Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nữ Thần Trở Về

Chương 149

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chỉ tiếc là Trương Thanh Vân cho Quách Tế một bậc thang đi xuống nhưng Quách Tế lại không biết, cũng không cần. Trương Thanh Vân bị Quách Tế đẩy ra phía sau, kiên quyết muốn Ninh Tây uống rượu.

Trong đoàn làm phim dĩ nhiên phát hiện ra chuyện này không hay lắm, các diễn viên khác có thể làm như không thấy nhưng đạo diễn và giám sát chế tác sao có thể làm như mắt đui tai điếc được. Gặp chuyện này bọn họ cũng lúng túng, nếu xét về địa vị trong bộ phim này, Trương Ích Dân là nam chính, mà Ninh Tây là nữ phụ, còn Quách Tế là nam chính số hai, mặc dù Quách Tế bị Trương Ích Dân và Ninh Tây che lấp ánh sáng, nhưng tầm quan trọng trong bộ phim cũng không thể phủ nhận được.

Phim điện ảnh còn chưa công chiếu đã có tin tức nữ chính và nam chính số hai có xích mích, đối với bộ phim và bản thân hai diễn viên đều không tốt.

Mà lúc đạo diễn muốn mở miệng khuyên Quách Tế, Ninh Tây lại lên tiếng.

"Nếu anh Quách đã kiên trì muốn tôi uống, vậy tôi là đàn em, cũng không thể cự tuyệt."

Ninh Tây cầm lấy ly rượu trên bàn, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, sau đó đưa ly rượu lên trước mặt Quách Tế, dốc ngược ly xuống, không có lấy một giọt rượu rơi xuống.

Quách Tế cũng ngước cổ đem ly rượu trong tay uống sạch, sau đó lại cầm chai rượu muốn rót rượu cho Ninh Tây:

"Uống một ly không có ý nghĩa, ít nhất cũng phải ba ly mới được."

"Quách Tế, "

Giám sát chế tác tiến lên ngăn lại động tác của Quách Tế,

"Ninh Tây là một cô gái, uống ít rượu thì hơn."

Quách Tế sắc mặt biến đổi, giống như đang kìm nén, nhưng nhìn giám sát chế tác vài lần, chỉ có thể phẫn nộ cầm chai rượu đi về chỗ ngồi.

Ninh Tây vuốt vuốt bụng, không nói gì. Vừa rồi uống rượu quá nhanh, nên dạ dày bây giờ không được thoải mái, đến khi ăn được thêm ít đồ ăn mới đè cảm giác khó chịu xuống.

Tiệc đóng máy kết thúc, mọi người trong đoàn làm phim đi ra khỏi khách sạn, bên ngoài lúc này lại đang có tuyết rơi. Quách Tế chóng mặt, lúc này bị gió thổi lạnh mà tỉnh táo đầu óc. Nhớ tới hành vi ép Ninh Tây uống rượu, phía sau lưng toát ra một tầng mồ hôi lạnh.

"Chao ôi, cô xem, Thường tổng đến đón Ninh Tây kìa.

"Chắc vì có tuyết rơi nên đến đón bạn gái, đúng là người đàn ông tốt."

Nghe tiếng bàn luận xôn xao, Quách Tế ngẩng đầu nhìn phía trước, thấy một người đàn ông mặc bộ tây trang sẫm màu, bên ngoài khoác áo dạ màu xám, cầm một chiếc ô đen đứng cạnh một chiếc xe.

Nhưng cho dù chỉ im lặng đứng im cũng có thể thu hút mọi ánh mắt nhìn về phía mình.

Có loại tình yêu, oanh oanh liệt liệt, thề cùng nhau sống chết, hận không thể bên nhau đời đời kiếp kiếp. Tình yêu này khiến người người người người hâm mộ, nhưng dịu dàng thắm thiết, tôn trọng lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau chẳng lẽ lại không phải là tình yêu?

Ninh Tây đứng dưới bầu trời tuyết rơi, nhìn thấy Thường Thời Quy, lập tức tăng nhanh bước chân chạy đến, nở nụ cười sáng lạn với Thường Thời Quy.

Cô sống hai mươi mấy năm, nhìn thấy nhiều người yêu nhau oanh oanh liệt liệt, cũng nhìn thấu sinh ly tử biệt, nhưng thứ cô muốn, là một gia đình yên tĩnh, một mảnh ôn tình, một người đàn ông có thể hiểu cô, chứ không phải là thứ tình yêu hi sinh oanh liệt được người người hâm mộ.

Người như cô, không thể là nữ chính trong tiểu thuyết tình yêu, bởi vì cô không đủ ôn nhu, không đủ săn sóc, cô và Thường Thời Quy không thể viết nên câu chuyện tổng tài bá đạo và nữ diễn viên thơ ngây đơn thuần. Cô không đơn thuần, mà Thường Thời Quy cũng không phải lầ tổng đài ngang ngược không biết đạo lí, cô gặp được Thường Thời Quy, giống như bù đắp cho khuyết điểm trong sinh mệnh của cô, làm cho cô có sự mong đợi đối với cuộc sống trong tương lai.

"Đừng chạy nhanh như thế, "

Thường Thời Quy duỗi tay phủi tuyết trên vai Ninh Tây, nhìn về phía những người còn lại gật đầu chào, sau đó mở cửa xe,

"Bên ngoài lạnh, em vào xe ngồi đi."

"Em..."

"Anh giúp đi đi chào tạm biệt mọi người."

Thường Thời Quy đóng cửa xe, xoay người đi đến chỗ người của đoàn phim. Mà Thường Thời Quy chưa mở miệng đã có người chủ động chào hỏi trước.

"Ngại quá, Ninh Tây hơi say, tôi đưa cô ấy về trước, chúc bộ phim của mọi người thành công."

"Cảm ơn, cảm ơn, "

Đạo diễn nhìn Thường Thời Quy mà mặt mày sáng rạng nói lời cảm tạ.

Thường Thời Quy lễ phép cười cười, không biết là cố ý hay là vô ý, ánh mắt quét qua người Quách Tế, dừng lại vài giây, đến mức Quách Tế nghĩ sẽ bị nói vài câu thì Thường Thời Quy lại bình tĩnh thu hồi ánh mắt, xoay người đi về phía xe.

Nhưng trong lòng Quách Tế thì không thể bình tĩnh, hiện tại đang cực kì hối hận vì vừa nãy quá xúc động, không biết kiềm chế, hận không thể quay lại cách đây ba mươi phút đánh cho bản thân mình một trận.

Đúng là tự tìm đường chết.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 149
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...