Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nữ Thần Trở Về

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cả một mùa hè Ninh Tây đều ở trong đoàn phim để quay quay chụp chụp. Đến khi phần diễn của cô kết thúc, ăn xong bữa ăn đóng máy cùng mọi người trong đoàn thì cũng đã đến đầu mùa thu.

Đi ra khỏi thành phố, ngồi lên máy bay về thủ đô, Ninh Tây nhẹ nhàng thở ra. Vì đuổi gấp tiến độ mà nửa tháng gần đây, mọi người trong đoàn làm phim đều không nghỉ ngơi tốt, nữ số hai như cô cũng không ngoại lệ.

Máy bay cất cánh không lâu, Ninh Tây liền nhắm mắt ngủ, mãi cho đến khi máy bay hơi lắc lư cô mới tỉnh lại. Hóa ra là máy bay chuẩn bị hạ cánh rồi.

Giơ tay lên nhìn đồng hồ, là ba giờ chiều, cô hơi chóng mặt liền day day huyệt Thái dương, rồi dựa vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tiểu Dương tri kỷ kéo chăn bị tuột xuống đầu gối lên cho cô, sau đó hỏi:

- Chị Tây Tây, chị có khỏe không?

Ninh Tây cười khổ:

- Không sao đâu! Chỉ là gần đây không được ngủ ngon.

Nghĩ đến mấy ngày gần đây quay phim với cường độ cao như vậy, tiểu Dương không khỏi rụt cổ. Làm nghệ sĩ đúng là không dễ dàng!

Lúc ra khỏi sân bay, vừa vặn gặp phải cảnh người hâm mộ đến đón máy bay, cảnh tượng ầm ầm náo nhiệt. Ninh Tây suýt chút nữa bị một cô bé chạy tới đụng ngã xuống đất. Nhưng mà nhìn bộ dạng một tay chống đất của cô cũng không dễ nhìn cho lắm.

- Thật xin lỗi, thật xin lỗi!

Cô bé kia thấy mình đụng vào người khác, cũng ngại ngùng tiếp tục chạy ra đón nghệ sĩ mình thích mà xoay người lại đỡ Ninh Tây.

- Chị Tây Tây!

Tiểu Dương lại càng hoảng sợ, bỏ hành lý xuống một bên, chạy tới đỡ Ninh Tây cùng cô bé kia.

- Không có việc gì đâu!

Ninh Tây ưu nhã vén lại tóc đang xòa ra trước mặt, mỉm cười với cô bé kia.

Cô bé kia ngơ ngác nhìn khuôn mặt cô, một lúc sau mới tỉnh táo hỏi lại:

- Chị… Chị ngã có bị thương ở chỗ nào không. Để em dẫn chị đi xem thầy thuốc.

- Chị thật sự không sao cả, em đừng lo!

Ninh Tây lắc lắc ngón trỏ non mịn, cặp môi đỏ mọng khẽ cong lên, chỉ tay về phía trước.

- Nghệ sĩ em thích hình như đi xa rồi kìa.

- A!

Cô bé lúc này mới nhớ ra hôm nay mình vội đến là để đón thần tượng nhà mình, lại nói thêm một câu xin lỗi với Ninh Tây rồi mới vội vội vàng vàng chạy đuổi theo đám người phía trước.

Đợi cho đến khi không nhìn thấy cô bé kia nữa, Ninh Tây mới lắc lắc cổ tay, thồi phù phù vào chỗ bị thương, thổi mấy hơi xong mới đau khổ kêu lên:

- Thảo nào đêm qua chị nằm mơ thấy bát rơi vỡ!

- Hả? Có liên quan gì sao?

Tiểu Dương mờ mịt không hiểu.

Ninh Tây nhíu mày:

- Là báo trước rằng hôm nay chị sẽ bị ngã đấy!

