Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nữ Thần Trở Về

Chương 87

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trương Thanh Vân đứng một bên nhìn chuyện xảy ra, có chút lúng túng nghiêng đầu nhìn Ninh Tây, đáng tiếc hiện tại Ninh Tây cúi đầu, tóc dài xõa ra che kín gò má, hắn thấy không rõ sắc mặt của cô ấy.

Thu hồi ánh mắt, nghĩ, Thường Thời Quy đối với Ninh Tây, thật sự là quá tốt.

Vừa lúc đó, Tưởng Vân vốn là bị hai hộ vệ ngăn cản đột nhiên xông tới, ôm chặt lấy Thường Thời Quy.

Thường Thời Quy duỗi mạnh tay đẩy Tưởng Vân ra, bởi vì lực đạo lớn, Tưởng Vân bị ngã xuống đất.

"Cộc, cộc, cộc."

Tiếng bước chân càng ngày càng gần, Tưởng Vân nằm trên mặt đất ngẩng đầu lên nhìn, nhìn thấy Ninh Tây đi tới.

"Tây Tây, anh..."

Thường Thời Quy nhìn thấy Ninh Tây, khuôn mặt lúng túng hoảng loạn.

Ninh Tây nhìn hắn, đưa ngón trỏ đặt lên môi, sóng mắt lưu chuyển ra ngàn vạn nhu tình.

"Xuỵt, không cần giải thích, em tin tưởng anh."

Từ Châu ngồi ở trên ghế lái nhìn động tác của Ninh Tây, trong lòng rạo rực, lập tức dời ánh mắt đi không dám nhìn nữa.

Đúng là vưu vật, chỉ một động tác đơn giản của cô cũng có thể câu dẫn người khác, trách gì có thể khiến ông chủ mê đến mức thần hồn điên đảo.

"Tưởng tiểu thư, "

Ninh Tây mỉm cười đi đến bên cạnh Tưởng Vân, từ trên cao nhìn xuống

"Trên đất vừa lạnh vừa bẩn, nằm thoải mái không?"

Khi nhìn Ninh Tây, Tưởng Vân lập tức đem nước mắt ngừng chảy, đứng lên oán hận nhìn Ninh Tây:

"Cô đừng có đắc ý, cho dù vào được cửa Thường gia, thì cô cũng chỉ là con hát."

"Vậy thì sao, "

Ninh Tây mang giày cao gót, cao hơn Tưởng Vân ước chừng hơn mười phân, Ninh Tây cúi đầu xuống bên tai Tưởng Vân nhẹ giọng nỉ non, giống như đang đối với tình nhân thì thầm.

"Người đàn ông cô yêu thà rằng yêu thích một con hát là tôi, cũng không thèm để mắt đến cô, cô nói xem bản thân cô thất bại đến mức nào. Cô xem thường tôi chỉ là con hát, một con hát cô cũng không bằng được, vậy cô là gì, là rác rưởi sao?"

"Cô!"

Tưởng Vân bị lời này kích động, giơ cao tay muốn đánh người, kết quả tay mới vừa đưa ra đã bị Ninh Tây bắt lấy cổ tay.

"Khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu, lại có tâm xấu xí như vậy, "

Ninh Tây dùng tay kia nâng cằm Tưởng Vân, giống như cười mà không cười.

"Chậc chậc, thật đáng tiếc."

"Buông tay."

Tưởng Vân tức giận, hai con mắt đỏ lên, cô không nghĩ Ninh Tây lại dám làm như vậy, quả thực vô cùng nhục nhã.

Tưởng Vân dùng tay còn lại hất tay Ninh Tây cũng không thành, ngược lại còn bị Ninh Tây bắt được cổ tay.

Tưởng Vân không hiểu Ninh Tây lấy đâu ra sức lực lớn như vậy, hai cổ tay bị nắm chặt, không xoay sở được.

Ninh Tây buông tay ra, cả người Tưởng Vân bị đẩy ra phía sau mấy bước chân, Ninh Tây cúi đầu, cảm xúc trong mắt được dấu đi.

Đột nhiên Ninh Tây đi về phía trước hai bước, Tưởng Vân thậm chí có thể ngửi thấy mùi thơm trên cơ thể và cả tiếng tim đập của Ninh Tây.

"Tôi từ trước đến giờ đối với mỹ nhân luôn trìu mến, "

Ninh Tây tiếp tục nhẹ giọng cười nói.

"Nhớ lần sau đừng động vào người đàn ông của tôi, nếu không..."

Ninh Tây cong khóe môi, còn giữ lại mấy lời không nói ra, chỉ duỗi tay nâng cằm Tưởng Vân lên:

"Nhớ kỹ chưa?"

Nhìn nụ cười trên mặt Ninh Tây, Tưởng Vân lạnh run, không tự giác gật gật đầu.

"Thật ngoan ngoãn."

Ninh Tây hài lòng buông cằm Tưởng Vân ra, xoay người nói với mấy người đàn ông sau lưng:

"Đi thôi."

"Anh... Anh còn có việc, không thể đi được cùng mấy người."

Trương Thanh Vân xoay người rời đi, giống như xảy ra chuyện gì đáng sợ lắm.

Ninh Tây nhìn Trương Thanh Vân bước đi nhanh không ngừng bước, xoay người nhìn hai hộ vệ bên cạnh, lại nhìn Thường Thời Quy nhướn mày nói:

"Không phải là hẹn cùng nhau ăn tối sao?"

Vẻ mặt Thường Thời Quy có chút phức tạp Tưởng Vân, lại nhìn Ninh Tây cười cười, mở cửa xe ra cho cô.

Còn vẻ mặt hai hộ vệ một lời khó nói hết ngồi vào trong một chiếc khác, đi theo phía sau Thường Thời Quy, ra khỏi bãi đậu xe.

Tưởng Vân đứng đờ một phút, sau đó mới phục hồi tinh thần, nhớ tới lời của Ninh Tây mới cảm thấy bản thân bị vũ nhục.

Từ trong túi lấy điện thoại di động ra, tức giận bấm một số k điện thoại, nhưng ngón tay đặt ở cuộc gọi thì dừng lại, do dự.

Mặc dù không muốn thừa nhận nhưng trong lòng Tưởng Vân đối với Ninh Tây đã có cảm giác sợ hãi, loại cảm giác sợ hãi này không phải là vì có Thường Thời Quy ảnh hưởng đến, mà là ánh mắt của Ninh Tây.

Mặc dù mỉm cười, nhưng ánh mắt lại sắc bén....

Trên cằm vẫn còn xúc cảm của ngón tay Ninh Tây, cô cắn cắn góc môi, cuối cùng để điện thoại bỏ lại trong túi xách.

Ninh Tây con tiện nhân kia!

"Vừa rồi..."

Thường Thời Quy mới vừa mở miệng, một ngón tay mềm mại đặt trên môi hắn.

"Em biết "

Trong mắt Ninh Tây toát ra sự vui vẻ, duỗi tay ôm lấy cổ Thường Thời Quy, gò má áp vào một bên cổ Thường Thời Quy.

Động mạch cổ Thường Thời Quy rung lên mạnh mẽ, Ninh Tây cong khóe miệng cười tươi.....

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nữ Thần Trở Về
Chương 87

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 87
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...