Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mặt Nạ Của Em

Chương 122

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Chuông báo thức của em."

Chu Chính Hiến "Ừ" một tiếng, kéo cô vào lòng mình, "Ngủ thêm một lúc nữa đi, lát nữa anh sẽ đưa em đến trường."

"Không được, hôm nay em có việc, không thể tới muộn."

Không có tiếng chuông báo thức, nhưng Lâm Tẫn Nhiễm biết rõ vài phút nữa nó có thể báo tiếp, "Mau bỏ em ra, say mê mỹ nhân không phải chuyện tốt đâu."

"Anh say mê?"

"Không." Lâm Tẫn Nhiễm trung thực, "Em nói em mà."

Chu Chính Hiến dừng lại, đưa tay lên véo mặt cô, "Em nói ai là mỹ nhân? Hả?"

Lâm Tẫn Nhiễm, "Không phải anh đâu."

"Hừ, phải trừng phạt."

"Này này này, đừng quậy, mới sáng sớm đấy... Này! Chu Chính Hiến! Được rồi được rồi, em sai rồi được chưa..."

"Lúc này mới nhận lỗi thì muộn rồi."

"... Đâu có, do em vừa mới nhận ra được sai lầm của mình, anh không phải mỹ nhân."

"Ừ, vậy anh là cái gì?"

"... Đại mỹ nhân?"

"Á."

Lâm Tẫn Nhiễm suýt nữa bị Chu Chính Hiến đè xuống, thật may là đúng lúc này điện thoại lại vang lên, nhưng mà không phải là chuông báo thức của cô mà là điện thoại của Chu Chính Hiến.

"Còn không nghe đi?" Lâm Tẫn Nhiễm nói.

Chu Chính Hiến nhướng mày, trên mặt như thể đang viết "Mới sáng sớm mà sao lắm chuyện thế?".

Anh đưa tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường, sau khi lấy được liền mở loa ngoài ném bên cạnh gối, vừa nghe điện thoại vừa dựa đầu vào cổ cô.

Lâm Tẫn Nhiễm nhếch môi, không nói gì.

"Chính Hiến, cháu đang ở đâu?" Trong điện thoại truyền đến giọng nói của Hoắc lão phu nhân, Lâm Tẫn Nhiễm trừng mắt nhìn, giơ tay ngăn chặn cái miệng xằng bậy của ai đó.

Chu Chính Hiến bất mãn với động tác của cô, nhưng đành chịu vì đây là cuộc gọi của Hoắc lão phu nhân.

Sớm biết như vậy thì đã không nghe rồi.

"Bà nội, mới sáng sớm đã gọi điện rồi, có chuyện gì ạ?"

"Cháu lại còn hỏi bà à, ngày hôm qua Từ Đại với Từ Tử Thiên đi suốt đêm về nhà, Chính Hiến, đến tận bây giờ bà nội đến vẫn không biết tại sao cháu lại hành động lỗ mãng như vậy. Ngày hôm qua cháu nên giữ họ lại, nhưng cháu lại làm ngược lại, trở về đây nói chuyện với bà đi, cháu muốn thế nào?"

Chu Chính Hiến, "Ngày hôm qua trước khi về tìm bà cháu đã gặp Từ Tử Thiên, cũng nói chuyện với cô ta rồi, mấy cái đính hôn với kết hôn gì đó, cháu không muốn."

"Cháu!" Hoắc lão phu nhân nói một hơi không ngừng, "Dù sao đi nữa cháu cũng về nhà trước đã, rồi chúng ta sẽ nói lại chuyện này."

"Không cần, chuyện này cứ kết thúc như vậy đi." Giọng nói Chu Chính Hiến rất lạnh nhạt, "Cháu còn có việc."

"Cháu có việc gì?"

Chu Chính Hiến đột ngột liếc nhìn Lâm Tẫn Nhiễm, "Không phải bà sốt ruột muốn ôm chắt trai sao, cho nên cháu đang bận rộn kiếm chắt trai cho bà đây."

Lâm Tẫn Nhiễm: "!!!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/mat-na-cua-em/chuong-122.html.]

Hoắc lão phu nhân, "Chắt trai... Cái gì?!"

"Cháu hơi bận nên cúp máy trước đây."

Hoắc lão phu nhân, "Bà..."

