17
Ta quỳ gối xuống, dập đầu thật sâu:
“Đã là nhi tức Mộ gia, ta không dám giấu giếm mẫu thân. Thực ra, huyện chủ không phải là mẫu thân của ta.”
Ta không còn bí mật nào khác để người ta nắm được.
Việc Thẩm Nhược Nhược cáo trạng, phần nhiều là nói ta xuất thân không rõ ràng.
So với việc bị nghi ngờ rồi để Mộ gia lén điều tra, chi bằng ta chủ động nói thật.
Ta đem thân thế của mình kể lại rành rẽ, nhắc đến những chuyện đã qua, nghĩ đến những ấm ức mà mẫu thân từng chịu, nước mắt bất giác dâng đầy khóe mắt.
Phu nhân nhìn ta chăm chú, ánh mắt như đuốc:
“Nếu ngươi không phải con ruột của Văn Gia huyện chủ, vậy hẳn là đã dùng không ít thủ đoạn mới có thể định được mối hôn sự này chứ?”
Toàn thân ta khẽ run:
“Mẫu thân minh giám, nhi tức quả thật đã nghĩ chút cách. Nhưng nhi tức tuyệt đối không có ý hãm hại Mộ gia.”
Ta ngẩng đầu, dâng lên vẻ chân thành nhất:
“Nhi tức nay đã là người Mộ gia, nguyện đem một nửa của hồi môn giao nộp vào công quỹ.”
Tiền bạc đối với ta không phải điều quan trọng nhất.
Điều quan trọng nhất là đứng vững gót, được bà mẫu thừa nhận, chỉ có vậy mới có thể báo thù cho mẫu thân.
Bà mẫu đặt chén trà xuống:
“Mộ gia ta không phải vì tham của hồi môn của tức phụ mà lấy.”
“Con dĩ nhiên hiểu.”
Ta cẩn thận lựa lời: “Phụ thân vốn chính trực, trong dân gian vẫn có tiếng hiền danh. Vài tẩu tẩu của con cũng đều là tiểu thư con nhà danh môn thanh lưu.”
“Chỉ là Mộ gia lớn như vậy, công công lại có bốn huynh đệ, từng phòng đều con cháu đông đúc, người trong người ngoài, chủ tớ cộng lại e cũng gần ngàn miệng ăn. Chi phí hàng ngày, giao tế qua lại, chỉ e chẳng phải con số nhỏ.”
“Phụ thân chỉ chuyên tâm vì triều đình, trong đó chắc hẳn mọi khó khăn đều là do mẫu thân điều hòa gánh vác. Nay con đã gả vào Mộ gia, tự nhiên phải san sẻ cùng mẫu thân.”
Giọng bà mẫu dịu đi phần nào:
“Ngươi có thể nghĩ được như vậy, ta rất yên lòng.
“Nhưng của hồi môn của các tẩu tẩu ngươi ta chưa từng động đến, của ngươi ta cũng sẽ không động.”
…
Ta khẽ cau mày:
“Vậy nhi tức xin mạo muội hỏi, trong nhà có kinh doanh phấn son không ạ?”
“Không có.”
“Vậy ở phố Trường Lạc có cửa hàng nào làm ăn không tốt chăng?”
Bà mẫu quay đầu nhìn ma ma theo hầu. Ma ma bước lên một bước, đáp:
“Quả thật có hai cửa hàng lớn, vẫn buôn bán bút mực, nhưng…”
Có vẻ việc kinh doanh không mấy thuận lợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nhanh-hong-no-ro/11.html.]
“Nhà ngoại của con ở Giang Nam vốn làm nghề phấn son, rất có danh tiếng.
“Gọi là Bách Hoa Nhan Chi. Lấy sắc trăm hoa, luyện thành phấn má hồng.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta từ tốn nói: “Đại biểu ca của con đầu năm có vào kinh, muốn tìm cửa hàng thích hợp mà vẫn chưa được.”
