Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mặt Nạ Của Em

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chu Diễn hơi khó xử, nhưng cũng không dám nói gì, rất rõ ràng, vị thiếu gia này thường xuyên chống cự việc uống thuốc như thế.

Lâm Tẫn Nhiễm nhìn Chu Diễn một cái, lấy thuốc từ trong tay anh ta. Cô cũng không nói gì, chỉ trực tiếp kéo tay Chu Chính Hiến qua, cưỡng chế đặt viên thuốc vào tay anh, "Chu Diễn, rót nước."

Chu Diễn sửng sốt, "Hả? À, được."

Ánh mắt Chu Chính Hiến hơi u ám, "Cô làm gì vậy?"

Lâm Tẫn Nhiễm xòe tay ra, "Chu tiên sinh, tôi không phải để trang trí, tôi nhất định phải phụ trách sức khỏe cho anh, vì thế, tôi nói đến giờ anh uống thuốc thì anh phải phối hợp."

Chu Chính Hiến: "..."

"Đây, nước đây." Chu Diễn đưa nước tới.

Lâm Tẫn Nhiễm đón lấy, cô đưa cho Chu Chính Hiến, "Uống đi."

Chu Chính Hiến không nhúc nhích.

Khóe miệng Lâm Tẫn Nhiễm giật giật, "Chu tiên sinh, tôi thấy dáng vẻ này của anh làm tôi nhớ tới lúc còn thực tập ở bệnh viện đa khoa."

Chu Chính Hiến nhìn cô, "?"

Lâm Tẫn Nhiễm nhíu mày, "Lúc đó, dáng vẻ của mấy đứa bé từ chối không uống thuốc giống y hệt như dáng vẻ của anh bây giờ vậy. Bình thường lúc đó chúng đều cần tôi dỗ ngọt, Chu tiên sinh, anh... cũng muốn tôi dỗ ngọt một chút hả?"

Sắc mặt Chu Chính Hiến lập tức trầm xuống.

Chu Diễn, "Phụt!"

Sau khi về Chu gia, Lâm Tẫn Nhiễm trực tiếp đi về phòng y tế. Dọc đường đi, vẻ mặt tối sầm khi bị ép uống thuốc của Chu Chính Hiến luôn ở trong đầu cô, không thể biến mất được, chậc chậc, vẻ mặt đó, đúng là hơi mất phong độ của Đại thiếu gia.

"Tẫn Nhiễm, cô về rồi à?" Lão Dương đang ngồi trong một đống thuốc Đông y rối tinh rối mù, nhìn thấy cô đi vào thì lên tiếng chào hỏi.

Lâm Tẫn Nhiễm gật đầu, đi lên phía trước, "Bác sĩ Dương, cần giúp không?"

"Không cần không cần, cô qua bên kia để ý thuốc cùng bọn chúng là được."

"Vâng."

"À đúng rồi, trước đó Tam thiếu gia có đến đây, còn hỏi cô về chưa nữa." Lão Dương ngước mắt, "Chuyện của Tam thiếu gia, Vân Thanh đều nói cho tôi biết hết rồi, về sau cô cẩn thận một chút."

Lâm Tẫn Nhiễm, "Cảm ơn bác sĩ Dương nhắc nhở, nhưng... cháu có câu hỏi muốn hỏi ông."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/mat-na-cua-em/chuong-17.html.]

"Hỏi đi."

Lâm Tẫn Nhiễm ngồi xuống bên cạnh ông, "Theo cháu được biết, đối với việc giáo dục con cái Chu gia rất nghiêm khắc, Tam thiếu gia... chắc là ban đầu không phải như vậy đúng không?"

Thấy Lão Dương nghi ngờ ngước mắt nhìn cô, Lâm Tẫn Nhiễm lại nói, "Cháu không có ý gì khác, chỉ cảm thấy anh ta và Chu tiên sinh không giống nhau."

"Aizz, tôi hiểu ý cô là gì rồi." Lão Dương lại thở dài một tiếng, "Đứa bé này không nghe lời cho lắm, thực ra khi còn nhỏ tính tình của cậu ấy không phải như vậy, lúc đó rất quy củ, hơn nữa còn hơi trầm mặc ít nói."