"Tút tút tút."

Chu Chính Hiến dứt khoát cúp điện thoại, lại kéo Lâm Tẫn Nhiễm vào lòng.

Lâm Tẫn Nhiễm cạn lời, "Có phải Hoắc lão phu nhân định thuê sát thủ chuyên nghiệp đến xử lý em rồi không?"

Chu Chính Hiến, "Bà nội sao? Trừ phi bà không muốn Chu gia có đời sau nữa."

Lâm Tẫn Nhiễm mỉm cười, "Anh còn làm như thế để kích động người già à?"

Chu Chính Hiến, "Không sao, thân thể bà rất tốt, tạm thời có thể kích động được."

"..."

"Hơn nữa, anh kích động bà sao? Đây là chuyện vui mà."

"... Anh vui là được rồi."

--------------

Lâm Tẫn Nhiễm đã sẵn sàng đến bệnh viện để thực tập, bệnh viện cách nhà Chu Chính Hiến rất gần, cho nên hiện tại cô và anh sẽ ở đây.

Hai tuần vừa rồi trôi qua rất yên ả, yên ả đến mức Lâm Tẫn Nhiễm cảm thấy hơi kỳ lạ, Chu Chính Hiến đã trực tiếp công khai cô trước mặt Hoắc lão phu nhân, nhưng từ sau ngày Hoắc lão phu nhân gọi điện thoại lại không có động tĩnh gì nữa. Theo lý thuyết, cô cũng nên cảm thấy bất bình vì "cô con dâu" khiến trưởng bối Chu gia vừa lòng.

Nhưng mà, bình tĩnh cũng tốt, gần đây cô rất bận, không có thời gian quan tâm mấy chuyện vụn vặt này.

Sáng sớm hôm nay cô đã đến bệnh viện thực tập, năm cuối đại học cô cũng từng thực tập một thời gian ngắn, cho nên cũng khá quen với bệnh viện. Hôm nay vừa thay xong bộ quần áo đã bị thầy gọi đến phòng giải phẫu, thầy coi cô là đối tượng quan trọng để bồi dưỡng, cho nên mấy cuộc giải phẫu lớn cô đều được quan sát.

Buổi sáng, hai cuộc giải phẫu đều thành công, vì vậy buổi sáng nghiêm túc cứ trôi qua như vậy. Lúc Lâm Tẫn Nhiễm đi ra thì có mấy y tá gọi cô lại.

Rất ít người bắt chuyện với Lâm Tẫn Nhiễm, nhưng vì năng lực của cô rất xuất chúng nên thường xuyên bị mọi người vụng trộm bàn tán sau lưng, cũng vì thế tất cả mọi người đều nhận ra cô.

"Bác sĩ Lâm, bác sĩ Lâm, cuối cùng cô cũng ra rồi.”

Lâm Tẫn Nhiễm bước về phía trước, "Làm sao thế?"

"Có người tìm cô." Y tá nói, "Vừa rồi có mấy người đến, trong đó có một bà lão hơn 70 tuổi, nhưng mà nhìn thấy bà ấy thật sự rất sang trọng, bà ấy nói muốn gặp cô."

Lâm Tẫn Nhiễm nhướng mày, cô vừa mới cảm thấy gần đây rất yên bình, không ngờ Hoắc lão phu nhân đã tìm đến cửa rồi.

"Ừm, bà ấy đâu?"

"Vừa rồi ngồi ở bên kia, trời ơi bác sĩ Lâm, nhìn sơ qua đã biết là người có tiền rồi, người thân của cô à?"

Lâm Tẫn Nhiễm mỉm cười, "Không phải."

Nói xong, cô bước đến chỗ vừa nãy y tá chỉ.

Vài người y tá nhìn bóng lưng của cô, "Này, mấy người thử nghĩ xem đó là ai, đằng sau bà ấy còn có hai người đàn ông to con rất giống vệ sĩ, mấy người thấy thế nào?"

"Tôi cũng thấy vậy, haizz... Bác sĩ Lâm nói không phải người thân, vậy thì là ai nhỉ?"

"Haizz, người ta nói mà cô cũng tin à, cô không xem TV sao, mấy người có tiền lúc nào cũng thích giấu giếm thân phận!"

"..."

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mặt Nạ Của Em
Chương 122

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 122
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...