽ đến đón em."

Động tác gỡ dây an toàn của Lâm Tẫn Nhiễm dừng lại, "Đón em? Lát nữa em ở lại trường là được rồi."

Chu Chính Hiến nghe vậy thì lườm cô một cái, "Anh đặc biệt vội vã trở về, em lại cam lòng bỏ rơi anh cả đêm à?"

Lâm Tẫn Nhiễm hơi xấu hổ, "Nhưng mà chúng ta sẽ đi đâu, chẳng lẽ anh muốn đưa em trở về nhà họ Chu sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/mat-na-cua-em/chuong-117.html.]

"Ngốc quá, đương nhiên không về đó rồi." Chu Chính Hiến sửa lại tóc giúp cô, "Đợi lát nữa sẽ nói cho em biết là đi đâu, bây giờ em lên trước đi, anh trở về xử lý một vài chuyện. Khi nào xong thì gọi điện cho anh."

"... Được."

Sau khi đưa Lâm Tẫn Nhiễm đến đó, điện thoại Chu Chính Hiến vang lên, không phải là Hoắc lão phu nhân gọi tới, mà là Từ Tử Thiên.

"Alo."

"Chu tiên sinh." Giọng nói Từ Tử Thiên khá chán nản, "Mặc dù tôi biết rõ chúng ta không còn mang danh là hôn phu, hôn thê nữa, nhưng mà chuyện ngày hôm nay tôi vẫn muốn gặp anh để hỏi một chút, có được không?"

Chu Chính Hiến nhướng mày, "Tôi sẽ giải thích với bà nội."

"Nhưng mà chuyện này... Người đầu tiên anh cần phải giải thích là tôi." Từ Tử Thiên khẽ cười một tiếng, "Hay là anh cảm thấy khinh thường khi phải giải thích chuyện này với tôi?"

Chu Chính Hiến không trả lời, nhưng Từ Tử Thiên có thể cảm nhận được, nếu không phải khả năng kiềm chế của anh cao thì có lẽ anh thật sự khinh thường không muốn giải thích.

"Quán cà phê XX, gần với nhà họ Chu." Từ Tử Thiên sợ anh nhất định sẽ không đến, vì vậy vội vàng nói, "Không có ý gì khác, tôi chỉ muốn nghe câu trả lời thôi.”

.......

Quán cà phê bị người đứng bên ngoài mở ra, chuông gió ở cửa ra vào khẽ vang lên, Từ Tử Thiên ngước mắt lên nhìn.

Không ngờ anh đã đến, cô ta biết, với tính cách của anh nhất định sẽ không giải thích với cô ta.

Người đàn ông bước đến chỗ cô ta còn mặc trang phục dùng để họp hội nghị, rất cao cấp, nhưng vì vội vã trở về từ thành phố khác nên trang phục của anh có nhiều nếp gấp, ngay lúc này, caravat đã bị anh cởi ra, áo sơ mi mở một cúc áo, mang theo hương vị nghiêm túc xen lẫn lười biếng.

Thật ra, trước khi gặp anh, cô ta đã rất tò mò về anh, thiên tài trong giới thương nhân... Cô ta đã nghe từ lâu.

Mà lần đầu tiên gặp anh, cô ta đã biết rõ người bên cạnh anh không phải là cô ta thì không ai có thể xứng hơn.

Cô ta rất tự tin về bản thân mình, cho nên cũng chắc chắn mình có thể nắm bắt được người đàn ông này, huống hồ, hai người lại môn đăng hộ đối, người nhà cũng muốn cho hai người đính hôn.

Nhưng cô ta tuyệt đối không thể ngờ được, trong cuộc đời thuận buồm xuôi gió của mình, lần này lại thất bại thảm hại. Cô ta không cam lòng, cũng không thể hiểu.

"Cô Từ, để cô đợi lâu rồi." Anh ngồi xuống vị trí đối diện, vẻ mặt bình thản, là bộ dạng cô ta cực kỳ thích.

"Không đâu." Sau khi mở miệng Từ Tử Thiên mới phát hiện giọng nói của mình hơi khàn, khóe môi cô ta giật giật, "Anh uống gì?"

"Không cần, tôi còn có việc, nói xong thì đi luôn."

Trong lòng Từ Tử Thiên lạnh như băng, "Anh cứ như vậy... Không chào đón tôi sao?"

Chu Chính Hiến theo thói quen cong tay gõ nhẹ lên bàn, "Chuyện ngày hôm nay, tôi rất xin lỗi, nhưng mà tôi tin chắc cô Từ là người hiểu chuyện, cô chưa tiếp xúc nhiều với tôi, chúng ta vốn dĩ không có tình cảm gì cả, nếu như bị người lớn cưỡng ép thành đôi thì cũng không công bằng với cô."

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mặt Nạ Của Em
Chương 117

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 117
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...