Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nữ Thần Trở Về

Chương 134

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngồi nói chuyện trong mấy chục phút nhưng Đào Tuệ Tuyết đã có thể nhìn ra cử chỉ và lời nói của Ninh Tây rất phải phép, mặc kệ bà nói về vấn đề gì, Ninh Tây cũng có thể tiếp chuyện được với bà, có thể thấy Ninh Tây cũng là người có học thức, có hiểu biết.

Nhưng chợt nghĩ tới những chuyện Ninh Tây phải trải qua, Đào Tuệ Tuyết lại thấy đau lòng vì vậy đối với Ninh Tây lại càng thân thiết.

Hai người bọn họ càng nói càng thân, Thường Thời Quy trở thành nhân vật phụ, nếu người ngoài không biết có khi còn tưởng Thường Thời Quy là người ngoài.

Đến giờ ăn cơm trưa, mặc dù Đào Tuệ Tuyết nói chuyện với Ninh Tây vẫn chưa thỏa mãn nhưng vẫn phải bảo người giúp việc dọn cơm.

"Phu nhân, bà Mẫn Á tới chơi ạ."

Quản gia âm thầm thở dài một hơi trong lòng, bà Mẫn Á trước kia kết hôn với Tưởng Viễn Bằng đúng là đi mắt mù mà.

"Tôi biết rồi."

Đào Tuệ Tuyết gật đầu, đuôi lông mày khẽ nhíu, bà không nghĩ Mẫn Á hôm nay sẽ đến đây, không biết thêm một người thì Ninh Tây có ngại không.

Ninh Tây và Thường Thời Quy đi rửa tay xong, thấy trong phòng ăn thêm một người, Ninh Tây đầu tiên là sững sờ, lập tức hướng đối phương cười cười.

"Đây là em gái của dì, còn gọi dì hai là được, Mẫn Á, đây là hôn thê của Thời Quy, tên là Ninh Tây."

"Còn chào dì Hai."

Ninh Tây chủ động chào Đào Mẫn Á trước.

"Chào con, "

Đào Mẫn Á cũng không ngờ rằng hôm nay ở Thường gia sẽ gặp bạn gái của Thường Thời Quy, mặc dù lúng túng nhưng cũng nhìn về đối phương cười một tiếng. Trước đây vì Tưởng Vân thích Thường Thời Quy, làm mấy chuyện khó coi còn lên cả mặt báo, bà còn giúp Tưởng Vân nói mấy lời, hiện tại nhìn thấy Ninh Tây cũng có chút ngại.

Cũng may Ninh Tây giống như không nhớ đến việc này, trên mặt cũng không tỏ ra có gì khó chịu khiến cho bà cũng tự nhiên hơn.

Bốn người ngồi cùng một chỗ cơm trong bầu không khí hòa hợp. Đào Mẫn Á nhận ra chị gái mình đối với cô con dâu tương lai này rất hài lòng. Nghĩ đến mình trước còn muốn chắp nối Tưởng Vân và Thời Quy, bây giờ lại cảm thấy mình hồi trước đầu óc bị ngâm nước.

Ninh Tây này mặc dù là nữ nghệ sĩ xuất thân kém hơn nhiều so với Tưởng Vân còn lại tất cả mọi thứ đều hơn hẳn Tưởng Vân. Thường gia không thiếu tiền, không thiếu địa vị, cũng đâu cần phải có một cô con dâu xuất thân giàu có nữa.

Cơm nước xong, mọi người ngồi cùng một chỗ nói chuyện phiếm, Đào Mẫn Á đột nhiên nhớ tới một chuyện:

"Thời Quy, lần này dì tới chơi cũng là để cảm ơn con đã tìm cho dì đoàn luật sư xử lý việc ly hôn, ngoài ra còn có một chuyện."

Thường Thời Quy đem một đĩa trái cây đã gọt vỏ để trước mặt Ninh Tây, dùng khăn tay lau tay sạch sẽ, quay đầu nhìn về phía Đào Mẫn Á,

"Dì cứ nói đi ạ."

Đào Mẫn Á có chút ngại ngùng, lúc trước khi anh rể bị tai nạn, chị và cháu trai gặp khó khăn, bà lại chẳng giúp gì, hiện giờ bà rơi vào tình trạng này ngoại trừ mẹ con họ thì chẳng có ai giúp đỡ bà.

Càng nghĩ càng xấu hổ, Đào Mẫn Á đem hết chuyện mình nói ra:

"Có một số việc chắc cháu cũng đã biết, bây giờ nhắc lại chỉ khiến cháu chán ghét."

Bà cười khổ một tiếng rồi nói tiếp,

"Dì và Tưởng Viễn Bằng đã làm vợ chồng với nhau gần bà mươi năm, ít nhiều cũng hiểu được con người của ông ta."

"Dì biết gần đây con hủy hợp tác với Tưởng gia, nhưng Tưởng Viễn Bằng là loại người thù dai, nhỏ nhen, lòng dạ không tốt, dì sợ ông ta sẽ trả thù còn, còn gần đây nhất định phải cẩn thận. "

Một ngày phu thê trăm ngày ân ái, Đào Mẫn Á cũng không muốn nói xấu quá nhiều về Tưởng Viễn Bằng, ở thời điểm này, bà chỉ có thể nói những điều nên nói và cần nói:

"Nhất là Ninh tiểu thư, Tưởng Viễn Bằng biết Thời Quy coi trọng con, dì sợ ông ta sẽ dùng con để uy hiếp Thời Quy."

Ninh Tây nghe vậy cười nói:

"Cảm ơn dì hai nhắc nhở, nhưng con nghĩ ông ấy cũng không có nhiều cơ hội để làm vậy đâu ạ."

Đào Mẫn Á thấy Ninh Tây nói cũng có lý, tuy nhiên vẫn không nhịn được nhắc nhở lần nữa:

"Dù sao cũng phải cẩn thận, chúng ta không thể lấy tâm lý người bình thường để đo lường một kẻ tâm tư hẹp hòi được."

"Dì yên tâm, con sẽ cẩn thận.

Thường Thời Quy nghĩ dì hôm nay tới đây để nhắc nhở mình, giọng nói ơn hoà hơn:

"Cảm ơn dì đã quan tâm con."

"Có cái gì mà phải cảm ơn, "

Đào Mẫn Á tự giễu cười một tiếng,

"Dì sống bao nhiêu năm nhưng lại làm nhiều chuyện hồ đồ, hiện giờ cũng không thể tiếp tục hồ đồ mà sống như trước được."

"Chuyện qua rồi, nhắc lại chuyện này để làm gì, "

Đào Tuệ Tuyết cắt đứt lời của Đào Mẫn Á, sau đó nói với Thường Thời Quy,

"Thời Quy, dẫn Ninh Tây đi dạo xung quanh, cho con bé làm quen một chút."

Ninh Tây hiểu Đào Tuệ Tuyết lúc nói chuyện đều để ý tới cảm nhận của cô, khiến lòng cô ấm áp.

"Ở đây lớn quá. "

Ninh Tây đi dạo một vòng, giả vờ than thở…, "Người có tiền thật tốt."

"Hiện tại em cũng là người có tiền mà." Thường Thời Quy trầm giọng cười một tiếng, lọt vào tai Ninh Tây khiến Ninh Tây tê dại như bị điện giật.

"Của anh cũng chính là của em."

Ninh Tây duỗi bàn tay, nhẹ nhàng luồn ngón tay nắm lấy ngón tay cái của Thường Thời Quy nắn nắn, cười tủm tỉm nói:

"Còn em lại là của anh."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 134
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...