Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mặt Nạ Của Em

Chương 22

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhớ tới lúc còn nhỏ, bởi vì uống thuốc sợ đắng nên anh đã lén lút chuẩn bị cho bản thân mấy viên đường, nhưng chuyện này bị cha biết được, lần đó ông trách mắng anh rất nghiêm khắc. Cha nói, không chịu được một chút đắng thì sau này làm sao gánh vác toàn bộ Chu gia?

Vốn không phải là chuyện lớn nhưng về sau anh thật sự không ăn đồ ngọt nữa.

Những thứ đồ ngọt này, coi như tất cả là một bức ảnh thu nhỏ đi. Mọi chuyện đều phải kiềm chế, càng thích thứ gì thì càng phải giả vờ như không thích, bất kể là ông nội hay cha mẹ đã mất, bà nội và mấy vị trưởng bối Chu gia bây giờ cũng vậy, tất cả bọn họ đều nói với anh, thân là người thừa kế của Chu gia, không thể để người khác nắm được một chút nhược điểm nào. Anh gánh vác toàn bộ Chu gia, cái anh phải làm là bảo vệ Chu gia, chỉ có anh không có khiếm khuyết nào thì Chu gia mới có thể không có khẽ hở.

"Mang xuống đi." Chu Chính Hiến nói.

"Cậu không ăn nữa à?"

Chu Chính Hiến cười cười, "Đùa với cô ấy chút thôi."

"Đùa? Cậu còn biết đùa hả?" Chu Diễn khựng lại, thầm nói, "Lâm Tẫn Nhiễm này đúng là khác với mọi người."

Chu Chính Hiến hơi sững sờ, phải rồi, anh cũng thấy được bốn chữ trên người cô này. Rõ ràng là một cô gái không lớn tuổi lắm nhưng đôi mắt lại có sự hờ hững và cô đơn không đúng với số tuổi.

Khác với mọi người... đại khái là bởi vì cái này cho nên mới có hứng thú với cô sao?

Mấy ngày sau, Chu Chính Hiến không có cơ hội để "lấy cớ" bắt cô làm những việc vặt vãnh lúc anh uống thuốc nữa, đã có kinh nghiệm lần đầu thì Lâm Tẫn Nhiễm cũng sẽ không bị anh lừa mà giúp anh uống thuốc lần nữa.

Sau khi "hầu hạ" xong đi ra, cô nhận được điện thoại của Ngô Quý Đồng.

"Sư tỷ, chị đang ở đâu vậy?"

Lâm Tẫn Nhiễm còn đang buồn phiền vì lúc nãy Chu Chính Hiến giả vờ làm đổ thuốc, nếu cô không nhanh tay lẹ mắt thì chắc bát thuốc này bị đổ sạch rồi.

"Đi làm."

Ngô Quý Đồng nghe thấy giọng nói tức giận của thì hết hồn, "Làm, làm sao vậy? Chị đang tức giận à? Sư tỷ, chị cũng sẽ tức giận sao?"

Lâm Tẫn Nhiễm kiên nhẫn hỏi, "Có chuyện gì thì nói đi."

"À à à, là thế này, em muốn hỏi chị, ngày mai chị có được nghỉ không?"

"Ngày mai chị phải về trường, sao thế?"

"Thế mà chị lại hỏi em sao thế!" Ngô Quý Đồng lập tức bày ra bộ dạng đau lòng muốn chết, "Sư tỷ, ngày mai là sinh nhật em, chị có lương tâm không vậy, sinh nhật em mà chị cũng không nhớ nữa."

"Sinh nhật của cậu?" Lâm Tẫn Nhiễm khựng lại một chút, "Được, sinh nhật vui vẻ nhé!"

"Chị đừng nói vội, sinh nhật em còn chưa đến mà." Ngô Quý Đồng nói, "Muốn thật sự chúc phúc em vậy thì ngày mai chị đến dự sinh nhật em là được, cũng không có gì, chỉ mời mấy người bạn ăn cơm, sau đó đi chơi thôi, hàng ngũ "bạn tốt" của em chắc chắn là không thể thiếu chị rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/mat-na-cua-em/chuong-22.html.]