Trong lòng Lâm Tẫn Nhiễm thầm đồng ý, cô nhớ lúc trước anh ta rất thích cãi nhau với cô, nhưng ở trước mặt người khác thì khá an phận. Có một lần cô còn thấy ta lén lút trốn ở trong vườn hoa khóc lóc, cô hỏi anh ta làm sao vậy, anh ta nói cha mẹ không cho anh ta chơi với mấy bạn trong trường, nói anh ta không có bạn bè...

Lúc đó cô nói, cô chính là bạn của anh ta, cô sẽ chơi với anh ta.

Nhớ lại lúc cô nói lời này, ánh mắt anh ta sáng lên, đôi mắt ngập nước của anh ta vô cùng vui vẻ, dáng vẻ đó, thấy thế nào cũng cảm thấy đau lòng.

"Lúc Tam thiếu gia còn nhỏ bị quản lý rất nghiêm khắc, cậu ấy thường không được chơi với mấy đứa trẻ cùng lứa, không có bạn bè gì. À đúng rồi, trước đây có một cô bé chơi rất thân với cậu ấy."

Trong lòng Lâm Tẫn Nhiễm hơi chùng xuống.

"Đáng tiếc sau đó cô bé kia mất rồi." Lão Dương nói đến đây thì vẻ mặt trần ngập sự tiếc nuối, "Tôi nhớ sau khi Tam thiếu gia biết cô bé đó mất trong trận động đất thì như phát điên đi tìm cô bé đó. Nhưng khi đó động đất không ngừng, nhà nào cũng đổ nát, đến cả ngọn núi cũng bị sạt lở. Người mất tích trong trận động đất đó lên tới gần hai vạn người, nói là mất tích, thực ra chính là đã c.h.ế.t rồi. Aizz, cô nói xem như vậy còn có thể tìm được sao..."

Lão Dương cụp mắt tự nói với bản thân, ông không thấy được vẻ mặt không đúng lắm và bàn tay đang run rẩy của Lâm Tẫn Nhiễm.

"Hai đứa bé, đứa lớn 15 tuổi, đứa nhỏ hơn thì 8 tuổi. Trận động đất này quá hại người mà."

Lâm Tẫn Nhiễm nhắm mắt, cố gắng nhịn cơn đau đang cuộn trào trong lòng xuống. Lúc Nhuế Nhuế c.h.ế.t trong lòng cô, khắp người đều là m.á.u me, cô còn sống, nhưng Nhuế Nhuế lại bị tảng đá lạnh lẽo kia vùi lấp.

Nhuế Nhuế, do chị quá vô dụng...

"Từ đó tính tình Tam thiếu gia thay đổi rất lớn, thời gian đó cậu ấy còn vừa khóc vừa náo loạn muốn Đại thiếu gia đưa người đi tìm, cô nói xem Đại thiếu gia dẫn cô bé đó đi Tứ Xuyên, nhưng làm sao mà cậu ấy có thể biết sẽ xảy ra chuyện này chứ. Hơn nữa, khoảng thời gian đó Đại thiếu gia cũng không vui vẻ gì, ngày ngày tự nhốt mình ở trong phòng, cũng không cho ai vào... Aizz, còn có lão Chu nữa, một lần mất đi hai đứa con gái, thật là đáng thương. Này này, Tẫn Nhiễm, cô đi đâu vậy?"

Đột nhiên Lâm Tẫn Nhiễm đứng lên đi ra cửa, "Xin lỗi bác sĩ Dương, đột nhiên cháu cảm thấy không khỏe lắm."

"Không khỏe." Lão Dương vội ân cần nói, "Vậy cô về phòng nghỉ ngơi trước đi, ở đây cùng không có chuyện gì, cô yên tâm."

"Cảm ơn bác sĩ Dương."

Lâm Tẫn Nhiễm vội vàng đi ra khỏi phòng y tế, cô cũng không biết mình muốn đi đâu, chỉ là từ miệng người khác nghe được quá khứ của cô, Nhuế Nhuế của cô, còn có...bọn họ, trong lòng như muốn vỡ tan ra.

"Xoạt xoạt." Lâm Tẫn Nhiễm đi tới một góc nhỏ lấy bật lửa ra, nhưng cô ấn mấy lần bật lửa cũng không cháy được. Nỗi buồn trong lòng cô càng sâu, thậm chí ngón trỏ và ngón giữa kẹp điếu thuốc cũng hơi run run.

Đột nhiên, điếu thuốc bị người đứng đằng sau lấy mất.

Lâm Tẫn Nhiễm sững sờ, hoảng hốt quay đầu lại.

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mặt Nạ Của Em
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...