Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nữ Thần Trở Về

Chương 145

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tưởng thị trước mặt người bình thường cũng coi như tiếng tăm lừng lẫy, nhưng so với Thường thị còn kém xa rất nhiều. Ninh Tây bây giờ là hôn thê của Thường Thời Quy, Tưởng Viễn Bằng đột nhiên tìm đến gây phiền toái, không phải là tự vả vào mặt mình sao?

Sự thực cũng chứng minh, nữ thần bình thường cười vui vẻ ôn nhu, mà một khi tức giận thì độc miệng và cay nghiệt không kém ai, sức sát thương quả là mạnh mẽ.

"Thời gian còn dài, không phải lúc nào cô cũng tốt, "

Tưởng Viễn Bằng đem khăn giấy ném trên mặt đất, trừng Ninh Tây một cái, xoay người muốn đi.

"Chờ một chút."

Tưởng Viễn Bằng dừng bước chân, quay đầu lại nhìn Ninh Tây,

"Chẳng lẽ Ninh tiểu thư thay đổi chủ ý?"

Ninh Tây nâng cái cằm, chỉ khăn giấy trên mặt đất nói:

"Sau này tôi thế nào, không cần Tưởng tiên sinh quan tâm, nhưng hành vi ném rác bừa bãi của Tưởng tiên sinh là không tốt. Mong ông tôn trọng nhân viên vệ sinh của đoàn làm phim, không vứt rác bừa bãi. Dù sao ông cũng là một ông chủ lớn, chẳng lẽ việc không nên vứt rác bừa bãi cũng không biết.

Ông chủ thì sao? Ông chủ thì có thể ném rác bừa bãi sao?

Trợ lý Tưởng Viễn Bằng thấy ông chủ tức giận sải bước dài rời đi, cô nhìn bóng lưng Tưởng Viễn Bằng càng lúc càng xa, mặt đỏ bừng ngồi xuống nhặt khăn giấy dưới đất. Vừa mới vừa cúi người xuống nhặt, một bàn tay trắng nõn cũng vươn tới.

Trợ lý ngẩng đầu nhìn, kinh ngạc phát hiện ra là Ninh Tây.

Ninh Tây cười cười, đem khăn giấy dơ nhặt lên ném vào thùng rác.

Sắc mặt của trợ lý lại càng đỏ, nhìn Ninh Tây gật đầu, xoay người đuổi theo Tưởng Viễn Bằng.

Mặc dù không biết ông chủ và nữ diễn viên này xảy ra xung đột gì, nhưng từ góc độ của cô, cô cảm thấy nữ nghệ sĩ Ninh Tây rất tốt, lại rất xinh đẹp, cười rộ lên thì mắt sáng như sao, khoé miệng cong lên như trăng lưỡi liềm.

Trợ lý thở hồng hộc đuổi theo ông chủ, trộm nghe được ông chủ đang nói chuyện điện thoại với ai đó... "Rượu mời không uống lại uống rượu phạt", đáy lòng không hiểu sao lại cảm thấy có chút bất an, nhưng là trợ lý, dù biết chuyện gì thì tốt nhất cũng nên im lặng.

"Ông chủ, nửa giờ sau ông có cuộc hẹn với chủ tịch Trần thị "

"Tôi biết rồi."

Tưởng Viễn Bằng ngồi vào trong xe, sờ vào cổ áo sơ mi, sắc mặt khó coi:

"Đi đổi một bộ quần áo khác đã."

"Vâng."

Tưởng Viễn Bằng bất mãn nhìn cô trợ lý mới, cô trợ lý này không được như trợ lý trước. Chỉ là Trần Vũ Nam bị cảnh sát đem đi điều tra, nên phải tìm người thay thế.

Sớm biết chuyện tám năm trước mà bây giờ còn bị lôi ra điều tra, ông cũng không nhúng tay vào chuyện này. Nhưng mà... Chỉ cần ông ta còn ở đây, Tưởng gia cũng không gục được.

Vì toàn bộ Tưởng gia, ông ta chỉ có thể để em trai chịu ủy khuất một chút.

"Sao anh lại tới đây?"

Ninh Tây chưa quay phim xong thì phát hiện ra Thường Thời Quy tới.

"Hôm nay anh không có nhiều việc, nên đến đây sớm đón em."

Thường Thời Quy cũng không thể mở miệng nói với Ninh Tây, lúc cô gọi điện thoại nói nhớ hắn, hắn ngồi trong phòng làm việc cũng không yên.

"À "

Ninh Tây gật đầu, đem ly nước đang cầm cho Thường Cho Quy, là nước trái cây mà Thường Thời Quy không thích uống,

"Anh ở đây uống nước chờ em một lát, em còn một cảnh quay nữa là có thể về."

Thường Thời Quy săn sóc cho cô, mà cô cũng hiểu rõ Thường Thời Quy. Trước kia Thường Thời Quy sẽ không quấy rầy cô quay phim, mặc dù sẽ đến đón cô về nhà, nhưng tuyệt đối sẽ không đến sớm như thế này. Hôm nay tới sớm, chẳng lẽ vì cô nói nhớ tới hắn???

"Thường tiên sinh, "

Tiểu Dương ôm túi của Ninh Tây đứng một bên, chờ Ninh Tây đi rồi mới bước từng bước dè dặt đến gần Thường Thời Quy.

"Anh đến đây để trút giận cho Ninh tỷ sao?"

Nghe hai chữ "Trút giận", Thường Thời Quy khẽ nhíu mày, nhưng rất nhanh đã khôi phục như thường,

"Đem mọi chuyện nói hết ra đi."

Vì vậy Tiểu Dương nói hết chuyện Tưởng Viễn Bằng hôm nay tới đoàn làm phim gây cho Ninh Tây, dĩ nhiên trọng điểm là nói chuyện Tưởng Viễn Bằng chế nhạo Ninh Tây không có giáo dục, nói tình cảm của hai người cũng không được lâu dài.

"Tôi biết rồi, cảm ơn cô đã chăm sóc cô ấy."

"Thường tiên sinh không cần khách khí, đây là việc tôi phải làm."

Cáo hết tội trạng, Tiểu Dương vừa lòng thỏa mãn lại di chuyển sang một bên.

Nghĩ đến cái lão già kia nguyền rủa Ninh Tây sau này sống không tốt, hận trong lòng không thể mắng ông ta đến chết.

Tưởng gia thì có gì to tát? Trước mặt Thường Thời Quy, còn không phải cũng chẳng là gì sao?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 145
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...