Lâm Tẫn Nhiễm dựa người vào cột nhà, "Tấm lòng của chị, cậu biết là được rồi, chị không đến đâu."

Ngô Quý Đồng than thở, "Tấm lòng của chị cái gì chứ! Hoàn toàn không nhận được! Em không biết, nhất định chị phải tới đó, nếu không em sẽ... em sẽ làm loạn phòng ngủ của chị!"

Lâm Tẫn Nhiễm: "..."

"Cúp đây!"

Điện thoại bị dập xong, Lâm Tẫn Nhiễm bất đắc dĩ cười một tiếng, không cho cô chút cơ hội phản kháng nào cả.

"Cô nói chuyện điện thoại với ai vậy?" Đột nhiên một giọng nói đàn ông vang lên. Bởi vì cách rất gần nên Lâm Tẫn Nhiễm sợ hết hồn, cô quay đầu thì nhìn thấy Chu Duy Ân đứng đằng sau, rất tự nhiên giơ tay vỗ anh ta một cái, "Lớn tiếng như vậy làm gì hả?"

Chu Duy Ân bị vỗ một cái thì choáng váng vài giây, "Tôi... tôi hỏi cô nói chuyện với ai."

Hai tay Lâm Tẫn Nhiễm túy ý đút vào túi áo, "Một người bạn."

"Ừ..."

"Cậu tìm tôi à?" Lâm Tẫn Nhiễm ngước mắt nhìn anh ta, thằng nhóc này, trước đây rõ ràng thấp hơn cô, bây giờ cao hơn cô cả một cái đầu, "Đờ ra như vậy làm gì?"

Chu Duy Ân bỗng nhiên phục hồi tinh thần, anh ta cũng không biết tại sao bản thân lại ngẩn ra như vậy nữa, chỉ thấy đôi mắt đen như mực kia của cô mang theo một chút ý cười thì không rời mắt được..

"Tôi đâu có đờ người ra đâu, tôi đang nghĩ tới một chuyện."

"Nghĩ tới một chuyện?" Lâm Tẫn Nhiễm gật gật đầu, "Được, vậy cậu từ từ nghĩ đi, tôi đi trước đây."

"Ê!" Chu Duy Ân kéo tay cô, "Cô đợi đã, tôi còn chưa cho cô đi mà."

Lâm Tẫn Nhiễm dừng lại nhìn anh ta, Chu Duy Ân mím môi, "Cô chưa ăn cơm đúng không?"

"Hả?"

"Đi, đi với tôi, tôi kêu người làm đồ ăn ngon cho cô." Sau khi nói xong, phát hiện Lâm Tẫn Nhiễm chưa nói gì, Chu Duy Ân hơi thấp thỏm. Người này và mấy cô gái kia không giống nhau, người khác thì luôn nghe theo. Cô thì ngược lại, việc cô từ chối là rất bình thường.

"Được, đi thôi."

"Hả?" Chu Duy Ân sững sờ, không ngờ cô lại dễ dàng đồng ý như vậy, sau khi phản ứng lại, dĩ nhiên anh ta rất vui mừng. Đương nhiên, vẻ mặt của anh vẫn khống chế tốt, "Vậy đừng sững sờ nữa, cùng bổn thiếu gia đi thôi."

Chu Duy Ân cười toe toét đi phía trước, Lâm Tẫn Nhiễm thấy bóng lưng của anh ta thì cười nhạt, anh ta cũng coi như là một người của Chu gia thật lòng đối xử với cô. Sau khi cô "chết", anh ta cũng rất buồn...

Nơi ở của Chu Duy Ân khá xa lạ với Lâm Tẫn Nhiễm, nhớ lại lúc trước cha mẹ của anh ta rất nghiêm khắc, mỗi ngày Lâm Tẫn Nhiễm dám chạy tới thư phòng của Chu Chính Hiến, nhưng lại không dám đi đến chỗ của Chu Duy Ân.

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mặt Nạ Của Em
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...