Tiểu Dương câu hiểu câu không, ngơ ngác gật đầu. Cô nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng của Ninh Tây, trong lòng thầm nghĩ “Chị Tây Tây thật là dịu dàng ấm áp, bị đau như vậy cũng không nỡ làm khó cô bé tầm mười lăm mười sáu tuổi kia.”

Cô ngẩng đầu nhìn về phía đám người ồn ào nhất, chỉ thấy đám fan hâm mộ giơ rất nhiều tấm biển, trên đó viết các dòng chữ “Lòng em vĩnh hằng”

Hỏi sao lại điên cuồng như vậy, gần đây Sở Hằng vì diễn vai nam chính của một bộ phim thần tượng mà trở nên nổi tiếng, có không ít fan hâm mộ nữ, có nhiều người đến đón máy bay như vậy cũng là bình thường.

Lúc này đây trong lòng Ninh Tây gần như tan vỡ, cô đau đến mức hận không thể nhảy dựng lên, nhưng mà con người ưu nhã lại xinh đẹp như cô làm sao có thể làm ra hành động mất hình tượng như thế?

Vì vậy, cô chịu đựng!

Trong khu nghỉ ngơi của khách quý, một thanh niên mặc comple màu xám cười khúc khích, bê tách cà phê quay sang nói với bạn mình:

- Phụ nữ có đẹp tới đâu mà ngã sấp xuống thì cũng như nhau cả, chẳng đẹp mắt tý nào.

Bạn của anh ta đặt cốc cà ph xuống, ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, chỉ thấy một đoàn các fan nữ náo nhiệt đón máy bay.

Thấy đồng bạn không tiếp lời, thanh niên kia cũng không để ý, lại cười nói:

- Mấy hôm nữa sẽ có một bữa tụ hội, anh có muốn đến chơi đùa một chút không?

- Chuyện đó tính sau.

Đồng bạn anh ta nhìn vào cốc cà phê, trả lời với giọng bình tĩnh, sau đó nghiêng đầu nhìn đám người đi lại ở dưới tầng, ánh mắt đen tối không rõ.

Ninh Tây trở về nhà trọ nghỉ ngơi hai ngày, sau đó đến công ty, Trương Thanh Vân lại kín đáo đưa cho cô một quyển kịch bản.

- Bộ phim này là gì?

Ninh Tây mở kịch bản ra, phát hiện đây là một bộ phim hài nhẹ chốn thành phố hiện đại. Nhân vật cô diễn cũng không có mấy lời kịch.

- Mối tình đầu của nhân vật nam chính?

Lại còn là một mối tình đầu đã chết?

Trương Thanh Vân giải thích:

- “Khói lửa trên sông” phải một thời gian nữa mới chiếu. Bây giờ đang chưa có ai biết đến em, nhận diễn một ít nhân vật có hình tượng tốt sẽ có lợi cho sự phát triển của em về sau. Bộ phim này tuy rằng không phải bộ phim lớn, nhưng mà nhân vật nam chính là một nam nghệ sĩ gần đây rất hot, vé bán ra chắc chắn sẽ không quá kém.

Ninh Tây gật đầu, trong lòng cô biết rõ rằng Trương Thanh Vân sắp xếp như vậy đã là vô cùng để ý tới cô.

Nhìn thái độ của Ninh Tây, trong lòng Trương Thanh Vân cũng thấy vui vẻ, cầm lấy áo vest ở trên ghế salon rồi bảo:

- Bây giờ tôi dẫn em đến đoàn làm phim gặp đạo diễn.

Đoàn làm phim “Lòng đã yêu em” đã quay chụp gần xong, chỉ còn thiếu đúng mấy cảnh mà nhân vật nam chính nhớ lại mối tình đầu của mình. Bộ phim này là do tiểu thuyết nổi tiếng trên mạng cải biên thành, trong tiểu thuyết rất ít miêu tả về mối tình đầu của nam chính, nhưng từ trong các câu văn theo trí nhớ của nam chính thì có thể biết được đấy là một cô gái cực kỳ hoàn mỹ, nếu không cũng không khiến cho nam chính nhiều năm vẫn nhớ mãi không quên, mãi cho đến khi gặp được nữ chính mới hoàn toàn bỏ xuống.

