Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

NHÀNH HỒNG NỞ RỘ

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bởi vậy phụ thân mới dặn dò kỹ lưỡng như thế.

May mà Minh phi đã bị thất sủng mấy năm trước vì lòng ghen, rồi buồn bã mà mất sớm.

Gia tộc Văn thị của huyện chủ đã sa sút, nay tin tức không còn nhanh nhạy, mới mắc vào kế của ta.

Thật ra ta cũng không chắc chắn có chuyện gì xảy ra, chỉ là đoán thôi.

Phủ Vĩnh An hầu mới có thêm đích tôn, hôm qua mở tiệc đầy tháng.

Thế tử phủ ấy cưới nữ nhi Chu gia, người năm ngoái đã hòa ly với tam công tử của Lại bộ Thượng thư, Mộ Cẩn.

Mộ Cẩn và Chu tiểu thư thành thân ba năm mà không có con, dư luận xôn xao, nói rằng Chu tiểu thư không thể sinh nở.

Tin đồn cứ thế lan ra, bảo rằng thế tử phủ Vĩnh An cưới một nữ nhân tái giá, lại không sinh được, e rằng bản thân hắn cũng có tật ẩn.

Không ngờ năm nay vừa tròn một năm thành hôn, đã sinh đôi long phượng.

Một niềm hãnh diện như thế, với tính cách ưa phô trương của phu nhân Vĩnh An hầu, lẽ ra phải tổ chức linh đình mới phải.

Ấy vậy mà đêm qua phủ họ không hề b.ắ.n pháo hoa, pháo giấy cũng chỉ nổ lác đác vài tràng.

Vì vậy ta đoán chắc có điều bất thường.

Văn Gia huyện chủ tái mặt:

“Nhược Nhược đội trâm cả đời chỉ có một lần, ngươi lại không nói rõ nguyên do trong đó…”

Ánh mắt bà ta âm u rơi trên người ta:

“Tất cả là do nó xúi giục Nhược Nhược… Chính nó mới là kẻ gây họa!”

Phụ thân mệt mỏi xoa thái dương, khoát tay hạ lời quyết:

“Được rồi, đừng cãi nữa. Phạt Chỉ Vi ba tháng nguyệt ngân, chép Nữ giới năm lượt. Tất cả lui ra đi.”

Ta bước đi nhanh nhất, vừa đặt chân qua ngưỡng cửa thư phòng, đã nghe phụ thân dặn Văn Gia huyện chủ:

“Ta với Triệu di nương cũng từng có tình nghĩa một thời, hãy lo hậu sự cho nàng thật chu đáo.”

5

Văn Gia huyện chủ lấy cớ năm hết tết đến, đến ngày thứ ba liền vội vã an táng mẫu thân ta.

Bà gả vào Thẩm gia mang theo muôn vạn của cải, thế mà đến khi xuống mồ lại chỉ có một cỗ quan tài mỏng.

Ta ngồi c.h.ế.t lặng trước mộ, từng bông tuyết dày đặc rơi đầy đầu.

Không biết đã qua bao lâu, tuyết ngừng rơi.

Bên cạnh, Tiểu Bình cảnh giác nói:

“Ngươi là ai? Nam nữ không được thân cận…”

Ta ngẩng đầu, nhìn thấy chiếc ô giấy dầu che trên đầu, cùng khuôn mặt ôn nhu dưới tán ô ấy.

Đôi mắt người ấy ánh lên hơi nước, khẽ mỉm cười với ta:

“Chỉ Vi, muội còn nhớ ta không?”

“Đương nhiên nhớ, đại biểu ca.”

Hắn tràn đầy áy náy: “Xin lỗi, ta đến muộn rồi.”

Hắn đưa tay đỡ ta đứng dậy, cởi áo choàng phủ lên vai ta, nhẹ vỗ vai:

“Chỉ Vi, ngoài cô mẫu ra, chúng ta cũng là người nhà của muội. Muốn khóc thì cứ khóc đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nhanh-hong-no-ro/3.html.]

Ngày hôm đó, trận tuyết lớn chứng kiến tiếng khóc xé lòng của ta.

