Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nữ Thần Trở Về

Chương 137

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thường Thời Quy thị sát hết các chi nhánh con của công ty, sau đó cùng ăn cơm với các quản lý thì nhận được điện thoại di động của Ninh Tây.

"Cái gì?"

Thường Thời Quy hơi thất thố làm thìa đụng vào miệng chén phát ra âm thanh chói tai.

"Tây Tây, em ăn cơm trưa trước đi, anh sẽ tới ngay, anh đi cùng em."

Thường Thời Quy cúp điện thoại, đứng dậy nói:

"Ngại quá, trong nhà xảy ra chút chuyện gấp, tôi phải đi trước."

Mấy người ngồi đó nhốn nháo nói việc nhà quan trọng hơn, cần phải về thì nên về. Đến khi Thường Thời Quy đi rồi họ mới tò mò thầm nghĩ không biết có chuyện gì mà ông chủ trước đây luôn trầm ổn bình tĩnh hôm nay lị vội vàng như thế?

"Ninh tiểu thư, mời ngồi."

Đội trưởng Lý rót một chén trà để trước mặt Ninh Tây. Nhìn thấy Ninh Tây mắt sưng đỏ, trên mặt trang điểm có vẻ hơi đậm so với những lần gặp trước đây, vẻ mặt có vẻ bình thường nhưng bàn tay lại đang run nhẹ.

"Cảm ơn."

Ninh Tây bưng chén trà lên uống một ngụm, trà hơi nóng, nhưng cô cũng chẳng để ý đến,

"Đội trưởng Lý, có thể nói qua cho tôi biết một chút về vụ án được không?".

Đối mặt với loại tội phạm hung hãn, đội trưởng Lý cũng không hề e ngại sợ hãi, nhưng trước mắt là một cô gái yếu đuối, hắn sợ nói gì đó không đúng sẽ chạm phải nỗi đau của cô. Đội trưởng Lý khó xử nhìn về phía cảnh sát Lưu, ném việc này qua cho anh ta.

Cảnh sát Lưu sờ sờ vành mũ, nhìn Ninh Tây cười trấn an một tiếng:

"Ninh tiểu thư, vụ án có nhiều điều chúng tôi tạm thời vẫn chưa thể nói cho bất cứ ai, nhưng cô yên tâm, chúng tôi sẽ không bỏ qua cho bất cứ ai dính dáng đến vụ án, chúng tôi sẽ không để người vô tội chết oan uổng."

Nghe vậy Ninh Tây cũng không cố gắng truy hỏi, làm khó hai người, nhấp một ngụm nước, suy nghĩ một chút lại nhỏ giọng hỏi thêm:

"Vậy tôi có thể biết ai là người hại mẹ tôi không?"

Hai tay cảnh sát Lưu nắm chặt nhau, do dự một lát sau mới nói:

"Cái này đương nhiên là có thể."

Hắn kéo ra ngân kéo ở trước mặt, lấy ra mấy tờ giấy A4, có thể thấy là đã chuẩn bị trước,

"Nghi can là những người này, Ninh tiểu thư xem đi."

Từ lúc báo án, Ninh Tây cũng đã biết cái chết của mẹ liên quan đến người Ninh gia, nhưng sau khi cô đọc hết tên của mấy người tình nghi, cô phẫn nộ, uất ức muốn giết người.

Sáu người! Có tới sáu người!

Lúc trước khi ba mẹ còn sống, mẹ cô đối với ông bà nội vẫn rất hiếu thuận, đối với anh chị em của ba cũng rất tốt. Điều kiện kinh tế nhà cô là tốt nhất, bình thường nhà nào cần tiền ba mẹ cô cũng chìa tay giúp đỡ cho một phần.

Nhưng những người này... Sao họ có thể chứ?

Đến khi cha cô bị tai nạn mất đi họ liền nhìn chằm chằm vào ngôi nhà của gia đình cô và khoản tiền bồi thường của cha cô. Vì tiền, họ bức chết mẹ cô, thân thích sao, một đám ác ma hút máu người.

