1
Nước Yến hạn hán suốt ba năm.
Đại sư trong Tướng Quốc tự nói, Công chúa Miêu Cương ngũ hành thịnh thủy, thân phận tôn quý, nếu có thể trở thành Hoàng hậu nước Yến, trấn thủ một phương, sẽ giải được đại hạn.
Mạnh Sóc tin lời, không ngại vạn dặm đường xa tới Miêu Cương cầu hôn, đưa ta trở về nước Yến.
Ta gả tới chưa đến nửa năm, mạch nước nước Yến dồi dào trở lại. Một tháng sau, mưa lớn tầm tã, vạn vật sinh sôi, đ.â.m chồi nảy lộc.
Ngay cả nạn dịch sau đại hạn cũng được ta dùng phương t.h.u.ố.c từ Miêu Cương giải quyết gọn gàng triệt để.
Mạnh Sóc yêu ta đến không kiềm chế được, thường xuyên ôm chặt ta trong lòng, hôn lên mặt ta, “Diểu Diểu của trẫm chính là phúc tinh mà ông trời ban cho nước Yến.”
Ta cũng ôm lại cổ hắn, “Phúc tinh của nước Yến? Không phải chính là bệ hạ sao?”
“Không, Diểu Diểu là thái dương của trẫm. Không có nàng, trẫm không sống nổi.”
Ta bị những lời ngọt ngào của hắn làm cho rung động, như ma xui quỷ khiến mà cùng hắn ân ái mặn nồng.
Hắn rất thích gần gũi với ta, nhưng sau hai năm ta vẫn không có thai, các triều thần bắt đầu không kiên nhẫn nữa, dâng sớ khuyên hắn tuyển tú.
Hắn dường như cũng có chút d.a.o động, chẳng hề kiên quyết phản đối trên triều.
Nhưng ta là nữ nhân trong mắt không chưa nổi hạt cát, lập tức chạy đi tìm hắn, “Mạnh Sóc, trước đây khi cầu hôn ta chàng đã hứa, vĩnh viễn không có thêm phi tần.”
Mạnh Sóc xoa xoa mi tâm, “Diểu Diểu, ngoan nào, chuyện trẫm đáp ứng với nàng, nhất định trẫm sẽ không thất hứa.”
Không biết vì sao, ta đột nhiên nhớ tới lời nương từng nói, “Diểu Diểu, thứ không đáng tin nhất trên đời này chính là lời hứa của nam nhân. Nếu con dễ dàng tin tưởng vào nó, nhất định sẽ rơi vào vực sâu vạn trượng.”
Ta buột miệng thốt lên, “Lời hứa của nam nhân là thứ không đáng tin nhất!”
Gần đây Mạnh Sóc đang phiền lòng bởi án tham ô của Thục Trung, lúc này lại bị ta náo loạn, không khỏi giận dỗi thề, “Nếu trẫm nuốt lời, giang sơn loạn lạc, cả đời khổ đau.”
“Hừ, không cần thề nặng như vậy, ta miễn cưỡng tin tưởng chàng là được chứ gì!”
Sau chuyện đó, hắn quyết định cải trang vi hành, đích thân đến Thục Trung tra án tham ô. Ta ngồi trong hậu cung cô đơn suy nghĩ miên man, nhất định là hắn muốn tránh mặt ta rồi.
2
Ta những tưởng Mạnh Sóc là một trang quân tử nhất ngôn cửu đỉnh.
Cũng tưởng lời thề độc của hắn sẽ khiến hắn quyết tâm giữ vững giới hạn của mình.
Nhưng, ta đã sai lầm rồi.
Ngày hắn đưa Tiêu Nguyệt trở về, chính là sinh thần của ta.
Người Miêu Cương cực kì tôn trọng sinh mệnh, bắt đầu từ thời khắc ta sinh ra trên đời, mỗi năm cha nương sẽ tổ chức cho ta một yến tiệc sinh thần vô cùng long trọng.
Nương nói, sinh ra làm người chính là may mắn tích qua đời đời kiếp kiếp, được trải nghiệm vô vàn cảnh sắc nhân gian, thấu hiểu muôn ngàn cung bậc cảm xúc.
Cho nên trong ngày sinh thần này, Diểu Diểu là nhất.
Đương nhiên Mạnh Sóc cũng biết chuyện này. Hắn càng biết rõ, theo tập tục Miêu Cương ta, ngày hôm nay, ta là nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sinh-tu-bat-tuong-phung/chuong-1.html.]