Phụ thân ta từ đầu đến cuối đều không xuất hiện.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Còn pháo hoa đêm ấy lại bị bệ hạ nhìn thấy.

Ngày hôm sau, ngài lấy cớ trên triều mà khiển trách phụ thân ta, lập tức có phe đối địch viết sớ vạch tội trong đêm.

Quan trường như bể nhuộm, ai có lòng thì luôn tìm ra lỗi.

Huống hồ, phụ thân ta vốn chẳng sạch sẽ gì cho cam.

Vì giữ được chức vị, ông ta xoay xở đến nỗi đầu tắt mặt tối, nào còn nhớ đến lời thề năm xưa với mẫu thân, “sống cùng giường, c.h.ế.t cùng huyệt.”

Đường phủ tuyết khó đi, lúc về đến phủ thì đèn đã sáng khắp nơi.

Ta đến thư phòng tìm phụ thân, bị Mạnh thúc chặn lại, khẽ nói:

“Hôm nay quan của Lại bộ đến tìm lão gia, lão gia đang bận lòng, vừa rồi huyện chủ và nhị tiểu thư đến cũng bị từ chối, đại tiểu thư chi bằng hôm khác hãy tới…”

Lại bộ phụ trách việc khảo hạch quan viên, mỗi năm một kỳ khảo nhỏ, ba năm một kỳ tuyển lớn.

Lúc này vừa hay đến kỳ tuyển ba năm một lần.

Tuyển định quan hệ đến thăng giáng, là lưỡi đao treo trên đầu tất cả quan viên.

Mạnh thúc theo phụ thân từ nhỏ, từng được mẫu thân ta chiếu cố nhiều, vì thế mới lên tiếng nhắc nhở.

Ta cảm tạ lòng tốt của ông, đứng trước cửa thư phòng, hơi nâng giọng:

“Phụ thân, nữ nhi có một kế, có thể giúp phụ thân thuận lợi vượt qua kỳ tuyển lần này.”

Trong thư phòng đèn sáng rực, phụ thân ta trầm sắc mặt, giọng lạnh lẽo:

“Con là nữ nhi khuê phòng, thường ngày chưa từng giao tế, làm gì có kế sách gì chứ?”

Ta quỳ xuống hành lễ:

“Nữ nhi tuy là người khuê các, nhưng kế sách cũng là cách trong khuê các mà ra.”

Lại bộ Thượng thư Mộ đại nhân là người cương trực liêm khiết, được bệ hạ trọng dụng.

Nhưng ông ta có một tật, sợ thê tử.

Mộ Cẩn là nhi tử duy nhất, được Mộ phu nhân sinh ra khi đã ngoài bốn mươi, từ nhỏ được cưng chiều hết mực.

Hơn một năm trước, khi hắn và Chu tiểu thư hòa ly, ai nấy đều nói là vì Chu tiểu thư không thể sinh nở.

Thế nhưng Chu tiểu thư vừa tái giá vào phủ Vĩnh An hầu, rất nhanh đã mang thai.

Tin đồn nổi khắp kinh thành, rằng Mộ Cẩn không thể làm nam nhân trọn vẹn.

Nay phủ Vĩnh An hầu vừa đón một đôi long phượng, phu nhân Vĩnh An hầu tính tình cao ngạo, ắt hẳn muốn phô trương rầm rộ.

Vậy mà đêm qua, phủ hầu lại không đốt pháo hoa, chỉ đốt vài tràng pháo nhỏ, chuyện ấy hẳn là có uẩn khúc.

Mộ phu nhân vì chuyện này lo đến mất ăn mất ngủ, hận không thể lập tức kiếm cho Mộ Cẩn một mối hôn nhân tốt.

“Chỉ cần có thể kết thông gia với Mộ đại nhân, phụ thân lo gì không thăng quan tiến chức?”

Phụ thân nhìn ta dò xét: “Con muốn gả vào Mộ gia sao?”

Ta liên tục lắc đầu: “Phụ thân, nữ nhi nào xứng? Chỉ có nhị muội mới đủ tư cách.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
NHÀNH HỒNG NỞ RỘ
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...