10
Thanh Vãn không c.h.ế.t, nhưng nội tạng bị đ.â.m thủng, thiếu chút nữa đã không thể cứu được. Hiện tại tuy nàng không còn nguy hiểm tính mạng nữa, nhưng cũng phải tĩnh dưỡng một năm mới có thể hồi phục.
Ta đưa Thanh Vãn xuất cung, sắp xếp cho nàng một biệt viện ở ngoại thành. Trước khi nàng đi, ta đã cố ý nhét bản đồ phòng thủ của nước Yến vào tay áo của nàng.
Sau bảy ngày chịu đựng Phệ Tâm cổ, cuối cùng Mạnh Sóc cũng có thể ra khỏi điện Thái Hòa, nếu không sợ là triều đình sẽ loạn lạc mất.
Hắn giận dữ chạy đến Trường Nhạc cung chất vấn ta vì sao ra tay độc ác như vậy.
Ta không trả lời.
Hắn nổi cơn thịnh nộ, lệnh cho Ngự lâm quân bao vây lấy Trường Nhạc cung của ta, biến tẩm cung của ta thành một chiếc lồng sắt, nếu không có lệnh của hắn sẽ không được ra ngoài.
Mấy hôm sau, Mạnh Sóc lại dẫn Tiêu Nguyệt tới tìm ta.
Ta biết những ngày nay bọn họ đã tìm không ít thái y, thậm chí là cổ sư Miêu Cương, chỉ vì có thể trừ cổ cho Tiêu Nguyệt.
Nhưng cổ của ta chẳng lẽ lại dễ giải như vậy? Cổ trùng mà ta hao tâm tổn huyết dưỡng ra, không ai có thể giải được.
“Diểu Diểu, rốt cuộc phải thế nào nàng mới chịu buông tha cho Nguyệt Nhi?!”
“Bệ hạ, Nguyệt Nhi chỉ muốn cùng ngài nắm tay sánh bước, rốt cuộc Nguyệt Nhi đã sai ở đâu chứ?” Lúc này đây, Tiêu Nguyệt chẳng còn dáng vẻ điêu ngoa như ngày thường, sự yếu ớt nhu nhược của nàng ta càng khiến Mạnh Sóc đau lòng.
Ta đã chưa ăn cơm suốt một ngày, sắc mặt tái nhợt, chỉ muốn nghỉ ngơi, “Đế hậu hòa ly, cổ sẽ được giải.”
Nhàn cư vi bất thiện
“Không được!” Mạnh Sóc lập tức phủ nhận.
Ta nhạy bén nhận ra sắc mặt Tiêu Nguyệt thoáng thay đổi, nàng ta căm tức ném một ánh mắt ghen ghét về phía ta.
Tuy lời thề của Mạnh Sóc là giả, nhưng ba năm chúng ta ở bên nhau là thật.
Hắn yêu ta, cũng lưu luyến thanh mai của hắn.
Nhưng Mạnh Sóc à, thế gian nào có chuyện tốt như vậy, không phụ Như Lai không phụ nàng?
Thấy không thể thương lượng với ta, Mạnh Sóc chuyển sang uy hiếp, “Diểu Diểu, nếu nàng không đáp ứng, trẫm chỉ có thể xuất binh đến Miêu Cương, bắt cha nàng giải cổ cho Nguyệt Nhi! Không có Miêu Cương chống lưng, để trẫm xem nàng còn dám ngang tàng như vậy không!”
Hắn bỏ lại những lời đe dọa ngoan tuyệt, sau đó ôm Tiêu Nguyệt trở về điện Thái Hòa.
Ta thu gom hoa lê phơi nắng một tháng lại. Bột hoa dính trên đầu ngón tay ta, tỏa hương bốn phía.
11
Mạnh Sóc vạn vạn không ngờ, hắn mới kịp chuẩn bị quân binh tiến công Miêu Cương, Miêu quân đã đ.á.n.h thẳng vào Kinh thành.
Có bản đồ nước Yến của ta, cha và ca ca ta nhanh chóng công phá mười ba thành phía nam, một đường thế như chẻ tre tiến vào Tử Cấm thành.
Theo lí mà nói, tin tức chiến sự hẳn đã sớm được đưa vào Hoàng cung, nhưng với sự tương trợ của Anh vương, thư chiến báo không có khả năng đến tay Mạnh Sóc.
Lại nói, Mạnh Sóc thật sự không có thiên phú làm Hoàng đế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sinh-tu-bat-tuong-phung/chuong-8.html.]
