Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nữ Thần Trở Về

Chương 128

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghĩ đến những truyền thông bôi đen Ninh Tây, khiến mọi người chửi mắng Ninh Tây, còn có thể khiến Thường Thời Quy hiểu lầm cô ấy, thậm chí khiến tình cảm của bọn họ tận vỡ, cơn tức giận của Trương Thanh Vân lại bùng lên.

Thực ra chủ tiệm hoa chịu trách nhiệm chuẩn bị hoa hồng cho lần này cũng rất kinh ngạc, nhìn thấy người được tặng hoa là Ninh Tây, thực sự khiếp sợ. Hiện ở trên mạng lan truyền rộng rãi tin tức giải trí về Ninh Tây. Đại đa số mọi người đều nghĩ, Ninh Tây là người "Lẳng lơ ong bướm", mà Thường Thời Quy chính là người đàn ông đội nón xanh đáng thương. Nào biết hiện tại cô gái bị vô số người phỉ nhổ bây giờ lại được Thường Thời Quy dùng phương thức lãng mạn như thế này để cầu hôn, ai mà tưởng tượng nổi.

Cửa chính biệt thự từ từ mở ra, một chiếc xe từ từ lái vào, sau đó ở trước biển hoa dừng lại, Thường Thời Quy xuống xe.

Ninh Tây đứng ở trên bậc thang, nhìn Thường Thời Quy cách chính mình càng ngày càng gần, nhịn không được nắm chặt bó hoa hồng trắng trong tay. Tối ngày hôm qua, hai người tạm biệt nhau trong không khí không vui vẻ gì, sáng sớm hôm nay lại bị người ta hắt nước bẩn. Cô đã nghĩ tới kết cục tệ nhất của hai người, đó là chia tay.

Không nghĩ tới... Hắn lại như thế này, xuất hiện lần nữa ở trước mặt cô.

Cô giống như là bị bác sĩ báo bị bệnh nặng không qua khỏi, sau đó lại được thông báo là xét nghiệm nhầm, cô không bị bệnh, thậm chí còn có được siêu năng lực.

"Tây Tây, "

Thường Thời Quy đi đến trước mặt Ninh Tây, duỗi tay đem cô ôm vào trong ngực,

"Để cho em phải chờ lâu."

Bó hoa trong tay Ninh Tây, bị hai người ép ở giữa, tản mát ra mùi hương ngọt ngào, Ninh Tây hít mũi một cái, không nói gì. Đúng ra là hiện tại cô không biết phải nói gì, đầu óc rối bời, tư duy hỗn loạn.

"Tối hôm thực sự rất xin lỗi, tâm tình anh không tốt, đã tức giận với em."

Thường Thời Quy hơi buông lỏng Ninh Tây,

"Em tha thứ cho anh được không?"

Ninh Tây trừng mắt nhìn, nhìn vẻ mặt áy náy của Thường Thời Quy, trong lòng ê ẩm, giống như có cái gì đó sắp phun trào.

Trên thực tế, tối hôm qua vốn Thường Thời Quy không sai. Cả đêm hôm qua Ninh Tây không ngủ được đã suy nghĩ rất nhiều, nếu cô là Thường Thời Quy, có lẽ cô đã tức giận hơn nữa,...

Thường Thời Quy đem cả trái tim đều đưa đến cho cô, mà cô... còn giấu hắn rất nhiều chuyện.

"Không."

Ninh Tây lắc đầu, đem bó hoa trong tay ném xuống đất, vươn tay ôm chặt cổ Thường Thời Quy.

Đứng trước cửa nhà, Trương Thanh Vân nhìn hai người đang ôm nhau, lùi lại khuất trong cánh cửa, giả vờ như không nghe trộm, không nhìn trộm, không nhiều chuyện, mặc dù cảm thấy bản thân bị nhét một đống thức ăn của chó vào miệng, nhưng rất yên lòng. Thường Thời Quy đối với Ninh Tây tình cảm sâu đậm như thế, mấy hình ảnh ngổn ngang sáng nay sẽ nhanh chóng được giải quyết thôi.

Người khác không biết, thậm chí Ninh Tây chưa chắc đã biết, nhưng Trương Thanh Vân nhìn ra được, ánh mắt mỗi lần Ninh Tây nhìn Thường Thời Quy đều khác khi nhìn Thường Thời Quy, cái ánh mắt đó bao gồm tình cảm, tín nhiệm, mà khi nhìn những người khác, hoàn toàn không tồn tại.

Nếu như lần này Thường Thời Quy không tin Ninh Tây, đối với Ninh Tây mà nói, không thể nghi ngờ là một sự đả kích.

May mắn Ninh Tây gặp được Thường Thời Quy, may là Thường Thời Quy đã tin tưởng vào Ninh Tây..

Trương Thanh Vân cũng không biết Ninh Tây và Thường Thời Quy tối hôm qua xảy ra chuyện gì, nhưng bây giờ, hai người vẫn ân ân ái ái là tốt lắm rồi.

Ninh Tây nghĩ nếu như Thường Thời Quy nhìn những hình ảnh trên mạng và các bình luận ác ý, có thể sẽ muốn chia tay. Cô đã nghĩ tới tất cả khả năng có thể xảy ra, nhưng không ngờ tới, không phải là trách cứ, không phải nghỉ ngờ, không có truy hỏi, mà là hoa hồng rải đầy mặt đất.

"Tây Tây, đối với anh mà nói, mặc kệ xảy ra chuyện gì, chuyện anh không thể tiếp nhận được là mất đi em."

Thường Thời Quy một chân quỳ xuống, mở ra một hộp trang sức màu lam, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh:

"Anh muốn che chở cho em, muốn chăm sóc em, muốn khi người ta nhắc tới em, sẽ nói đến Thường phu nhân. Ánh muốn làm chồng em, làm người đàn ông phía sau lưng yên lặng ủng hộ em, em có thể cho anh cơ hội này được không?".

Trương Thanh Vân nghe được lời cầu hôn này, lắc đầu nghĩ, không hổ là Thường tiên sinh, chỉ cần câu nói đó thôi cũng khiến bất kể cô gái nào động tâm rồi.

Anh muốn trở thành người đàn ông của em, em có thể cho anh cơ hội hay không?

Thường Thời Quy muốn trở thành người đàn ông của Ninh Tây, mà không phải là Ninh Tây trở thành người phụ nữ của Thường Thời Quy, mặc dù bản chất giống nhau, nhưng mở miệng ra nói thì ý sau rõ ràng lấy được lòng phụ nữ hơn nhỉ. Nhưng dù sao đi nữa, kết quả cũng chỉ có một, đó chính là ngược cẩu độc thân như nhau.

Nhưng mà, tình cảm tốt đẹp nhất không phải là anh của em hay em của anh, mà là trong anh có em, trong em có anh, sinh tử gắn bó, mãi mãi không rời.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 128
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...