Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nữ Thần Trở Về

Chương 124

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sớm biết rằng chuyện sẽ đi đến bước này, hắn sẽ không an bài Chu Mạt Lỵ làm mồi Ninh Tây mắc câu. Cho tới bây giờ, hắn vẫn hoài nghi Ninh Tây có biết thực sự người gây tai nạn khiến cha cô ấy tử vong là Tưởng Hồng Khải, mà không phải là người lái xe đó.

Nếu như cô ta không biết, vì sao phải tra lại vụ án từ nhiều năm trước. Nếu như cô ta biết rõ, vậy khi Chu Mạt Lỵ cố ý nhắc tới hai cái tên Tưởng Hồng Khải và Trần Trân Trân, lại bình tĩnh như thế.

Nếu như việc cô ấy bình tĩnh chỉ là ngụy trang, vậy thì Ninh Tây kia.... thật đáng sợ.

Thường Thời Quy giơ túi hồ sơ trong tay lên, mặt không chút thay đổi nói,

"Hy vọng việc như thế này sẽ không có lần sau, tôi không thích nhất là người ỷ thế hiếp người, còn bắt nạt người yêu của tôi."

"Thường tiên sinh coi cô ấy như người yêu, nhưng cô ấy có coi Thường tiên sinh như người yêu không?"

Trong lòng Tưởng Viễn Bằng lo lắng đạt đến đỉnh điểm,

"Hiện thời toàn bộ giới thượng lưu, người nào mà chẳng biết đường đường là người cầm quyền của Thường gia lại vì một nữ nghệ sĩ mà móc tim móc phổi chứ."

Nói đến đây, hắn cười nhạo một tiếng,

"Con hát vô tình, Thường tiên sinh không nghĩ tới sao, cô ta nguyện ý cùng cậu lui tới là có mục đích?".

Thường Thời Quy nâng bình trà lấy từ khay một ly trà, tự rót cho mình một ly trà, không đụng đến lý trà mà Thường Viễn Bằng rót sẵn, từ từ uống một ngụm:

"Tưởng tiên sinh muốn nói gì, có thể trực tiếp mở miệng, cái này không có chút mới mẻ nào cả, tôi nghe rất nhàm chán."

Nụ cười trên mặt Tưởng Viễn Bằng không duy trì được nữa:

"Thường tiên sinh không thích người khác ở trước mặt cậu diễn trò, sao lại dễ dàng tha thứ cho Ninh Tây ở trước mặt ngày ngày diễn trò như thế."

Thường Thời Quy đặt chén trà xuống, đứng lên nói:

"Nếu Tưởng tiên sinh không muốn nói, vậy lần sau chúng ta bàn lại."

Nói xong, không thèm nhìn tới Tưởng Viễn Bằng, xoay người muốn đi.

"Cô ta nguyện ý làm bạn gái của cậu, không phải là vì yêu thích gì cậu, mà là muốn điều tra Tưởng gia!"

Tưởng Viễn Bằng thấy Thường Thời Quy muốn đi, cuối cùng cũng nói ra.

Thường Thời Quy dừng bước, quay đầu nhìn về phía Tưởng Viễn Bằng, vẻ mặt lạnh lùng.

Tưởng Viễn Bằng lúc này đã chẳng quan tâm cái khác, tiếp tục nói:

"Kể từ khi cậu và Ninh Tây ở bên nhau, các hạng mục mà Tưởng và Thường gia hợp tác liên tiếp xảy ra vấn đề, khiến cho Tưởng gia tổn thất rất lớn. Đây không phải là trùng hợp, mà là có người bên cạnh Thường tiên sinh thám thính chi tiết hợp tác của chúng ta."

Trên thực tế hắn muốn nói là, làm gì có sự trùng hợp đến thế, mỗi lần gặp sự cố, trách nhiệm đều quy về Tưởng gia, mà bên phía Thường gia lại ảnh hưởng rất nhỏ.

Vốn hắn cũng không biết chuyện gì xảy ra, biết Ninh Tây và Thường Thời Quy tình yêu càng ngày càng sâu đậm, sau này Tưởng Vân lại bị Thường Thời Quy không chừa chỗ chút mặt mũi, hắn mới tìm thám tử điều tra Ninh Tây. Không điều tra thì thôi, điều tra mới biết được cô gái được Thường Thời Quy dâng cho cả trái tim là con gái của người bị Tưởng Hồng Khải đâm xe vào tử vong.

Còn có cách đây không lâu Đào Mẫn Á không hề báo trước đề đơn ly hôn, thà rằng vạch áo cho người xem lưng khiến toàn bộ giới thượng lưu chê cười, cũng phải ly hôn, kéo tới tận toà án tranh chấp tài sản, thực sự quá khác với tính cách của Đào Mẫn Á.

Hai ngày trước ông mới nghe được tin tức hóa ra có người lạ gửi cho Đào Mẫn Á thư từ gì đó, sau đó Đào Mẫn Á mới đề nghị ly hôn với hắn. Đến cả đứa em trai suốt ngày chơi bời lêu lổng cũng bắt đầu ra ngoài mạnh miệng "cho dù ông ta là đại ca cũng không thể xem thường người khác."

Bao nhiêu năm Tưởng Hồng Khải không làm ra được trò gì nên hồn, nhưng đối với anh trai là ông vẫn luôn tôn kính, sẽ không tự nhiên mà lại có ý nghĩ bất mãn với ông như thế được. lời nói. Chắc chắn là có người ở sau lưng châm ngòi giữa quan hệ anh em của hai người.

Hoài nghi cuối cùng, chỉ có thể là Ninh Tây ở sau lưng giở trò.

Đuôi lông mày Thường Thời Quy khẽ động, nheo mắt nhìn Tưởng Viễn Bằng:

"Cô ấy tại sao phải cố ý nhằm vào Tưởng gia?"

Hắn biết rõ Ninh Tây vì chịu ảnh hưởng của bạo lực học đường, phát sinh rất nhiều bi thương, sau này phát sinh những chuyện kia, hắn cũng đã biết rõ ràng tường tận.

Nhưng hắn lại không biết, Ninh Tây và Tưởng gia còn có ân oán.

Vấn đề này Tưởng Viễn Bằng không trả lời, bởi vì hắn không thể nói chuyện trước đây mà Tưởng Hồng Khải làm ra, huống chi năm đó vì xoá hết dấu vết, chính hắn trực tiếp tới hiện trường xử lý.

Thấy Tưởng Viễn Bằng không lên tiếng nữa, Thường Thời Quy đem túi hồ sơ ném ở trên bàn. Hắn sải bước tiến tới gần Tưởng Viễn Bằng, cầm cổ áo ông ta:

"Tôi hỏi lần nữa, Ninh Tây tại sao lại có ân oán với Tưởng gia?"

Thường Thời Quy sức lực lớn, Tưởng Viễn Bằng nhìn vào ánh mắt lạnh như băng của Thường Thời Quy, hoảng sợ nghĩ đối phương có thể sẽ giết chết mình

Thường Thời Quy nghiến răng:

"Nói!"

"Tám năm trước, Tưởng Hồng Khải say rượu lái xe, không cẩn thận đâm chết cha của Ninh Tây, sau đó tìm tài xế chịu tội thay."

Tưởng Viễn Bằng nói vài câu, mọi chuyện sẽ đẩy lên người Tưởng Hồng Khải.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 124
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...