7
Phượng ấn vừa bị thu hồi, trong dân gian liền xuất hiện lời đồn Hoàng thượng vong ân bội nghĩa, phá vỡ lời thề.
Dân chúng nước Yến có lương tâm hơn Hoàng thượng nước Yến nhiều, bọn họ vẫn không quên trận hạn hán ba năm trước, càng không quên được nhờ đâu mà nước Yến hưng thịnh trở lại.
Triều thần tuy bất mãn chuyện ta độc chiếm Hậu cung, nhưng họ cũng thừa nhận, chỉ có ta mới xứng đáng với ngôi vị Hoàng hậu.
Bây giờ Mạnh Sóc hạ lệnh thu hồi phượng ấn, tất cả triều thần đều đồng loại dâng sớ cáo trạng lên hắn, một tham tấu Hoàng thượng không tuân theo di chúc của Thái hậu, không đúng với thiên đạo cương thường; hai lên án Hoàng thượng vi phạm lời hứa năm xưa, làm tổn thương sâu sắc ân nhân của mình.
Gia đình Vân An cũng đứng về phía ta, Anh vương tiến cung ba lần, đều vì Hoàng hậu mà đòi lại công đạo.
Cứ như vậy, vào một đêm mưa gió sấm chớp đầy trời, dưới ánh nến lung linh như mộng như ảo, cũng là Mạnh Sóc cầu xin ta nhận lại phượng ấn.
“Mạnh Sóc, đích thân ngài muốn thu hồi phượng ấn, nào còn đạo lí trả trở lại. Ta thật sự không dám nhận, sợ rằng phượng ấn này cũng như Vị Ương cung, chưa từng dành cho ta.”
Mạnh Sóc thoáng vẻ chột dạ.
Trên đường tới Trường Nhạc cung trời đột ngột đổ mưa, toàn thân hắn ướt sũng, càng không nói đến mưa hè rất lạnh, nếu là trước đây nhất định ta đã sớm sai người chuẩn bị nước ấm hầu hạ hắn nhập dục, nhưng lúc này, khi phải ở chung với hắn, ta chỉ cảm thấy buồn bực khó chịu.
“Thanh Vãn, mở rộng cửa ra, trong phòng hôi quá.”
Thanh Vãn lanh lợi mở tung tất cả các cửa, thuận tiện lắp chụp đèn cho các ngọn lớn trong phòng.
Nước mưa quật mạnh qua bệ cửa, gió lớn ào ào thổi qua đại điện.
Rốt cuộc cũng dễ chịu hơn một chút.
Ngày hè tương đối nóng bức, hôm nay ta chỉ mặc hai kiện y phục, bên ngoài choàng ngoại sam tối màu thêu chỉ vàng, thắt lưng quấn một chiếc đai màu trơn, toàn thân lộ ra hơi thở lười biếng.
Ta nằm nghiêng trên ghế quý phi, một tay chống đầu, tay còn lại tùy ý quấn quanh một lọn tóc.
Ánh mắt Mạnh Sóc nhìn ta đầy si mê, có lẽ bởi vì dáng vẻ của ta hôm nay rất giống với nàng công chúa xinh đẹp động lòng người của ba năm trước đây.
Cho dù hắn lạnh đến run rẩy, nhưng tình ý trong mắt dường như đang tràn ra ngoài.
“Diểu Diểu, chúng ta hòa hảo lại được không? Ngày ấy trẫm chẳng qua là quá nóng giận nên mới thu hồi phượng ấn, ấm ức cho nàng rồi.”
Hắn ngồi xuống trước mặt ta, vẻ mặt toát lên vẻ đáng thương.
Trước kia khi hắn phê duyệt tấu chương mệt mỏi cũng thường xuyên vừa ôm eo ta vừa ngẩng đầu lên nhìn ta, thi thoảng còn dụi dụi mấy cái nữa. Lần nào ta cũng vô cùng đau lòng, vừa xoa mặt hắn vừa nói chờ hắn hết bận, chúng ta sẽ đến Giang Nam du ngoạn.
Nhưng một lần lại một lần, chúng ta vẫn chưa đến được Giang Nam, mà hắn đã dư dả thời gian vui vẻ cùng Tiêu Nguyệt ở Thục trung nửa tháng.
Mạnh Sóc, kẻ lừa gạt tình cảm sẽ vĩnh viễn không được luân hồi yên ổn.
Ta nguyền ngươi đời đời kiếp kiếp phải chịu cảnh cô độc, không đạt được tình yêu!
“Nếu ngài muốn bù đắp cho ta, vậy đuổi Tiêu Nguyệt khỏi cung đi.”
Đương nhiên Mạnh Sóc do dự, hắn tiến tới muốn ôm ta, lại bị ta giơ tay đẩy ra xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sinh-tu-bat-tuong-phung/chuong-5.html.]
Son môi của ta vô tình cọ lên áo hắn, ánh mắt hắn nhìn ta càng thêm thâm thúy.
Thanh âm của hắn trở nên hơi khàn, “Diểu Diểu, trẫm cam đoan Hậu cung sẽ chỉ có nàng và Nguyệt Nhi. Chỉ cần nàng đồng ý cho Nguyệt Nhi phong phi, sau này mỗi hơn nửa tháng trẫm đều sẽ đến cung nàng. Nguyệt Nhi dịu dàng ngoan ngoãn, những lần trẫm đến thăm nàng ấy, nàng ấy đều cười rộ đơn thuần. Trẫm biết nàng là người thông minh hiểu chuyện, vì sao không thử chung sống hòa bình cùng nàng ấy?”
