Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

MỘT KIỂU YÊU KHÁC

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Lộ học trưởng tốt thế này, ai bỏ lỡ đúng là mù mắt mà~~!"

"Em sẽ dọn trống lòng mình ngay đây, không cần cái thứ gì khác nữa, chỉ chứa mỗi mình Học trưởng thôi, được không?"

"Lộ học trưởng, lòng anh đã sạch sẽ chưa?" Lời này của tôi là cố ý, trong lời có lời. Sau khi dọn vào đây không lâu, nhờ "ké" hào quang của anh ấy mà tôi cũng quen biết vài người bên khoa Thể d.ụ.c. Từ miệng bọn họ, tôi nghe được một bí mật động trời về anh ấy: Cực phẩm nhân gian Lộ Nhất Phàn trong lòng đã có người thầm thương trộm nhớ! Giấu kỹ lắm, chẳng ai biết là ai. Thuần tình đến phát sợ.

Ngưỡng mộ, tôi thực sự ngưỡng mộ vô cùng. Tôi chậc lưỡi hai tiếng, nắm lấy hai đầu khăn quàng trên cổ, quay người định đi mặc áo vào.

Thế nhưng dư quang nơi khóe mắt thình lình thoáng thấy một bóng đen, khiến tôi giật nảy mình. Vội vàng ngẩng đầu lên, người đang đứng ở cửa hóa ra lại là Cận Sầm. Cậu ta nhìn chằm chằm vào tôi, đáy mắt vần vũ những cảm xúc mà tôi không tài nào đọc nổi.

Lộ Nhất Phàn cũng nhìn thấy cậu ta, bỗng cảm thấy nực cười: "Học đệ thích phòng chúng tôi đến thế cơ à? Nếu thật lòng muốn đến thì nộp đơn xin đổi phòng với cố vấn đi. 601 nhiệt liệt chào đón cậu."

21.

Sắc mặt Cận Sầm tối sầm lại. Nhưng rốt cuộc cậu ta cũng không mở miệng tiếp lời cái chuyện "đổi phòng" kia, mà chỉ đăm đăm nhìn tôi: "Kỷ Bắc Từ, cậu dọn về đi."

Từ này nghe sao mà xa lạ quá. Thế nào gọi là dọn về? Là tôi mất trí nhớ hay cậu ta mất trí nhớ vậy?

Tôi dọn ra khỏi 303 còn chưa đầy hai tuần mà? Cái câu "đã dọn đi thì đừng hòng quay lại" chẳng phải chính miệng cậu ta nói ra sao?

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Có lẽ vì ánh mắt của tôi quá đỗi lạnh lùng, thần sắc của Cận Sầm có chút dịu lại, cậu ta hiếm hoi lên tiếng lần nữa: "Chắc cậu cũng thấy rồi, mấy bài đăng đó đã biến mất lâu rồi."

Tôi gật đầu, nhưng cũng chỉ là gật đầu mà thôi. Cái bài đăng đó, vào ngày thứ ba sau khi tôi đổi phòng, cùng với cái video quay dáng đi kỳ quặc của tôi, đột ngột biến mất không dấu vết. Xóa sạch sành sanh, cứ như thể chúng chưa từng tồn tại. Thế nhưng lòng tôi hiểu rất rõ. Nó không thể xóa nhòa.

Ảnh chụp màn hình của bài đăng đó có lẽ vẫn còn nằm trong điện thoại của một sinh viên nào đó. Việc tôi là một tên "biến thái" thích đàn ông cũng đã khắc sâu vào tâm trí của mỗi người trong trường này rồi.

"Cho nên, cậu có thể dọn về được rồi." Cận Sầm nhìn tôi, chậm rãi mở lời, "Phía Lão Đại và Lão Nhị, tôi sẽ bắt họ im miệng. Chúng ta vẫn sẽ như trước đây."

