Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mặt Nạ Của Em

Chương 23

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Ngồi đi. Đây đều là đồ nhà bếp mới đưa tới đó." Chu Duy Ân không mất tự nhiên, tùy ý ngồi xuống ghế, cầm ly rượu đỏ uống một ngụm.

Lâm Tẫn Nhiễm hỏi: "Cậu không ăn cơm với người nhà à?"

Cô nhớ, gia quy của Chu gia rất nghiêm khắc, ăn cơm đúng giờ, tiểu bối trong nhà đều phải ăn chung với trưởng bối.

"Ăn cơm với bọn họ thì có gì thú vị đâu, còn không bằng ăn một mình." Chu Duy Ân hừ lạnh một tiếng, "Hơn nữa, tôi không ăn, bọn họ không quản được, cũng không muốn quản."

Lâm Tẫn Nhiễm ngồi đối diện anh ta, cô cầm cái dĩa, khẽ cau mày, "Chu Duy Ân."

"Sao vậy?"

Lâm Tẫn Nhiễm nhìn anh ta, "Quan hệ giữa cậu và người nhà không tốt à?"

"Bảo thủ, vô vị." Chu Duy Ân ngước mắt nhìn cô một cái, lại bổ sung một từ, "Ích kỷ."

Lâm Tẫn Nhiễm nheo mắt lại, "Thật sao, không nghĩ tới được đây lại là đánh giá của tam thiếu gia."

"Mấy lão già bảo thủ của Chu gia... cái gì mà lập trưởng chứ không lập ấu, cái gì mà truyền thừa trăm năm của Chu gia, hừ, bọn họ còn sống ở triều đại nhà Thanh sao? À, Lâm Tẫn Nhiễm, cô cảm thấy Chu Chính Hiến thực sự tốt hơn tôi nhiều hả?"

"Khụ khụ." Lâm Tẫn Nhiễm lặng lẽ cắt một miếng bò bít tết, "Tam thiếu gia cũng không cần nói những lời nói đại nghịch bất đạo này trước mặt tôi đâu, tránh liên lụy đến tôi."

Chu Duy Ân liếc cô một cái, "Không nhận ra lá gan của cô lại nhỏ như vậy."

Hai người câu được câu không vừa ăn vừa nói chuyện, còn nhanh chóng càn quét hết sạch đồ ăn. Lâm Tẫn Nhiễm ăn no rồi liền đứng lên đi qua đi lại trong phòng cho khách nhỏ của anh ta.

Đi tới chỗ cửa sổ, khóe mắt nhìn thấy một chiếc kẹp tóc màu hồng nhạt nho nhỏ, là thứ mà bé gái hay cài trên đầu.

Lông mày của cô khẽ nhíu một cái, bởi vì cảm thấy rất quen mắt nên cầm lên xem thử.

"Để xuống!" Đột nhiên Chu Duy Ân lao tới cướp lấy chiếc kẹp tóc trên tay cô. Anh ta nhìn cô, vẻ mặt cảnh giác, "Đồ trong phòng tôi cô đừng có động chạm lung tung."

Lâm Tẫn Nhiễm nhìn thấy dáng vẻ này của anh ta, lại nhìn chiếc kẹp tóc đó, trí nhớ mơ hồ dần dần rõ ràng.

Trong lòng hơi chua chát.

Có điều Lâm Tẫn Nhiễm vẫn giả vờ ung dung nói, "Anh mà lại có thứ đồ chơi này của bé gái sao, Tam thiếu gia, có phải anh có ham mê nào đó đặc biệt không?"

Chu Duy Ân cắt ngang lời cô, "Đây là đồ của bạn tôi."

"Bạn cậu..." Lâm Tẫn Nhiễm tựa vào cạnh bàn, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, "Cậu quý trọng đồ vật của cô ấy như thế, nếu cô ấy biết được, chắc cũng rất vui mừng."

"Cô ấy sẽ không biết đâu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/mat-na-cua-em/chuong-23.html.]

Lâm Tẫn Nhiễm sững sờ.

Sắc mặt của Chu Duy Ân lạnh dần, "Bởi vì cô ấy mất rồi."

Khóe miệng Lâm Tẫn Nhiễm giật giật, "Thật không?"

"Bởi vì động đất ở Tứ Xuyên." Chu Duy Ân cũng dựa vào cạnh bàn, anh ta cúi đầu nhìn chiếc kẹp tóc trong lòng bàn tay, buồn bã nói, "Không phải cô hỏi tôi tại sao quan hệ với người nhà lại tệ như vậy ư, bởi vì bọn họ không cứu cô ấy, đám người đó chỉ biết cứu người mà họ cảm thấy là quan trọng, bọn họ là những con quỷ ích kỷ, đều là kẻ g.i.ế.c người."

Chu Duy Ân bình tĩnh nói, chỉ có bàn tay hơi run run đang tiết lộ nội tâm của anh ta.

"Có thể... là không kịp tới cứu, động đất đột ngột như vậy, mọi người sẽ cứu người mà họ cho là quan trọng, không phải rất bình thường sao?" Lâm Tẫn Nhiễm lạnh nhạt nói.

"Nếu tôi ở đó thì sẽ không như vậy!" Chu Duy Ân giận dữ, "Nếu tôi ở đó, tôi nhất định sẽ không để cô ấy chết, tôi nhất định chọn cứu cô ấy đầu tiên."

"Cảm ơn cậu." Trầm mặc một lúc lâu, đột nhiên Lâm Tẫn Nhiễm giơ tay vỗ vỗ vai anh ta.

Chu Duy Ân khựng lại một chút, "Cô cảm ơn cái gì?"

Lâm Tẫn Nhiễm hơi nhún vai, "Thay cô bé đó cảm ơn cậu, không ngờ Tam thiếu gia của chúng ta là một người làm theo cảm tính như thế."

Chu Duy Ân xì một tiếng, nghiêng đầu đi chỗ khác không nhìn cô nữa.

Ý cười của Lâm Tẫn Nhiễm dần tắt, quay người đi tới cửa.

"Này, cô đi đâu đó?" Chu Duy Ân hỏi.

"Ăn uống no nê, đương nhiên là đi về rồi." Lâm Tẫn Nhiễm vẫy vẫy tay rồi dứt khoát rời đi.

Đi ra khỏi chỗ ở của Chu Duy Ân, cô dừng bước lại quay đầu nhìn một cái.

Chu Duy Ân, thật sự cảm ơn cậu.

---------

Sau khi về trường, Lâm Tẫn Nhiễm gọi điện thoại về nhà.

"Mẹ, gần đây cha thế nào rồi?"

"Gần đây vẫn tốt, mỗi ngày mẹ vẫn có thể dìu ông ấy tản bộ."

"Vâng, vậy là tốt. Đúng rồi, con gửi tiền vào thẻ cho mẹ rồi, mẹ nhận được tin nhắn chưa?"

"Nhiễm Nhiễm, mẹ thấy rồi. Nhưng con không cần tháng nào cũng đưa tiền như thế đâu, ở bên này còn có cha mẹ, bản thân con đừng để mệt mỏi quá, cũng đừng đi làm thêm nhiều, chăm chỉ học hành đi."

"Bây giờ con khá rảnh, làm thêm cũng chỉ thỉnh thoảng đi thôi, không mệt đâu, mẹ yên tâm."

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mặt Nạ Của Em
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...