Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngưu Lang

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

17.

Ta đã đào mộ cha mẹ của Ngưu Lang.

Dưới một mô đất nhỏ chôn một chiếc quan tài mỏng dính, nắp quan tài dễ dàng bị ta bật mở.

Một luồng tử khí thối rữa xộc thẳng vào mặt.

Lộ ra bên trong là bộ hài cốt, cùng với chiếc áo lông vũ rực rỡ lấp lánh của ta.

Chiếc áo ấy, bị vứt bừa bãi trên bộ xương trong quan tài, dính đầy thịt thối và những sợi lông như cỏ khô, lấm tấm đen sạm.

Áo đã nhiễm khí tử thi và hơi thối, hoàn toàn bị phế.

Nếu mặc vào, ta sẽ dần bị ăn mòn, trở thành một con quái vật mất hết lý trí.

Quả nhiên là một mưu kế hay.

Con bò già ấy, ta đã g/i/ế/t quá sớm rồi.

Ta tức đến bật cười.

Dứt khoát vặn gãy cổ Ngưu Lang.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Hắn c/h/ế/t không nhắm mắt.

Sau khi c/h/ế/t, lớp da bò trên người hắn dần biến mất, lộ ra thân thể con người.

Ta chẳng buồn nhìn lấy một cái, chỉ cầm lấy áo rồi bỏ đi.

Chị dâu run rẩy cõng ta đến một bờ sông sạch sẽ.

Ta đem áo giặt đi giặt lại, nhưng vô ích.

Trừ phi, dùng nước Ngân Hà.

Nhưng hiện tại, ta không thể bay lên trời.

Ta chỉ có thể chờ đợi.

Chờ một tiên nữ nào đó hạ phàm tìm ta, chờ họ mang nước Ngân Hà xuống cho ta.

Gột sạch tất cả.

18.

Sau khi trở về, chỗ ta ở đã bị người ta vây kín.

Bọn họ khiêng xác Ngưu Lang, bắt ta đền mạng.

Thì ra, có người tận mắt thấy ta đào mộ cha mẹ của Ngưu Lang, đến gần mới phát hiện t.h.i t.h.ể Ngưu Lang.

Tuy hắn bị dân làng khinh rẻ, ức h.i.ế.p đủ điều, nhưng dù sao cũng là người của làng Ngưu gia, lại là nam nhân.

Không thể c/h/ế/t oan như vậy.

Ta cưỡi con bò lắc lư tiến đến, liếc xác c/h/ế/t dưới đất một cái, hỏi:

“C/h/ế/t thì c/h/ế/t rồi, các ngươi muốn làm gì?”

Dân làng tức giận kêu gào:

“Dìm xuống ao, hạng nữ nhân rắn rết như thế phải c/h/ế/t đuối.”

“G/i/ế/t chồng mình, tội ác tày trời.”

“Phải thiêu c/h/ế/t nàng đi, đầy hơi yêu tà, nhìn đã biết không phải đàng hoàng.”

Có người đề nghị: “Báo quan đi. Theo luật, g/i/ế/t chồng thì phải lăng trì xử tử.”

Đợi bọn họ mắng chửi đủ rồi.

Ta mới lắc mình nhảy xuống khỏi lưng bò, khinh bỉ đá một cái vào xác Ngưu Lang:

“Hắn trộm tiên y của ta, ép ta gả cho hắn, còn không cho ta phản kháng?

“Không cho ta trở về thiên giới, muốn ta thối rữa mà c/h/ế/t ở đây. Ta g/i/ế/t hắn, chỉ là lấy oán báo oán.”

Dân làng nổi giận:

“Trộm tiên y của ngươi thì sao? Sao hắn không trộm của người khác, chỉ trộm của ngươi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguu-lang/7.html.]

Vì ta là người đẹp nhất.

Tiên nữ thoát tục, yêu tiên mê hoặc.

Nam nhân ham sắc.

Trong chữ “sắc” từ trước đến nay chưa bao giờ gắn với hiền lương thục đức, mà chỉ thấy chói mắt mê người.

“Gả cho ai chẳng là gả, đều là nam nhân cả, còn thiệt thòi gì cho ngươi chứ?”

Thiệt thòi chứ gì nữa.

Ngưu Lang không tài không sắc, trong nhà chẳng có của cải.

Ngoài cái danh “chất phác thật thà” trong miệng người đời, chẳng có điểm gì hơn người.

Mà người thật sự chất phác thật thà, sao làm ra chuyện trộm y phục người khác, ép người ta làm vợ?

Huống chi sau này, hắn còn muốn sinh con với ta, bắt ta lo toan nhà cửa, dạy con, hầu chồng.

Chỉ nghĩ đến thôi, ta đã muốn nôn mửa.

Ta thấy ghê tởm.

19.

“Con đàn bà rẻ mạt này, không dạy dỗ một trận là không được.”

“Có ngày lành không biết hưởng, lại cứ phải gây chuyện.”

“Trói nàng lại đi.” Trưởng làng phán một câu chốt hạ: “Đợi lúc chôn Nhị Lang thì chôn luôn nàng theo.”

“Nàng sống là người của Nhị Lang, c/h/ế/t cũng phải là quỷ của Nhị Lang.”

“Đáng tiếc thật…” Hắn nhìn ta, ánh mắt đầy hàm ý mờ ám.

Đúng vậy.

Thật đáng tiếc.

Ta không phản kháng, để mặc cho bọn họ đẩy vào một căn nhà tranh rách nát rồi canh giữ.

Đợi những người khác đi hết, trưởng làng cười hề hề, đưa tay về phía ta:

“Chỉ cần theo ta, ta sẽ bảo vệ ngươi không c/h/ế/t.”

“Cái thằng Ngưu Lang nghèo kiết xác ấy có gì đâu? Ta thì khác, ta là trưởng làng, ngươi muốn gì ta cũng cho được.”

Bàn tay thô ráp cào rát cả mặt ta.

“Thật sao?” Ta cười quyến rũ.

Trưởng làng bị ta mê đến choáng váng: “Thật.”

“Vậy nếu ta muốn mạng ngươi, ngươi cho không?”

Sắc mặt ta bỗng chốc thay đổi, nghiêng đầu, há miệng.

Rắc!

Ta cắn đứt tay trưởng làng, nhổ ra.

“Thứ như ngươi cũng xứng à!”

Tiếng gào thảm của trưởng làng còn chưa thoát ra đã bị luồng hắc khí trên người ta siết chặt lấy cổ.

Khói đen dày đặc từ bảy khiếu chui vào người hắn, nuốt chửng m/á/u thịt. Chẳng mấy chốc, chỉ còn một lớp da mỏng bị cuộn lại, vứt vào một góc tối om.

M/á/u trên nền đất cũng bị khói đen hút sạch, sạch sẽ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Khói đen trở về cơ thể ta, nuôi dưỡng thân xác đã lâu không có vỏ bọc.

Ta hài lòng khẽ thở ra một tiếng.

Chiếc tiên y bị nhiễm uế khí kia, ta vẫn khoác lên mình.

Thành yêu, còn hơn là thối rữa mà c/h/ế/t.

Từ sau khi mất đi lớp vỏ, hành vi của ta càng lúc càng khó kiểm soát.

Dù là ăn thịt con bò già hay g/i/ế/t c/h/ế/t Ngưu Lang, ta đều đang hấp thụ sức mạnh.

G/i/ế/t chỉ vì muốn g/i/ế/t — đó là hành vi của kẻ ngu dốt.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngưu Lang
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...