20.
Chuyện ta g/i/ế/t Ngưu Lang chẳng mấy chốc đã lan ra khắp nơi.
Mấy cô vợ trẻ trong làng, mấy bà già, chen chúc đứng trước cửa căn nhà rách nát, nhìn ta, chửi ta, đánh ta, hắt cả nước rửa bát vào người ta.
“Sao ngươi lại không biết chấp nhận số phận chứ?”
“Nữ nhân chẳng phải ai cũng sống như vậy sao?”
“Dù ngươi có là thiên kim tiểu thư, bị nam nhân nhìn thấy thân thể rồi thì cũng chỉ là đồ bỏ đi.”
“Ai chẳng phải sống cam chịu như thế, sao đến lượt ngươi lại không thể nhẫn nhịn!”
“Tại sao chúng ta chịu khổ được, còn ngươi thì không?”
…
Từng người trong số họ mặt vàng da nhợt, gầy trơ xương, ánh mắt đờ đẫn, khắc khổ.
Trên người chẳng có bao nhiêu thịt, nhưng trong đầu lại đầy ắp những tư tưởng “nữ nhân nên thế”.
Rõ ràng, họ cũng từng bị đánh đập không ít.
Vậy mà khi mắng chửi và đánh ta, chẳng kém gì đám nam nhân cả.
May mà ta đã mặc tiên y.
Không đau, không ngứa, chỉ lặng lẽ nhìn họ.
Từ những lời họ nói, ta phát hiện ra một chuyện rất kỳ lạ.
Rõ ràng, có người từng bị bắt cóc từ nơi khác, có cả tiểu thư nhà giàu lưu lạc, thậm chí có người là bị cướp về.
Thế mà chỉ cần sống với nam nhân vài năm, sinh vài đứa con, họ liền quên đi hết đau khổ thuở ban đầu, quên luôn cả nhà mẹ đẻ của mình.
Một lòng một dạ vì chồng vì con.
Không còn bỏ trốn, không còn phản kháng.
Thậm chí còn tiếp tay cho kẻ ác.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Ta hỏi họ: “Các ngươi không nhớ nhà sao?”
Có người khựng lại, rồi cười chua chát:
“Nhà à, nữ nhân thì có nhà gì đâu?”
“Có miếng cơm ăn, có một đứa con, thế là nhà.”
“Nhà mẹ ta chê ta bị làm nhục, vì danh tiếng dòng họ mà muốn dìm ta xuống ao.”
“Ta cũng chỉ muốn sống mà thôi.”
“Ngươi mảnh mai xinh đẹp thế kia, chắc chắn là con nhà giàu sang.”
“Ngươi có về, nhà ngươi cũng sẽ không cho ngươi sống tiếp đâu.”
…..
Không phải như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguu-lang/8.html.]
Ngay cả trong hoàng thất phàm trần, cũng chẳng ai quá để tâm, ngay cả hoàng hậu cũng có thể là nữ nhân tái giá.
Thì dân gian lấy đâu ra lắm quy tắc ràng buộc như thế?
Ăn no mặc ấm đã là chuyện khó, cưới được vợ còn phải nhờ tổ tiên phù hộ, lấy đâu ra nhiều lễ nghĩa đến vậy.
Thế nhưng, chỉ cần họ nói là có, thì nó thật sự liền trở thành “có”.
Chính những quy định tự đặt ra ấy trói chặt họ vào số phận.
Và cũng khiến họ, đi khuyên người khác chấp nhận số phận.
21.
Lúc này, bên ngoài vang lên những tiếng bước chân hỗn loạn, có người lớn tiếng hô:
“Thiêu c/h/ế/t con yêu nữ kia! Thiêu c/h/ế/t con yêu nữ kia…”
Đám nữ nhân bị xua đuổi ra ngoài.
Từng bó củi được chất đống dưới chân ta.
Ánh mắt bọn họ nhìn ta đầy sợ hãi, chất vấn ta: những người mất tích trong làng đã đi đâu?
Ta bật cười.
Đúng như dự đoán.
Ngưu Lang c/h/ế/t rồi, dân làng cử người đi báo cho anh trai hắn.
Không ngờ, lần này đi mới phát hiện, vợ chồng Ngưu Đại Lang cũng mất tích.
Cùng lúc mất tích, còn có tám gã trai tráng trong làng.
Mà trước khi biến mất, họ đều từng đến tìm ta.
Ta nói cho họ biết: Đám người ấy đã biến thành bò, bị ta đem bán sang vùng khác, vĩnh viễn không thể quay về.
Chỉ cần đã ăn thịt bò vàng, sớm muộn gì cũng sẽ biến thành bò, bị người khác sai khiến, làm lụng cả đời mà chẳng được kết cục tốt đẹp.
Chỉ trong chốc lát, ai nấy đều kinh hãi đến hồn vía lên mây, lại càng kiên quyết hơn trong việc thiêu sống ta.
22.
Ngọn lửa hừng hực bốc cháy.
Lửa lớn lan theo đống củi, khói đen cuồn cuộn nuốt chửng lấy ta, che khuất tầm nhìn, ta chẳng còn thấy gì bên ngoài nữa.
Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng hét kinh hoàng: “Trưởng làng đâu rồi?!”
“Ở đây.” Ta bước ra từ trong biển lửa, giẫm lên tro tàn đỏ lửa dưới chân, vung tay ném lớp da người của trưởng làng xuống trước mặt đám đông.
Hắc khí trên người ta, còn đen hơn cả làn khói.
Chúng gào thét chui ra khỏi cơ thể ta, len lỏi vào thất khiếu của từng người có mặt, ẩn nấp trong thân thể họ, kẻ thì bị biến thành bò, kẻ thì hóa thành con rối của ta.
Không thể quay lại thiên giới?
Vậy thì làm yêu ma dưới trần gian cũng được.
Chỉ cần sống đủ lâu, nhất định sẽ có cách quay về.
C/h/ế/t rồi… thì chẳng còn gì cả.
--------------------------------------------------