“Nếu mẫu thân bằng lòng, có thể góp vốn hai cửa hàng ấy, sau này hưởng ba phần lợi nhuận của hiệu phấn.”
“Mẫu thân chớ xem thường phấn son nhỏ bé này, đó là nghề kiếm lời còn hơn cả ngọc thạch vàng bạc. Hiện nay hiệu phấn lớn nhất ở phố Trường Lạc chính là do phủ Vĩnh An Hầu kinh doanh.”
Phủ Vĩnh An Hầu tiêu xài xa hoa, phú quý sung túc, một phần lớn là nhờ độc quyền buôn bán phấn son ở kinh thành.
Cữu cữu ta từng định mở hiệu phấn ở đây, nhưng bị phủ Vĩnh An Hầu chèn ép, mãi chẳng thành.
Nay biểu ca muốn đứng vững, nhất định phải dựa vào thế lực lớn.
Mà giữa bà mẫu và phu nhân Vĩnh An Hầu vốn chẳng hòa thuận…
Bà uống cạn chén trà:
“Việc này ta cần suy nghĩ kỹ.”
Không từ chối thẳng là tốt rồi.
Khi ta chuẩn bị lui, bà gọi lại:
“Ngươi đã bước vào cửa Mộ gia, bất kể trước kia là ai, về sau đều phải giữ quy củ của Mộ gia, làm người ngay thẳng đàng hoàng.”
“Con kính tuân lời mẫu thân dạy bảo.”
Bà đưa lại cho ta bức thư kia:
“Có thể biết rõ bí mật như thế, chỉ có người thân cận bên ngươi. Ngươi tự mình lo liệu cho tốt đi.”
18
Đêm hôm ấy khi thắp đèn, các thuộc hạ bên cạnh công công đến mời ta vào thư phòng bàn chuyện.
Công công vốn nghiêm nghị, ngoài những ngày lễ Tết dùng bữa thường nhật, tuyệt không bao giờ ở riêng với bất cứ nữ nhân hậu bối nào.
Trong lòng ta lo lắng, bước vào thư phòng mới thấy bà mẫu cũng có mặt. Mặt bà không được vui.
Công công nghiêm túc nhìn ta:
“Việc góp vốn vào cửa hàng, ta đã nghe rồi. Đây là sự câu kết giữa quan và thương, tuyệt đối không thể làm.”
“Là nữ nhân phải giữ bổn phận, sao có thể sinh ra ý nghĩ như vậy, làm hỏng thanh danh trăm năm của Mộ gia…”
Lẽ ra ta phải cúi đầu nhận lỗi, nhưng thật sự không cam tâm.
Ta quỳ xuống, ngẩng đầu nhìn ông:
“Phụ thân, xin ngài nhìn mẫu thân. Trên đầu bà, trên người bà đều là trang sức và y phục theo kiểu cách thịnh hành ở kinh thành ba năm trước. Chắc chắn mẫu thân chưa từng nói với ngài về những điều này.”
“Không chỉ bà ấy, toàn bộ nữ nhân trong phủ cũng đều như vậy. Áo dài trên người phụ thân, ngược lại là chất liệu mới nhất năm nay. Phụ thân xuất thân danh môn, luôn lo việc nhà nước, chưa từng để tâm đến vàng bạc vật chất.”
“Nhưng Mộ gia lớn như vậy, vàng bạc vật chất lại là nhu cầu hằng ngày. Theo nhi tức thấy, kẻ kinh doanh mà dựa thế, chiếm thị trường mới gọi là câu kết.”
“Trong triều hẳn có nhiều quan từng công tác ở Giang Nam, phụ thân có thể hỏi, liệu nhà ngoại của con có phải là thương nhân xấu hay không.”
“Hiện nay nhiều ngành nghề ở kinh thành bị độc quyền, phụ thân lâu năm ở triều, chắc chắn rõ, một nhà độc bá bất luận nơi nào cũng là điều cấm kỵ.”
--------------------------------------------------