Ban đầu trước khi mở máy thì đoàn làm phim đã tìm được diễn viên rồi. Ai biết được, sau đó diễn viên này đột nhiên hot lên, công việc nhiều thêm, cũng không thèm để ý đến vai diễn nhỏ này nữa.

Trong ngành giải trí cũng không thiếu những việc như vậy, hơn nữa đối phương cũng biết cách ăn nói, bên đoàn làm phim cũng không muốn gây chuyện ồn ào làm mất mặt nhau. Vì vậy cả hai bên liền hủy hợp đồng.

Mãi đến bây giờ lúc bộ phim gần quay xong, đạo diễn mới vỗ đùi, còn chưa tìm được người diễn ánh trăng sáng* trong lòng nam chính a. Trương Thanh Vân có chút quan hệ với đạo diễn, biết được chuyện này liền đưa ảnh chụp và một đoạn video sinh hoạt hàng ngày của Ninh Tây đưa cho đạo diễn. Vậy là mọi chuyện xong xuôi thành công.

Ninh Tây vừa đến đoàn, ngoài trời liền bắt đầu đổ mưa. Đạo diễn vui mừng gọi nhân viên công tác đưa cô tới phòng trang điểm, sau đó hô:

- Ông trời cũng giúp rồi, chuẩn bị quay hai cảnh trong mưa của ánh trăng sáng đi.

Ninh Tây trong vai ánh trăng sáng: …. >o<

Dưới bàn tay thần kỳ của thợ trang điểm, trong nháy mắt Ninh Tây từ một cô gái hai mươi ba tuổi biến thành thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi. Cô nhìn mình mặc váy trắng, mái tóc đen dài ở trong gương, không nhịn được mà thầm nghĩ. Tại sao ánh trăng sáng ở mỗi bộ phim đều mặc váy trắng, không thể có chút ý tưởng mới như váy đỏ, váy đen, váy hoa hay sao?

Ra khỏi phòng hóa trang, đạo diễn liền đi đến bên cạnh cô để dặn dò:

- Cảnh quay này vô cùng quan trọng. Mặc dù cô không có lời kịch nhưng ánh mắt của cô, nụ cười của cô, cách cô chạy trốn đều là lời kịch của cô. Cô chính là hoa tươi, cô chính là gió xuân, cô là báu vật xinh đẹp nhất trên thế giới. Cho dù là nước mưa cũng không thể giấu đi mị lực của cô. Cô hiểu loại cảm giác này không?

động:

- Cái loại này… cái loại cảm giác mà khiến cho vô số đàn ông nhìn thấy cô, sẽ nhớ lại cảm giác của mối tình đầu. Có hiểu hay không?

Ninh Tây mở miệng, còn chưa kịp nói gì thì đạo diễn đã vung tay lên, cắt ngang lời cô định nói.

- Không hiểu cũng không sao! Quay mấy lần sẽ tìm được cảm giác.

Đạo diễn nhìn nhìn trời, lại nhìn Ninh Tây:

- Cô cũng may mắn đấy! Quay đoạn phim này không phải dùng vòi phun nước. Nước trong xe cũng chả sạch sẽ gì.

Nói cứ như ở loại địa phương như thủ đô này, nước mưa rơi xuống tinh khiết sạch sẽ lắm không bằng. Ninh Tây nhìn bộ dạng kích động đến đỏ bừng hai mắt của đạo diễn, biết điều im lặng không nói gì.

Sau khi nói xong với Ninh Tây, đạo diễn lại quay người đi tìm nam chính, tiếp tục nói một tràng dài. Cuối cùng sau khi đạo cụ xong xuôi, tổ quay chụp vào vị trí, thì Ninh Tây, người mới đến đoàn làm phim không lâu đã bị đẩy ra đường.