Lại là câu này, "như trước đây". Đầu óc Cận Sầm bị úng nước rồi sao? Một thằng thanh niên ngoài hai mươi tuổi đầu sao có thể thốt ra những lời ngây ngô đến vậy?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/mot-kieu-yeu-khac/chuong-8.html.]

Dây thần kinh của tôi tuy thô thiển nhưng tôi cũng chẳng phải kẻ ngốc. Những hành động bất thường suốt hai tuần qua, kết hợp với hiện tại, tôi chỉ có thể rút ra một kết luận - cậu ta không nỡ rời xa tôi.

Nhưng mà, vậy thì đã sao?

Trong cái "không nỡ" của cậu ta chỉ có tình cảm bạn bè, anh em. Hoặc nói thẳng thừng ra là cậu ta muốn "bẻ thẳng" tôi lại. Dù cho chỉ là bẻ thẳng ở lớp vỏ bọc bên ngoài.

22.

"Cận Sầm, nói thật là tôi cũng thấy khá vui. Ít nhất thì hơn hai năm tình cảm này không đến mức đổ sông đổ biển. Một thằng trai thẳng như cậu có thể vì tôi mà làm đến nước này, thực lòng không dễ dàng gì."

"Nhưng chuyện xu hướng tính d.ụ.c ấy mà, trời muốn mưa, mẹ muốn đi lấy chồng, thực sự là không sửa được. Cái dằm trong lòng người ta cũng không phải cậu xóa vài bài đăng, cảnh cáo vài câu là xong chuyện đâu." Lộ Nhất Phàn chẳng phải là ví dụ điển hình sao? Có võ lực, có tài lực, có thế lực. Rõ ràng đã khiến tất cả mọi người phải im miệng, nhưng anh ấy vẫn đuổi hết bạn cùng phòng để ở một mình đấy thôi.

Cận Sầm có chút cuống quýt: "Cái bài đăng đó không phải tôi phát, là lúc cậu tỏ tình, Trưởng phòng vô tình nghe thấy..."

"Ồ." Tôi gật đầu, "Thật ra tôi cũng đoán được." Cận Sầm xưa nay không thích bị người ta chú ý. Cái trò đăng bài câu view này, xác suất cậu ta làm thực sự không lớn bằng Cao Thời Khâm.

Nhưng mà, ai đăng có thật sự quan trọng sao?

Có lẽ vì phản ứng của tôi nằm ngoài dự liệu, đáy mắt Cận Sầm thoáng hiện vẻ hoảng loạn: "Tôi không hề thấy cậu là biến thái, cũng không thấy cậu tởm lợm."

Tôi cười nhạt: "Ừ, nhưng cậu cũng không muốn để người khác nghĩ rằng cậu là kẻ biến thái." Đây chính là lý do vì sao ngày hôm đó Cận Sầm nói được nửa câu rồi lại thôi, không tiếp tục giải thích nữa.

Bởi vì lòng cậu ta cũng hiểu rõ. Bài đăng là ai phát không quan trọng. Quan trọng là từ giây phút đó, người đi bên cạnh tôi cũng buộc phải chuẩn bị sẵn tâm lý: Bị coi là kẻ dị biệt. Phải chấp nhận những ánh mắt kỳ thị và những lời chỉ trỏ.

Tôi không ép buộc ai phải đứng về phía mình, đi hay ở, tôi đều chấp nhận. Thật ra Cận Sầm... cũng đã sớm đưa ra lựa chọn của cậu ta rồi.

"Cận Sầm, cứ vậy đi. Cậu là một trai thẳng có tiền đồ rộng mở, đừng có dây dưa với loại biến thái như tôi làm gì. Sau này đừng tới nữa." Nói xong tôi thở dài một tiếng, đưa tay vỗ vỗ vai Cận Sầm. Vừa định thu tay lại, Cận Sầm đột nhiên bắt lấy cổ tay tôi. Lực đạo rất lớn, tôi không thoát ra được.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
MỘT KIỂU YÊU KHÁC
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...