Nhớ tới cảnh mẹ cô nằm giữa vũng máu trên mặt đất lạnh lẽo, ngực Ninh Tây đau đến mức không thở nổi.

"Ninh tiểu thư?!"

Cảnh sát Lưu chú ý tới sắc mặt của Ninh Tây trở nên tái nhợt, vội vã kéo cửa ra gọi cảnh sát nữ vào hỗ trợ.

Một nữ cảnh sát đi vào giúp Ninh Tây vỗ vỗ sau lưng cho cô, giọng nói nhỏ nhẹ khuyên nhủ:

"Ninh tiểu thư, cô bình tĩnh, hít sâu, hít sâu."

Bọn họ làm cảnh sát gặp không ít người bi thương lên cơn cơn sốc như Ninh Tây.

"Tôi không sao, cảm ơn."

Ninh Tây điều hòa được nhịp thở, bỗng nhiên đứng lên, hai mắt sáng rực nhìn đội trưởng Lý,

"Tôi có thể đi gặp họ một lần được không?"

Cảnh sát Lý trầm mặc một lát, khó xử nói:

"Xin lỗi, Ninh tiểu thư..."

"Tôi biết rồi, "

Ninh Tây xoay người, đi ra ngoài cửa. Bên tai là tiếng động ầm ĩ, người đi đường qua lại, ở trong mắt cô thì đều là hư vô, coi không biết phải làm gì đây mới có thể phát tiết tâm tình hiện tại.

Nhân viên cảnh sát của cục cảnh sát Đông Nam đều biết nghi can vụ án của mẹ Ninh Tây đã bị giam giữ nên khi thấy Ninh Tây mang sắc mặt trắng bệch bước ra từ phòng của đội trưởng Lý thì đều nhìn theo cô, trong ánh mắt chứa đồng tình và thương xót.

Có cảnh sát lo lắng cô như vậy sẽ xảy ra chuyện, bảo hai nữ cảnh sát đi sau Ninh Tây, chờ cô lên xe an toàn mới được. Ninh Tây bây giờ là người của công chúng, fan hâm mộ rất đông, nếu Ninh Tây xảy ra chuyện gì trước cực cảnh sát thì cho dù bọn họ không có liên quan cũng bị nước bọt dìm cho chết đuối.

"Tây Tây!"

"Tây tây!"

Ninh Tây mới vừa đi ra khỏi cửa chính của cục cảnh sát, chuẩn bị lên xe Trương Thanh Vân rời đi, liền nhìn thấy hai người phụ nữ quỳ trước mặt cô. Trong vòng nửa phút, bốn phía bị vây quanh bởi phóng viên và dân chúng hóng chuyện, mỗi người đều cầm đi động, máy quay trong tay.

Ninh Tây cúi đầu nhìn về phía hai người phụ nữ đang khóc thút thít quỳ gối trước mặt mình, lùi ra sau một bước, cười lạnh. Hai người này cô biết, một người là vợ bác cả, một người là vợ bác hai, tám năm không gặp, trong hai người này già đi nhiều.

Chuyện đến nước này, Ninh Tây cùng với hai người trước mặt cũng không có chuyện gì để nói, nhưng hai người này am hiểu khóc lóc thương tâm, đem bản thân đặt ở vị trí người yếu đuối.

Nào là trong nhà còn có con cái cần ba, điều kiện kinh tế thiếu thốn, còn chồng họ mấy năm nay đã rất hối hận, chỉ xin Ninh Tây có thể tha thứ, chủ động xin giảm bớt hình phạt cho họ.

Khó trách những phóng viên này nhận tin tức nhanh như vậy, chẳng phải là do hai người này tìm đến sao, diễn một màn đáng thương như vậy trước mặt cô chẳng qua cũng chỉ đang muốn lấy sự đồng tình của dư luận, cầu xin cô là giả, dùng dư luận ép cô mới là thật.

Nhưng trước pháp luật, họ cho rằng họ yếu đuối thì họ làm gì cũng được thông cảm được sao???

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 137
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...