Sự việc khởi đầu là do ta mua thịt về phủ, nên ta tất nhiên cũng quan tâm kết quả.
Công công không đề phòng gì, trực tiếp nói cho ta biết.
Ta bực bội: “Đây là thịt dùng cho lễ tế Hoàng gia, chúng còn kiếm lời cả chuyện này, thật là quá ngông cuồng.
“Ngày trước, khi còn ở khuê phòng, con nghe phụ thân nhắc, mấy kẻ gian thương này biết là đồ trong cung dùng, giá báo thường đã cao hơn bán cho dân rồi, sao vẫn không vừa lòng vậy?”
Công công mặt nghiêm, nghi ngờ nói:
“Nhưng mấy người bán thịt nói rằng Thái thường tự lợi dụng danh nghĩa Hoàng gia mua, giá đưa ra thấp hơn thị trường nhiều.”
“Chúng cũng vì sinh kế, không còn cách nào khác mới làm vậy.”
Tôi vội vàng phản bác: “Chúng chắc chắn nói dối. Nếu nói vậy, chẳng lẽ là phụ thân vừa ức h.i.ế.p thợ mổ, vừa tham ô công quỹ Hoàng gia sao?”
“Phụ thân không đến mức ngu dốt như vậy chứ!”
21
Việc này chẳng bao lâu đã bị phơi bày khắp triều.
Bệ hạ nổi trận lôi đình.
Lễ phẩm tế tự là để cáo trời đất và tổ tiên, là để thờ cúng người đi trước. Mấy tên bán thịt kia thật quá liều lĩnh, dám động đến cả lễ phẩm.
Chém vạn đoạn cũng chưa đủ.
Phụ thân run rẩy bước ra bái tạ, liên hồi nói mình làm việc bất lực xin chịu tội, lại biện rằng mấy tên bán thịt nói bậy, ông tuyệt không lợi dụng danh nghĩa triều đình để ức h.i.ế.p ai, mọi thứ đều có sổ sách chứng minh.
Thế là sổ sách của Thái thường tự bị lật ra kiểm tra.
Người ta phát hiện giá mua vật phẩm cao hơn nhiều so với giá thường.
Chẳng hạn một đoạn lụa, tiệm ngoài bán nửa lượng bạc, mà sổ sách Thái thường tự lại ghi tới hai lượng.
Một con lợn, thường người ta mua 500 tiền đã đủ, trong sổ sách Thái thường tự ghi là ba lượng bạc.
Bị các đại thần soi ra như vậy, phụ thân vừa kêu oan vừa sôi sục.
Ông ta c.h.ử.i lũ thương nhân lợi dụng ông ta là kẻ học hành mà không biết giá cả nên hét giá bừa bãi.
Nhưng mọi giấy tờ mua bán đều còn, người bán đều ký tên đóng dấu, báo rằng đã nhận số bạc ấy, chữ viết đối chiếu cũng không sai.
Cho nên một thời gian mọi chuyện rối bời, không rõ là Thái thường tự có mưu mô hay là phụ thân thật sự đã đọc sách đến mức đầu óc lẫn lộn.
Vì chưa có chứng cứ xác thực, lại xem trên thể diện với mối thân tình với Mộ gia, Bệ hạ không lập tức bắt phụ thân giam điều tra.
Chỉ cho ông ta cấm túc trong phủ, chờ điều tra cho rõ rồi sẽ xử lý.
Tối đó, ta nhận được thư của phụ thân, lời lẽ tha thiết, mời ta về nhà một chuyến.
Sáng hôm sau ta sửa soạn lên đường, Mộ Cẩn chặn ta lại:
“Thời điểm nhạy cảm này, ngươi muốn về Thẩm gia sao?”
Dĩ nhiên ta phải về.
Ta thực muốn tận tai nghe phụ thân nói điều gì.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nhanh-hong-no-ro/13.html.]
Mộ Cẩn thấy không cản được, cũng chen vào xe:
“Ta đi cùng ngươi, khỏi để ngươi mềm lòng mà làm điều tổn hại tới thanh danh Mộ gia.”