Nói xong, Mạnh Sóc lại muốn lại gần ta.
Trong mắt ta thoáng qua một tia chán ghét.
Khi bàn tay được bảo dưỡng cẩn thận dừng lại trên mặt hắn, ta nhìn thấy được vẻ tức giận cùng không thể tin tưởng trong mắt hắn.
Không không chế được, ta lại bồi thêm một tát nữa, “Mạnh Sóc, ngươi thật khiến ta cảm thấy ghê tởm! Chung sống hòa bình với Tiêu Nguyệt?! Ngươi mơ đẹp thật! Cho dù ngươi là Hoàng đế, lời thề ngươi đã lập ở từ đường Miêu Cương, cả đời này ngươi vẫn phải tuân thủ! Kẻ phá vỡ lời thề ắt sẽ bị phệ tâm cổ tra tấn bảy bảy bốn mươi chín ngày! Phong phi một người hay phong phi mười người cũng không có khác biệt, bẩn chính là bẩn! Ta không cần nam nhân bẩn thỉu, Mạnh Sóc, hòa li đi!”
Mạnh Sóc đang định phát long uy, nhưng vừa nghe đến hai chữ “hòa li”, trấn định của hắn nháy mắt vỡ nát.
Dường như không ngờ ta dứt khoát như vậy, hắn có chút luống cuống, “Diểu Diểu, trẫm… trẫm không có ý đó!”
“Cho dù ngươi có ý gì, phượng vị này ta cũng không muốn ngồi nữa! Nếu ngươi để ta trở về Miêu Cương, ta vẫn còn có thể niệm tình phu thê mà giữ thể diện cho ngươi! Nếu ngươi cố chấp muốn giữ ta lại, lại muốn phong Tiêu Nguyệt làm phi, đừng trách ta xé mặt với ngươi!”
Mạnh Sóc chậm rãi đứng dậy, khuôn mặt trở nên lạnh lùng, âm trầm nhìn ta chằm chằm.
Ánh nến khiến cái bóng của hắn hắt lên chiếc ghế ta đang nằm, hai tay hắn siết chặt, dường như đang phải ra sức nhẫn nhịn, rất lâu sau mới cất tiếng hỏi, “Ngoại trừ hòa li, phải thế nào nàng mới đồng ý cho Nguyệt Nhi tiến cung?”
Ngoài cửa sổ, mưa vẫn xối tầm tã, tán lê rụng hoa lả tả, thoạt nhìn giống như bông tuyết đang bay.
Mạnh Sóc khoác áo lông cừu đứng thẳng tắp, dáng vẻ nàng không đáp ứng ta sẽ không đi.
Sự cố chấp này, thật ra rất giống với ba năm trước đây, khi hắn đến Miêu Cương cầu hôn ta.
Nhàn cư vi bất thiện
Cũng có nghĩa là, ba năm trước, không phải hắn thành tâm, mà là ép buộc.
Ta đột nhiên cảm thấy nực cười, nhưng khóe miệng cong lên nửa chừng lại không cười nổi.
Nhấp một ngụm trà đã nguội lạnh, ta chậm rãi nói, “Ở Miêu Cương có một loại cổ trùng, chuyên dùng để trừng phạt những kẻ phụ lòng. Cổ trùng sẽ chui vào thân thể của ngươi, chạy khắp lục phủ ngũ tạng trong bảy ngày. Bảy ngày này, ngươi sẽ cảm thấy đau đớn khủng khiếp từ trong ra ngoài, thất khiếu xuất huyết. Nhưng loại cổ này cũng rất thiện lương, sẽ không khiến tính mạng ngươi gặp nguy hiểm. Nếu ngươi có thể chịu đựng được đủ bảy ngày không cầu cứu ta, ta sẽ đồng ý để ngươi phong Tiêu Nguyệt làm phi.”
Sắc mặt Mạnh Sóc nháy mắt trắng bệch. Vị Hoàng thượng xưa nay uy trấn triều đình, lúc này cũng chỉ còn là một nam tử si tình.
Trong phòng yên lặng tĩnh mịch, ngoài hiên gió rít ầm ầm.
Một khắc sau, hắn nói, “Được, chỉ cần ta chịu đựng được bảy ngày, sau này nàng không được nhắc đến chuyện hòa li nữa.”
Ta cười nhạo, “Bảy ngày sau hẵng nói.”
Thanh Vãn mang bình cổ của ta đến, bên trong có năm loại cổ trùng mà ta cẩn thận nuôi dưỡng. Chúng vừa được ăn no, lúc này đang cuộn mình nằm ngủ trong bình.
Không hổ là cổ trùng ta nuôi, đáng yêu giống hệt ta vậy.
Cho nên, các bé cưng, cũng nên vì bổn công chúa mà báo thù chứ.
Ta chọn cổ trùng lớn nhất, niệm cổ chú. Chỉ trong chốc lát, cổ trùng chui vào cơ thể Mạnh Sóc, để lại một lỗ nhỏ trên da.
“Bệ hạ, bảy ngày sau gặp lại.”
-