Trước khi Ninh Tây bắt đầu, đạo diễn còn cực kỳ chăm sóc nói một câu:

- Cô yên tâm, đoạn được này đã chặn lại rồi, không có xe nào khác chạy qua đâu.

Ninh Tây cầm ô che mưa, đi đến trước mặt Sở Hằng, người đóng vai nam chính, lễ phép hỏi thăm anh ta.

Tuy rằng Sở Hằng đang hot, nhưng cũng không tự cao tự đại, cũng khách khí nói với Ninh Tây mấy câu rồi mới đi sang bên cạnh nhìn Ninh Tây biểu diễn.

Phim điện ảnh yêu cầu chất lượng của cảnh quay cao hơn, đồng thời camera quay chụp cũng nhiều hơn phim truyền hình. Vì vậy, nếu như biểu diễn có chỗ không tốt thì khuyết điểm nhỏ cũng sẽ bị phóng lớn vô số lần, sau đó sẽ phải quay lại.

Mưa, chiếc ô, người.

Một buổi chiều mưa chạng vạng trên đường phố ít người qua lại. Ở đầu phố, một cô gái mặc váy trắng đang chầm chậm bước tới, trên khuôn mặt mang theo nụ cười ngọt ngào của người con gái tuổi thanh xuân.

Khuôn mặt cô xinh đẹp vô cùng, bởi vậy nụ cười giống như hoa tươi đua nở khiến người ta gặp là khó có thể quên.

Màn ảnh tiến lại gần hơn, gần đến mức có thể thấy lông mi trên đôi mắt của cô. Đúng lúc này, cô đột nhiên dừng lại, sau đó bước mấy bước tránh sang một bên.

Hóa ra là có một chiếc xe chạy qua, cô sợ nước bùn bắn tung tóe làm bẩn chiếc váy.

Đường đi càng ngày càng tối, cô gái giống như điểm sáng nhất trên đường phố, vì vậy nhân vật nam chính đang ngồi trên xe bus mới nhìn qua cửa sổ đã chú ý đến cô… Chỉ một cái nhìn này lại khiến anh ta động lòng.

Cảnh quay đã xong, lại thêm vào mấy màn ảnh đặc tả, đạo diễn cực kỳ hài lòng vỗ tay:

- Đúng, đúng, đúng! Chính là loại cảm giác này! Loại cảm giác khiến cho đàn ông phải động lòng, thật tuyệt vời! Cảnh quay sau là lúc cô chết, nhớ kỹ phải chết xinh đẹp một chút đấy!

Ninh Tây chỉ có thể nhếch nhếch khóe miệng, đón lấy khăn tay mà Trương Thanh Vân đưa tới, lau sạch sẽ nước trên tay.

- Phía trước có đoạn đường nhỏ bị chặn lại, hình như có đoàn làm phim đang quay phim.

Lái xe nói vậy rồi vòng xe qua, thư ký ngồi bên cạnh ông chủ liền quay ra, nhìn thấy đoạn đường chẳng mấy khi được dùng lại có vài ba chiếc máy quay, xe bus và người qua đường mặc quần áo đều là phong cách tầm mười năm về trước, vì vậy nói:

- Xem ra hôm nay chúng ta không đi được đường tắt rồi.

- Không sao!

Ông chủ quay ra nhìn bên ngoài cửa xe, đúng lúc nhìn thấy một nữ diễn viên đang chạy trên phố, sau đó đâm phải một chiếc xe trên đường, ngã xuống đất. Mái tóc dài phủ kín mặt đất, trộn lẫn với nước bùn, thoạt nhìn cực kỳ chật vật và đáng thương.

- Dừng xe!

Người này đột nhiên mở miệng, đợi xe dừng lại liền vội vàng đi tới gần chỗ quay chụp.

Thư ký sững sờ trong chốc lát rồi hấp tấp cầm ô mở ra đuổi theo sau.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...