Nhưng hắn vẫn hỏi ta, ngay trước mặt tất cả mọi người, “Hoàng hậu, trẫm có thể phong Tiêu Nguyệt làm Ninh Quý phi không?”
Ta mím môi, đưa mắt nhìn một vòng qua đám người đang kinh ngạc đến mức sửng sốt.
Từ hoàng thân quốc thích tới gia quyến quan lại, cả những người ta biết và những người ta không biết, đều đang hứng thú chờ xem ta xấu mặt.
Các nàng dùng khăn lụa che môi, nhưng từng lời vẫn truyền vào tai ta rõ mồn một:
“Hoàng hậu nương nương xưa nay luôn độc chiếm Hoàng thượng, lẽ ra hậu cung sớm nên tuyển tú mới phải.”
“Đúng đấy, nào có lí ích kỉ không buông như vậy chứ.”
“Ba năm rồi Hoàng hậu vẫn chưa có thai, có khi thân thể có bệnh kín khó nói không chừng.”
“Nàng ta không sinh được con, lẽ nào định để Hoàng thất tuyệt tự?”
“Cô nương nhà họ Tiêu kia ta nhìn mà lớn, là một cô nương tốt.”
Lúc này ta mới nhận ra, hóa ra từ đầu đến cuối, lí tưởng thủy chung “Nhất sinh nhất thế nhất song nhân” của ta ở trong mắt người khác chính là sự “độc chiếm” điêu ngoa ích kỉ.
Mạnh Sóc, có phải chàng cũng nghĩ vậy không?
Thấy ta không trả lời, cô nương tên Tiêu Nguyệt kia bước lên mấy bước, thanh âm sang sảng hào phóng, “Hoàng hậu nương nương chớ nên giận dữ, Nguyệt Nhi vốn định chờ đợt tuyển tú mấy tháng nữa mới nhập cung, nhưng Mạnh ca ca nói không muốn khiến ta cảm thấy ấm ức…”
“Đúng vậy, không nên khiến để ngươi ấm ức, cho nên người phải ấm ức là ta?” Ta lạnh nhạt ngắt lời.
Cũng vào lúc này, ta mới có tinh thần để đ.á.n.h giá Tiêu Nguyệt trước mặt.
Nàng ta không giống với những nữ tử khác.
Thần sắc rạng rỡ, khí chất tự tại, một thân xiêm y xanh đậm gọn gàng thư thái, mái tóc đen mềm mượt được vấn cao bằng một cây trâm ngọc.
Dáng vẻ này không giống như tiểu thư khuê các, mà càng giống một nữ hiệp rong ruổi giang hồ hành hiệp trượng nghĩa hơn.
Ta đã sớm nghe nói nữ tử Thục Trung hào sảng mạnh mẽ, nhưng lúc này mới gặp lần đầu.
Nàng ta bị ta nói đến nghẹn lời, không khỏi quay đầu nhìn về phía Mạnh Sóc.
Mạnh Sóc lập tức đứng ra làm chỗ dựa cho nàng ta, “Diểu Diểu, Nguyệt Nhi không có ý đó. Nàng ấy vào cung cũng là chuyện tốt, những lúc trẫm bận, nàng ấy có thể cùng nàng trò chuyện tiêu sầu.”
Hậu cung rộng lớn như vậy, thiếu gì chuyện tiêu khiển, ai cần cùng nàng ta nói chuyện?
Nhưng ta cũng đã nhận ra, vì sao Mạnh Sóc cố ý chọn ngày hôm nay để đưa nàng ta về.
Hắn biết, nếu nói riêng với ta, nhất định ta sẽ không đồng ý. Nhưng nếu mượn sức người ngoài, hắn có thể ép ta thỏa hiệp.
Nhưng hắn đã tính sai rồi, Nam Diểu Diểu ta cả đời chưa từng biết đ.á.n.h vần hai chữ “thỏa hiệp”.
Nhấp một ngụm rượu thanh mai, ta bình thản nói, “Bổn cung cảm thấy mệt mỏi. Hôm nay làm phiền mọi người đến đây tham gia tiệc sinh thần của bổn cung, khiến mọi người chê cười rồi.”
Nói xong, Thanh Vãn đỡ ta rời đi, để lại các vị khách mỗi người ẩn chứa trong lòng tâm tư riêng không ai biết, cùng Mạnh Sóc đang tức giận lẫn xấu hổ.
Nhàn cư vi bất thiện
À, còn có cả một Tiêu Nguyệt thần sắc khó lường nữa.
-