Xử án không cẩn trọng, khiến Tiêu gia suy tàn.
Hạn hán không biết cách xử lí, khiến dân lưu quốc loạn.
Dùng người không tinh, khiến triều đình hỗn loạn.
Thiên vị vô lí, khiến trưởng nữ của Thừa tướng phải tự vẫn.
Đúng vậy, tiểu cô nương bị hắn hạ lệnh cấm túc kia, vì quá xấu hổ và giận dữ mà đã tự tuẫn.
Nguyên nhân không chỉ bởi Mạnh Sóc, mà do Tiêu Nguyệt đã lan truyền khắp nơi lời đồn trưởng nữ nhà Thừa tướng không còn trong sạch.
Thanh danh của nữ tử quan trọng như sinh mệnh, Tiêu Nguyệt ngàn vạn không nên hủy hoại danh tiết của nàng.
Mà Mạnh Sóc thì sao?
Trong lòng không có dân chúng, là tội vô trách.
Trong n.g.ự.c không có tim phổi, là tội vô tuệ.
Làm việc không có trách nhiệm, là tội vô đức.
Lời nói không thành thật, là tội vô tín.
Thừa tướng hận Mạnh Sóc hại nữ nhi của mình, Anh vương biết Mạnh Sóc đức không xứng vị, dưới sự kết hợp của ta, đã cùng cha ta nội ứng ngoại hợp.
Ngày Hoàng thành bị phá, Mạnh Sóc quỳ gối trước mặt ta.
Hắn than thở khóc lóc, yếu đuối vô năng mà tự đ.á.n.h chính mình, cầu xin ta lui quân.
Ngự lâm quân vẫn bao vây quanh Trường Nhạc cung, nhưng chẳng ai trong số họ có khả năng động vào ta mảy may.
Ta đạp hắn một cái ngã lăn ra đất, nhướn mày đ.á.n.h giá sự chật vật của hắn, sau đó mới bình thản ngồi xuống, dùng tay nắm lấy cằm hắn, “Bây giờ ngươi còn muốn phong Tiêu Nguyệt làm phi không?”
Hắn lắc đầu, “Không, Diểu Diểu, nàng hiểu lầm rồi! Từ đầu đến cuối trong lòng ta chỉ có nàng! Chính Tiêu Nguyệt đã lấy c.h.ế.t để ép buộc ta, là nàng ta uy h.i.ế.p ta!”
Ta chán ghét lau tay, đứng dậy nhìn Tiêu Nguyệt phía sau hắn, “Nghe thấy chưa? Lời nói của nam nhân không thể tin. Trúc mã tốt của ngươi, lúc này chẳng hề do dự vứt bỏ ngươi đâu.”
Sắc mặt tái nhợt của Tiêu Nguyệt trở nên vô cùng đáng sợ, nàng ta gào thét điên loạn như thể hoàn toàn không nghe thấy những gì ta vừa nói, “Ngươi nói bậy! Nếu không phải vì ngươi ép buộc, Mạnh ca ca sao có thể nói ra những lời như vậy?! Nam Diểu Diểu, sai lầm lớn nhất của Mạnh ca ca chính là đã cưới ngươi!”
Ta gật đầu, “Đúng vậy, lỗi của ta, đương nhiên là trách ta rồi! Trách ta giúp hắn khai thông đường thủy của Trường Giang, lấy nước Miêu Cương giải quyết hạn hán nước Yến. Trách ta mở rộng con đường kinh thương, giúp nước Yến phục hưng kinh tế. Trách ta giúp hắn phê duyệt tấu chương, ổn định triều chính. Tiêu Nguyệt, cũng trách sự xuất hiện của ta, làm chậm con đường đầu thai rạng rỡ của các ngươi.”
Đúng vậy, trên đời làm gì có thứ gì gọi là ngôi sao may mắn chứ? Đều là do ta ngu ngốc coi tiền như rác, âm thầm giúp hắn xử lí tất cả.
Cho nên, Mạnh Sóc, sự phản bội của ngươi muốn ta phải tha thứ thế nào đây?
Mạnh Sóc rốt cuộc nhớ lại những chuyện đã từng xảy ra, hắn kích động nhào tới bên chân ta vừa khóc vừa cầu xin ta tha thứ.
Ta kéo vạt váy ra khỏi tay hắn, không nhanh không chậm bước ra khỏi Trường Nhạc cung.
Cha ta đang chờ đón ta về nhà.
-