Phụ thân vốn sạch sẽ ngăn nắp, nay râu quai nón xồm xoàm, nét mặt đầy vẻ mệt mỏi.
Thấy Mộ Cẩn cùng về, ông ta có phần lúng túng.
Nhưng lúc này giữ mạng là quan trọng, ông ta cũng không để ý sĩ diện, dẫn chúng ta tới gặp Văn Gia huyện chủ và Thẩm Nhược Nhược.
Họ bị trói vào cột trong phòng phụ, miệng nhét đầy vải.
Thấy chúng ta xuất hiện, hai người cố giãy giụa.
Văn Gia huyện chủ nhìn phụ thân, ánh mắt đầy thất vọng và tức giận.
Phụ thân khụy xuống van xin:
“Chỉ Vi, trước kia đều là lỗi của phụ thân, phụ thân sơ suất không lo cho con và mẫu thân. Nhưng ta cũng vì không còn cách, đều bị Văn Gia huyện chủ ép.”
“Lấy của hồi môn của mẫu thân con, khấu trừ tiền ăn mặc, không cho mẫu thân được cứu chữa kịp thời là bà ấy… phụ thân có lỗi tuy sơ suất, nhưng tuyệt không có ý g.i.ế.c mẫu thân con.”
“Con là huyết mạch của phụ thân, là đứa con đầu lòng, ta thương con lắm. Giờ phụ thân gặp nạn…”
Phụ thân vừa nói vừa quỳ xuống:
“Chỉ Vi, hiền tế, xin hai người thay phụ thân nói lời với Mộ đại nhân để khuyên nhủ cho ta trước mặt Bệ hạ.”
Mộ Cẩn né sang một bên, tránh khỏi hành lễ cuồng loạn của ông ta.
Hắn cau mặt nhìn ta, thì thầm hỏi:
“Ngươi không phải là con ruột của Văn Gia huyện chủ? Họ từng đối xử tệ với ngươi như vậy, sao trước nay chẳng nghe ngươi nói?”
Ta không trả lời, thẳng bước đến trước mặt Văn Gia huyện chủ, rút tấm vải bịt miệng bà ta ra.
Bà ta nhìn phụ thân, mắng c.h.ử.i không kiêng nể:
“Thẩm Thanh Tùng, ta đã nhìn lầm ngươi!
“Kinh thành đầy trạng nguyên, nếu không có ơn giúp đỡ của tỷ tỷ ta, với tài năng và gia thế của ngươi, ngươi lấy gì làm quan tới chức tứ phẩm?”
“Ngươi không ra lệnh ta hành hạ Triệu nương, nhưng ngươi cũng chưa từng đứng ra bảo vệ nàng, ngươi là kẻ hèn nhát, đồ nhát gan, giả nhân giả nghĩa, kẻ tiểu nhân thật sự…”
Bà ta còn chưa c.h.ử.i xong thì phụ thân đã đá thẳng vào n.g.ự.c bà ta.
“Im miệng! Ngươi tốt nhất hôm nay phải thành khẩn xin lỗi Chỉ Vi, nếu không ngày mai ta sẽ gả nữ nhi ngươi cho tên bán thịt quê mùa!”
22
Ta thấy Thẩm Nhược Nhược giãy giụa điên cuồng, đáng tiếc lại không phát ra nổi một âm thanh nào.
Văn Gia huyện chủ trừng mắt nhìn ta, vẻ không dám tin, trong vành mắt đỏ hoe tràn ra những giọt lệ nóng hổi.
Một lúc lâu sau, bà ta hít sâu một hơi, cúi đầu, khó nhọc mở miệng:
“Chỉ Vi, tất cả đều là lỗi của ta. Ngươi đại nhân đại lượng, nếu có giận thì cứ trút lên người ta. Xin hãy cứu phụ thân ngươi lần này, tha cho Nhược Nhược đi.”
“Là ta đã nuông chiều nàng đến hư hỏng. Cái c.h.ế.t của mẫu thân ngươi, không có nửa điểm liên can đến nàng. Ta cầu xin ngươi, hãy cứu lấy Thẩm gia, giúp phụ thân ngươi vượt qua kiếp nạn này.”
--------------------------------------------------